Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 22: Thiếu Nữ Nhiệt Ý

Huyết Thần Hy vẫn ngồi im, ánh mắt nhàn nhạt như nước hồ thu nhưng khí lạnh phả ra từng tầng, âm trầm đến nỗi khiến cả tầng hai Hoàng Hoa Lâu như chìm vào băng giá.

Một phàm nhân nhỏ nhoi… lại dám bất kính với Thần. Tội này, vốn nên diệt!

Thế nhưng, xét thấy Tần Sở Ngôn không biết mình là ai, coi như ngu dốt… tha một mạng, chỉ cần dạy cho một bài học nhớ đời là đủ.

Vừa thấy Huyết Thần Hy nhấc tay, Tần Sở Ngôn như mèo bị dội nước, vội lùi về sau mấy bước, mặt tái như tàu lá.

"Ngươi… ngươi không thể ra tay với ta!"

Ả ấp úng, rồi vội vàng dựng thẳng lưng, ưỡn ngực nói như thể đang công bố điều hiển nhiên:

"Ta là nữ nhân, hơn nữa còn là mỹ nhân tuyệt sắc, hiếm có khó tìm!"

Âu Dương Giai Tuệ suýt sặc trà. Tỳ nữ há hốc miệng, suýt cười ra tiếng.

Tần Sở Ngôn tưởng Huyết Thần là nam, tính dùng bài “mỹ nhân kế ngược” để níu giữ thể diện, nào ngờ—

"Ồn ào."

Một chữ, lạnh đến rợn người, như hàn băng chui tọt vào da thịt, khiến sống lưng Tần Sở Ngôn lạnh toát.

Chỉ thấy Huyết Thần Hy hơi nghiêng hai ngón tay.

“Vυ"t—”

Thân thể Tần Sở Ngôn bất ngờ bị nhấc bổng lên như một cái bao nhẹ tênh, lơ lửng giữa không trung, hai chân quẫy đạp trong vô vọng.

"A a a! Thả ta xuống! Mau thả bản quận chúa! Nếu không... ta... ta sẽ tha cho ngươi một mạng!"

Rào—

Lời chưa dứt, như có một sợi xích vô hình lôi tuột thân thể nàng ra khỏi cửa sổ, xé gió mà bay.

"Áaaaa—!!!"

“Bịch!”

Tiếng tiếp đất vang lên rợn óc. Cơ thể Tần Sở Ngôn rơi thẳng xuống, đè trúng… hai tên hộ vệ vừa mới lồm cồm bò dậy chưa kịp thở.

“Rầm!”

Ba người chồng lên nhau, trông như một cái bánh ba tầng giữa đường lớn.

Một tên gào đau, tên còn lại trợn mắt, không biết mình vừa bị cái gì đè. Tần Sở Ngôn thì rít lên:

"Tránh ra! Đồ vô dụng! Cả hai tên các ngươi chẳng bảo vệ được ta còn để ta té lên người, mặt mũi bản quận chúa để đâu hả!?"

Trên đường, đám dân thường và tu sĩ đều xúm lại nhìn cảnh tượng không thể không cười này. Người trên lầu hai cũng rướn cổ ra hóng hớt, tiếng xì xào không ngớt.

"Nhìn cái gì? Có tin ta móc mắt hết đám các ngươi không hả?!"

Tần Sở Ngôn trợn trừng mắt, giận dữ gào lên, quát một vòng.

Mọi người vội vã dạt ra, cúi đầu lủi mất, miệng tuy cười thầm nhưng chẳng ai dám chọc thêm, dẫu sao cái danh “quận chúa điên” cũng chẳng phải tin đồn vô căn cứ.

Trên tầng hai, bầu không khí vẫn còn vương lạnh.

Những thực khách vừa định xì xầm bàn tán xem “vị cô nương ngồi cùng tiểu thư Âu Dương gia” là thần thánh phương nào, thì Huyết Thần Hy khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh như gươm lia qua.

Chỉ một cái liếc.

Toàn bộ tiếng động im bặt như cắt đứt bằng dao, ai nấy đều cụp mắt, ngồi yên như tượng gỗ.

Không ai dám thử “trải nghiệm” cảm giác bay ra cửa sổ như Tần Sở Ngôn.

Lúc này, tiểu nhị mang hóa đơn đến bàn, khom người nói:

"Gà nướng mật ong: 55 Ngân Tệ. Gà hầm dược thảo: 77. Cá hấp: 44. Bánh Quế Hoa: 33. Trà thượng hạng: 88. Tổng cộng: 299 Ngân Tệ, thưa quý khách."

Tiểu nhị mỉm cười, đưa hóa đơn ra trước mặt Huyết Thần Hy.

Cô liếc nhẹ con số. Trong lòng nghĩ: “Chút tiền lẻ này, so với tài nguyên của Thần thì đúng là một hạt bụi.”

…Nhưng.

Một hạt bụi cũng là vấn đề — khi trong người hiện tại không có lấy một mảnh Linh Thạch cấp thấp nào.

Lục lọi trong nhẫn trữ vật, toàn là Linh Thạch, Tinh Hạch cấp 9, thậm chí còn có vài viên cấp 10 từ Tiên Giới — nếu đem ra thanh toán thì chẳng khác gì công khai "đây là nhân vật lớn", e rằng sẽ khiến người khác chú ý.

Huyết Thần Hy trầm mặc.

Tiểu nhị hơi nhíu mày, chuẩn bị mở miệng hỏi thì—

“Keng.”

Một xấp Ngân Tệ đặt xuống bàn. Gọn gàng, chính xác.

"Khỏi thối."

Âu Dương Giai Tuệ cười nhạt, giọng nhẹ như gió.

Tiểu nhị cúi người đa tạ, đếm sơ qua: 300. Dư 1.

Đây là lần đầu trong đời hắn được bo thêm tiền mà… chỉ có 1 Ngân Tệ. Một kinh hỉ quá đỗi nhỏ nhoi nhưng hắn lại không dám phàn nàn gì, bởi vì—

Mỹ nhân trả tiền, thì dù có đưa thiếu cũng là chuyện lãng mạn!

"Tiền ta sẽ trả lại sau."

Huyết Thần Hy nhàn nhạt nói, giọng điệu tựa gió thoảng mây trôi. Cô ôm tiểu hồ ly, khẽ đặt nó lên vai, rồi xoay người rời bước.

"Hy tỷ không cần trả đâu! Mà… tỷ định đi đâu vậy? Hay đến Âu Dương Tộc ở chơi vài hôm nha?"

Âu Dương Giai Tuệ vội vàng đuổi theo, nhẹ nhàng cất lời mời, giọng nói mềm như lụa. Ty nữ đi phía sau, mắt chớp chớp nhìn tiểu thư nhà mình một cách hoài nghi — dáng vẻ chẳng khác nào bị "trúng tà".

"Ngụ tại đâu?"

Bất ngờ, đang đi giữa phố, Huyết Thần Hy dừng bước, nghiêng đầu hỏi lại, ánh mắt hờ hững.

Tạm thời chưa rõ phương hướng, trong người lại không có tiền, mà Âu Dương gia vừa được nhắc đến là một đại gia tộc ở Tây Thiên Quốc… cũng là nơi thuận tiện để dò hỏi tình hình giới tu chân hiện tại.

"Âu Dương tộc ở thành Thuận Tuyên. Đi bằng Truyền Tống Trận chỉ mất một chút thời gian thôi! Hy tỷ đến chơi đi mà, Giai Tuệ sẽ dẫn tỷ đi dạo, ăn món ngon, ngắm cảnh đẹp nha nha…"

Âu Dương Giai Tuệ đôi mắt sáng rỡ, ánh nhìn long lanh như cún con cầu xin, nét mặt mong chờ thấy rõ.

Huyết Thần Hy gật đầu khẽ khàng. Một cái gật đầu thôi, nhưng làm Giai Tuệ hân hoan như hoa xuân vừa nở. Nàng lập tức kéo tay Huyết Thần Hy đi nhanh đến Truyền Tống Trận gần đó.

Truyền tống trận tọa lạc giữa quảng trường đá xanh, hoa văn cổ xưa khắc sâu vào từng phiến ngọc thạch, quang văn uốn lượn như rồng cuộn, mờ ảo mà thâm ảo khó dò.

Khi linh thạch được đặt vào mắt trận, pháp trận lập tức sáng rực lên từng vòng quang luân. Linh lực trào dâng như thuỷ triều, từng đạo phù văn cổ ngữ hiện ra giữa không trung, xoay chuyển như tinh vân vận chuyển, không khí trở nên chấn động như có đại đạo lướt qua.

Giữa tâm trận, một cột sáng từ từ dựng thẳng lên trời, ánh sáng đâm thủng tầng mây, mở ra thông đạo không gian dài vô tận. Gió lốc gào thét, thời không vặn xoắn, thân ảnh người đứng trong trận nháy mắt liền hoá thành hư ảnh, tiêu thất vô tung.

Thuận Tuyên phồn hoa.

Ba thân ảnh — Huyết Thần Hy, Âu Dương Giai Tuệ và tỳ nữ — đồng loạt xuất hiện tại điểm đến.

Không bao lâu sau, lại có người khác truyền tống tới, cứ mỗi khắc lại có ánh sáng lóe lên.

Vì quãng đường từ trận pháp đến Âu Dương phủ khá xa, nên phương tiện di chuyển được ưu tiên là xe ngựa kéo.

Huyết Thần Hy cùng Âu Dương Giai Tuệ ngồi chung một xe hai ngựa kéo, nội thất bọc nệm mềm mại, có mái che nắng mưa điều chỉnh linh hoạt. Tỳ nữ được đặc cách ngồi xe ngựa đơn chạy kế bên.

Loại xe này là thành quả kết hợp giữa chế tác thủ công truyền thống và thiết kế thông minh - minh chứng cho sự phát triển dần dà của luyện kim thuật tại Tân Đại Lục. Một thế giới tu chân đang dần tiến đến nền văn minh mới.

Xe dừng lại trước một biệt viện uy nghi, kiến trúc trang trọng, phong cách đế đô bậc nhất.

Âu Dương Giai Tuệ thanh toán xong liền xoay người, mỉm cười hỏi:

"Hy tỷ thấy sao? Âu Dương gia đủ trang hoàng để giữ chân tỷ chứ?"

"Ừ."

Huyết Thần Hy gật đầu, ánh mắt quét qua một lượt.

Cổng lớn chạm khắc tinh xảo, hành lang trải đá quý, đình viện bố trí theo phong thủy, từng tiểu tiết đều cho thấy sự giàu có và quyền thế.

Trong lòng Huyết Thần Hy khẽ đánh giá: “Tạm ổn.”

Nhưng bề ngoài vẫn lạnh nhạt như cũ, không lộ biểu cảm gì.

Càng khiến Giai Tuệ thêm phần phỏng đoán — vị Hy tỷ này, thân thế e rằng không đơn giản chút nào.

"Vào đi nào, Hy tỷ!"

Giai Tuệ niềm nở ra mặt, chủ động dẫn đường.

"Chào mừng tiểu thư trở về!"

Bốn hộ vệ gác cổng đồng loạt cúi đầu cung kính.

"Ừ, làm việc đi."

Giai Tuệ nhẹ phất tay, nhã nhặn đáp lại. Cùng Huyết Thần Hy bước vào chính viện, khí thế thong dong mà tao nhã.

Bên ngoài cổng, mấy tên hộ vệ bắt đầu xì xầm.

"Này, ngươi thấy người đi cùng tiểu thư không? Cái người mặc áo choàng đen ấy?"

"Thấy, mà không rõ là ai… lúc cúi chào đâu có nhìn được rõ mặt."

"Có khi là bằng hữu đặc biệt của tiểu thư đấy. Hiếm lắm mới thấy nàng đưa khách về phủ."

"Bớt nhiều chuyện đi."

Trưởng hộ vệ gắt nhẹ, siết tay vào chuôi kiếm.

"Việc của chủ tử, không đến lượt chúng ta bàn tán. Lo canh cổng cho yên thân."

Cả bọn lập tức im bặt, trở về vị trí. Chỉ là trong lòng vẫn còn ngứa ngáy, bởi cảm giác khí tức người kia mang theo thật không đơn giản chút nào… dù không hiện tu vi, nhưng lại khiến kẻ khác vô thức rét lạnh sống lưng.