Ở một cõi xa xăm nơi tận cùng ngân hà, có một mảnh thiên địa mỹ lệ đến nghẹt thở, nơi mà ngôn từ dù diễm lệ đến đâu cũng chẳng đủ để họa nên toàn vẹn vẻ đẹp. Linh khí nơi đây tụ dày thành sương mờ, phiêu phù giữa không trung, ôm lấy tháp ngọc pha lê lung linh như ảo ảnh thần linh.
Vạn vật sinh cơ bừng nở, hoa thảo ngũ sắc tranh huy, cây cối nghênh đón tinh huy, tựa như cảnh giới thần tích giữa cõi mộng.
Thiên Cung – biểu tượng của vĩnh hằng, vững chãi giữa tầng không vô tận.
Dưới ánh ngân hà rải bạc như thác tinh quang, những tòa cung điện chạm trổ kỳ hoa, ẩn hiện giữa từng tầng mây trắng mềm như lụa, như được chạm khắc từ ánh sáng.
Nổi bật nhất nơi thần cảnh là Thần Điện trung tâm – chốn ngự trị của Vĩnh Hằng Thần Đế, cũng là nơi mở yến hội trăm năm một lần.
Một chiếc cầu đá lơ lửng giữa trời cao, kéo dài hàng trăm trượng, nối thẳng đến cửa chính Thần Điện. Hai bên cầu là dòng thác đổ từ cột thần thạch, ánh nước rơi thành ngân tuyến, hòa cùng sắc cầu vồng huyền hoặc, như dải lụa trời rực rỡ giữa tầng mây.
Trước cổng điện là hai cột trụ thần lực, cao vυ"t như chống trời, thân trụ khắc phù văn cổ ngữ, từng nét chạm ẩn chứa thần niệm bất diệt – vừa mỹ lệ, vừa trấn áp lòng người.
Phía trên là kim bài khắc hai chữ “Thần Điện”, hào quang chói lòa, uy nghiêm đến mức phàm nhân không dám ngẩng đầu nhìn thẳng.
Chư Thần lần lượt giáng thế.
Có vị đạp hư không mà đến, có người cưỡi linh thú dị giới, kẻ xé rách tầng trời như lôi thần giáng trần.
Thế nhưng khi đặt chân lên đầu cầu, dù là ai, đều phải thu hồi pháp lực, bước bằng chân trần, như một nghi lễ khiêm cung dâng lên Vĩnh Hằng Thần Đế.
Số lượng thần nhân vô biên vô tận xếp thành hàng dài không thấy cuối.
Mà trong số ấy, một thân ảnh xuất hiện, lập tức khiến vạn ánh mắt đồng loạt chuyển dời – chính là Huyết Thần Hy.
Huyết Thần Hy – khí chất vương giả giữa hư vô.
Thân khoác huyết bào sắc đen, bước đi lặng lẽ mà tựa như Thần Vương giáng thế.
Hai con mắt dị sắc – một đỏ như lửa địa ngục, một vàng như ánh kim cổ – tựa có thể nhìn xuyên linh hồn người đối diện.
Tóc bạch kim xõa dài đến thắt lưng, di truyền độc hữu của Huyết Tộc, phản chiếu ánh sao như bạc rơi nơi trần thế.
Từ xa nhìn lại, chẳng khác nào một Tử Thần kiêu hãnh giữa cõi vĩnh dạ.
Tương truyền khi Huyết Nguyệt thứ ba mọc lên từ Huyết Vực - lãnh địa Cổ Huyết Ma Tộc, một sinh mệnh nghịch thiên chào đời– một nửa là thần, một nửa là nghiệt.
Huyết Thần Hy, bản thể là huyết tộc cổ xưa thất truyền từ Vạn Huyết Địa – nơi huyết mạch tinh thuần có thể đổi thiên mệnh. Từ trong máu mà sinh, từ trong máu mà diệt, thân thể cô là lời nguyền bất tận của huyết giới, nhưng ánh nhìn lại soi rọi tầng tầng nhật nguyệt.
Cảnh giới hiện tại: Bán Thần – một nửa bước vào thần đạo, một nửa còn lưu trong xác phàm, nội thể cất chứa lực lượng của một Thần Vị thượng giai chưa thức tỉnh, thần hồn ngưng luyện chưa hoàn toàn, nhưng chỉ cần một trận đại chiến – tất thăng Chân Vị.
Khác với các sinh linh thông thường bước lên thần đạo qua tu luyện nghìn kiếp, Huyết Thần Hy bẩm sinh đã mang huyết thể nghịch đạo, mỗi lần tái tạo huyết nhục là một lần cường hóa thể phách, thần lực bẩm sinh chống lại Thiên Đạo quy tắc.
Cô từng một mình phá bảy tinh vực, chém ba Thượng Thần, máu đỏ nhuộm thiên hà, nhưng ánh mắt vẫn lãnh đạm như thần nữ ngoái nhìn một bàn cờ vỡ vụn.
Giới Thần xưng cô là:
"Tuy chưa chính vị, nhưng đã khiến Thần Giới bất an." "Huyết Thần một khi hoàn toàn thành thần – vạn giới ắt phải đổi tên."Vừa hạ xuống đầu cầu, chưa kịp bước thứ hai, một tiếng vỗ vai vang lên. Không cần quay lại cũng biết – ngoài Hỏa Linh Quân, chẳng ai dám làm điều ấy trên Thiên Cung.
“Tỷ tỷ hôm nay trông thật đẹp mắt nha.”
Hỏa Linh Quân thu lại Phong Hỏa Luân, khoác tay lên vai nàng, cười lớn trêu chọc.
Hỏa Linh Quân – Thần Tướng lừng danh, tóc đỏ cam như lửa, thân hình cường tráng, ngực trần để lộ cơ bắp rắn chắc. Vận chiến y xanh đen, đai lưng vàng chạm khắc linh văn.
Vai vắt Hỗn Thiên Lăng đỏ rực, chân đạp Phong Hỏa Luân, sau lưng vòng Càn Khôn tỏa ánh lửa thần.
Oai phong như Hỏa Thần, nhưng trong thần thái vẫn lộ vẻ ngông nghênh tinh quái, như trẻ thơ chưa từng trưởng thành.
Hỏa Linh Quân, thần hỏa chuyển thế, chủ quản Hỏa Linh Vực, nơi vạn vật bốc cháy trong vòng tuần hoàn sinh – diệt – tái sinh.
Dù mới chỉ đạt Thần Vị sơ giai, nhưng đã là vực chủ một phương, thần thể bất hoại, trong tim ngự Thiên Hỏa Tam Diễm – mỗi ngọn thiêu hủy một phần thân thể liền tái sinh với lực lượng mạnh hơn gấp bội.
Là kẻ ngạo nghễ trong vạn hỏa, được vạn dân trong vực tôn xưng: “Chiếu tàn thiên hỏa, dẫn vạn linh hoàn sinh.”
“Ta lúc nào chẳng đẹp, ngươi mới nhận ra hôm nay sao?”
Huyết Thần Hy liếc mắt, giọng nhàn nhạt như gió thoảng, gỡ tay hắn ra rồi bước thẳng vào chính điện.
“Tự luyến thấy ớn.”
Hỏa Linh Quân bĩu môi, bước nhanh đuổi theo.
Chính điện Thần Cung, nơi hội tụ khí vận thần thoại.
Trụ điện cao chọc trời, ánh sáng vàng kim chiếu rọi từng ngóc ngách thiên không.
Nến thần bay lơ lửng, phản chiếu lên mái vòm là cả một dải ngân hà xoay vần vĩnh cửu.
Hai bên đại điện, sáu hàng ghế trải rộng như đại dương thần giới. Giữa chính điện là lối đi trải thảm linh quang, dẫn thẳng đến ngai vàng độc tôn của Thần Đế.
Ghế ngồi phân tầng tôn ti:
Gần ngai vàng là Chân Vị.
Kế tiếp là Thần Vị.
Sau cùng là vô số Linh Vị, phủ dài đến chân trời.
Trước mỗi chỗ ngồi là bàn trà nhỏ, bày hoa quả, linh bánh, rượu nhẹ. Không khí trang nghiêm nhưng không thiếu phong nhã rộn ràng.
“Trên có Chư Thiên, dưới có Vạn Giới. Nhưng giữa Thiên Đạo và Vạn Linh, chỉ có một – Vĩnh Hằng Thần Đế.”Không ai rõ Vĩnh Hằng Thần Đế sinh từ thuở nào, chỉ biết ngài là vị Thần đầu tiên khai sinh trong khoảnh khắc nguyên thủy khi Hỗn Mang tan rã, khi thời không còn chưa phân định, khi ánh sáng chưa tách khỏi bóng tối.
Ngài là ngọn nguồn của trật tự, kẻ đầu tiên lĩnh hội Pháp Tắc Vĩnh Hằng, dựng nên Thiên Cung, lập nên Thần Vực, khai mở Quy Tắc Vũ Trụ, đặt ra Luật Thiên Mệnh.
Chân Thần Đệ Nhất Tọa – Đế Cấp Tối Thượng, vượt trên cả “Chân Vị”, là người duy nhất được xưng là Thiên Tọa – ngôi vị không thể bị thay thế, dù Thần Giới có diệt, vạn kiếp có tàn.
Vĩnh Hằng Thần Đế – một lão nhân râu bạc phơ, ánh mắt sâu như hải dương, nâng chén ngọc, nhẹ giọng cười:
“Chúc chư Thần một yến tiệc hoan ca, ngàn năm bất diệt. Nào, cạn chén!”
“Cung chúc Thần Đế!”
Chư thần đồng thanh kính rượu, rượu ngàn năm hương thơm lan tỏa, một ngụm – ngọt tận đáy linh hồn.
Sau màn khai tiệc, chư Thần lần lượt tấu trình những tinh hệ được phân quản. Vĩnh Hằng Thần Đế gật đầu hài lòng, ánh mắt đầy từ hòa.
Khi sự vụ kết thúc, Vĩnh Hằng Thần Đế phất tay, Thần Nữ tiến ra, vũ kỹ khởi lên – vũ điệu cổ truyền từ thời khai thiên thướt tha giữa tiếng nhạc vân âm.
Chúng thần mải thưởng vũ khúc.
Chỉ riêng Huyết Thần Hy – dường như chẳng bận tâm.
Cô tùy tiện cầm bánh, nhai rôm rốp, rót rượu đầy chén, tự chuốc say bản thân.
Vừa mới tỉnh khỏi giấc ngủ dài, lại phải tham yến tiệc, Huyết Thần Hy chưa kịp dùng máu, bụng tất nhiên trống rỗng!
Mọi ánh mắt len lén nhìn cô, đều bị khí chất ấy cuốn hút.
Bán Thần độc thân duy nhất, kẻ khiến vô số Thần Nữ si tâm vọng tưởng, chỉ cần cười khẽ cũng khiến người ta đỏ mặt – lúc này lại đang ngồi gặm bánh như tiểu tặc, khiến kẻ si mê vừa muốn khóc vừa muốn cười.
“Eo... Eo... Eo...”
Tiếng ngân dài vang lên – là Chiêm Tinh Cầu phát báo động.
“Trên trời có Thiên Tượng, dưới đất có Linh Cơ. Muốn biết biến loạn vạn giới, trước phải nhìn vào Chiêm Tinh.”Chiêm Tinh Cầu là bảo khí cổ xưa do chính tay Vĩnh Hằng Thần Đế rèn đúc, được đặt tại trung tâm Thiên Cung, lơ lửng giữa vòm trời Thần Điện, luôn phát quang dịu nhẹ như trăng soi giữa trời đêm.
Cầu mang hình tròn, vỏ ngoài tựa lưu ly tinh thạch, bên trong lại ẩn chứa vô số Thiên Đồ – mỗi Thiên Đồ là biểu hiện vận mệnh một thế giới.
Một khi có dị tượng, Chiêm Tinh Cầu sẽ phát ra tiếng rít "eo... eo..." như thanh âm vũ trụ rạn nứt, là tín vật báo đại nạn – Thiên Tượng chuyển, Tinh Hồn lệch.
Không khí đang sôi nổi bỗng đóng băng. Chư Thần ngừng ăn, nhìn nhau dò xét.
Một Thần Vệ canh giữ Vô Huyễn Vực hớt hải xông vào đại điện, quỳ xuống:
“Thần có thể bất tử, nhưng tội có thể vĩnh viễn không siêu thoát.”Vô Huyễn Vực, vực giam cổ xưa nằm sâu dưới chân Thiên Cung, vượt ngoài ba giới chín tầng.
Nơi đây phong bế hoàn toàn pháp tắc, thời không, linh lực, ý thức, đến cả tư duy cũng như bị bóp nghẹt.
Mỗi bức tường Vực đều khắc “Cấm Tự Thần Ngữ” – cổ ngữ thất truyền do Chân Thần lưu lại, chỉ một chữ đã đủ khiến kẻ có tu vi Thần Vị run rẩy.
Chư thần từng nói:
“Nếu có một nơi còn đáng sợ hơn Dạ Luân– thì đó là Vô Huyễn.”
Kẻ bị giam tại đây thường là Thần Sa Ngã, Thần Phản Loạn, hoặc Thần Phong Ấn, đến cả tên cũng bị xóa khỏi Thiên Sách, như chưa từng tồn tại.
“Bẩm Thần Đế, Thần Sa Ngã Xích La Tu đã... vượt ngục!”
Xích La Tu, người từng tham gia trận chiến Thiên Cung.
Năm xưa chính hắn giúp Tịnh Minh Thần Quân đánh Huyền Ma Cổ Thần rơi vào cổng Hư Vô Chi Vực. Nhưng sau đại chiến, vinh quang chỉ thuộc về Tịnh Minh Thần Quân.
Tâm ganh tị sinh ra, hào quang tan biến, Xích La Tu rơi vào bóng tối, trở thành Tội Thần Sa Ngã, vĩnh viễn không thấy ánh dương.