Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 21: Quận Chúa Não Phẳng

Tỳ nữ đứng sau, mắt không rời khỏi dĩa bánh Quế Hoa, cổ họng nuốt nước bọt rõ ràng. Dù bụng đã biểu tình từ nãy giờ, nàng vẫn không dám mở miệng xin, vì chưa được chủ tử cho phép.

Như cảm nhận được tiếng lòng, Âu Dương Giai Tuệ mỉm cười đưa sang hai khối bánh:

"Ăn đi. Không cần khách sáo."

"Đa tạ tiểu thư!"

Tỳ nữ mừng rỡ nhận lấy, ngoạm ngay một miếng lớn, gương mặt ngập tràn hạnh phúc như vừa thoát nạn đói mấy ngày.

"Ngao ngao ngao ngao~"

- “Chủ nhân, ta ăn no rồi~”

Mỹ Mỹ đột ngột hô lên, chân nhỏ chạm vào vành dĩa, mắt long lanh nhìn Huyết Thần Hy.

Huyết Thần Hy liếc nhìn, nhếch môi hỏi khẽ:

"Ăn có ngon không?"

"Ngao~!"

Tiểu hồ ly gật đầu lia lịa, đuôi ngoe nguẩy, tâm tình rõ ràng rất tốt. Lông mượt rực, bốn chiếc đuôi đong đưa như hoa vũ, đáng yêu không chịu nổi.

Vì nơi đây còn có người ngoài, tiểu hồ không tiện thốt lời người, e làm liên lụy đến chủ nhân. Nó biết rõ tu vi hiện tại của chủ nhân còn chưa phục hồi, đành ẩn mình giữ lặng. Quả là yêu sủng vừa thông tuệ lại thấu hiểu đạo ẩn nhẫn.

Huyết Thần Hy lấy ra một chiếc bình ngọc, đổ chút chất lỏng xanh nhạt vào bát nước – hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Mỹ Mỹ biết rõ đây là "nước vệ sinh răng miệng", cúi đầu uống ngon lành.

"Hy tỷ cho Mỹ Mỹ uống cái gì vậy?"

Giai Tuệ tò mò.

"Nước khử mùi, làm sạch miệng."

Huyết Thần Hy thản nhiên đáp, tay nâng tách trà, mắt lạnh nhạt nhìn sóng trà dập dờn, như thể chuyện vừa rồi chẳng có gì đáng lưu tâm.

Đột nhiên...

"Woa! Con vật này nhìn đẹp thật! Có bán không? Bổn quận chúa muốn nó. Không bán cũng phải bán, nghe chưa?"

Một giọng nữ chanh chua, lấc cấc vang lên, kéo theo sự xuất hiện của Tần Sở Ngôn, váy áo lòe loẹt, mặt dày cộm phấn, phẩy cây quạt lông vũ như đang đi diễu hành. Hai tên hộ vệ mặc võ phục đen kè kè hai bên, dáng đi khệnh khạng y như chủ tử.

Giai Tuệ và tỳ nữ đồng loạt liếc sang. Trong lòng chỉ còn ba chữ: “Vô duyên thật sự.”

"Tiểu thư, đó là Tần Sở Ngôn, quận chúa chi thứ ba, hoàng tộc..."

Tỳ nữ nghiêng đầu nói nhỏ, nhưng Huyết Thần Hy đã sớm nghe rõ.

"Này, ngươi điếc à? Bổn quận chúa đang hỏi chuyện đấy!"

Một tên hộ vệ chỉ tay, giọng hống hách.

Tên còn lại xắn tay áo, miệng lầm bầm:

"Không cần khách khí với loại dân dã thế này, cứ bắt sủng vật về cho quận chúa là xong."

"Nhớ đừng làm đau nó là được."

Tần Sở Ngôn khoan thai phe phẩy quạt, dáng vẻ cao ngạo tự cho mình là trung tâm thiên hạ.

Mỹ Mỹ lập tức phùng má, gầm gừ "ngaoo~!" đầy cảnh giác, bốn cái đuôi dựng đứng.

Khắp tửu lâu, thực khách rì rầm bàn tán, tất cả tạm dừng đũa, hóng chuyện đến nơi đến chốn.

"Tần Sở Ngôn, ngươi còn biết phép tắc là gì không? Đây là đế đô, không phải sơn dã. Đừng tưởng có chút thân phận là muốn cướp gì thì cướp! Hoàng tộc mà như ngươi, chỉ khiến thiên hạ cười chê!"

Giai Tuệ lạnh giọng, ánh mắt sắc như kiếm chém thẳng vào sĩ diện đối phương.

"Ngươi là ai mà dám nói bổn quận chúa như vậy? Có tin ta nhốt ngươi vào lao không?"

Tần Sở Ngôn nghiến răng, mắt nheo lại đầy khıêυ khí©h. Nhưng trong ánh nhìn có một tia ngỡ ngàng – nữ tử trước mặt… quá đẹp! Làn da trắng như tuyết, khí chất cao nhã khiến nàng ghen tỵ đến phát điên.

"To gan! Ngươi có biết đây là tiểu thư Âu Dương gia không?"

Tỳ nữ hất mặt, dõng dạc tuyên bố. Nàng không quên bồi thêm:

"Âu Dương gia - chỉ có ba chữ ấy đủ khiến triều đình phải nhường ba phần."

Tần Sở Ngôn nghe xong vẫn thản nhiên như không:

"Không biết."

Một câu lạnh nhạt như tát vào mặt tỳ nữ.

Ả thật không biết gì! Chính trị là thứ xa lạ, chỉ biết chưng diện và bắt nạt làm thú vui, đúng chuẩn "ngực to não cá vàng". Nhìn thấy gì đẹp là muốn giành, chẳng cần lý do.

"Ngươi!..."

Tỳ nữ suýt trẹo chân tại chỗ với câu trả lời của Tần Sở Ngôn. “Mắt có vấn đề, hay não nàng ta phẳng như mặt bàn? Đến cái tên ‘Âu Dương tộc’ cũng chưa từng nghe qua, đúng là vô tri đến đáng thương!”

"Âu Dương tộc thì sao?"

Tần Sở Ngôn liếc Giai Tuệ một cái khinh bỉ, sau đó vung tay chỉ đạo.

"Hai người, bắt con vật đó cho bản quận chúa!"

Hai tay nàng ta khoanh lại trước ngực, nói trắng ra là đang cố khoe vòng một phô trương, chẳng khác gì lũ phú hộ mới trúng mánh.

"Rõ!"

Hai tên hộ vệ nhận lệnh, hùng hổ xắn tay áo, khí thế hung hăng như muốn lật cả bàn tiệc. Tiểu hồ ly vẫn lười biếng cuộn tròn, cái đuôi khẽ phe phẩy như chờ xem trò vui.

Âu Dương Giai Tuệ nghiêng đầu, liếc sang Huyết Thần Hy, thấy cô vẫn đang nhàn nhã cầm chén trà, đáy mắt chẳng chút gợn sóng.

“Hy tỷ chưa ra tay, chắc chắn là có toan tính. Mình không nên manh động, kẻo phá kế.”

Ngay khi hai tên hộ vệ vừa rút ngắn khoảng cách—

"Cút."

Chỉ một chữ. Thanh âm nhẹ như gió thoảng nhưng lại như sấm giáng giữa trời quang.

Chén trà trong tay Huyết Thần Hy khẽ xoay một vòng, bay theo đường cong tuyệt mỹ, “vèo!” một tiếng — chén trà nện thẳng vào vai tên hộ vệ bên trái.

“Bốp!”

Hắn đổ gục như rơm rạ, đầu gối quỳ rạp xuống sàn.

“Bịch!”

Tên còn lại cũng chung số phận. Hai gã hộ vệ to lớn, giờ đây giống như đang hành lễ, quỳ gối trước mặt Huyết Thần Hy, vẻ mặt đau đớn.

Mà chén trà kia... lại nhẹ nhàng bay về, xoay tròn giữa không trung rồi rơi gọn vào tay chủ nhân.

“Cạch.”

Huyết Thần Hy đặt chén trà xuống bàn. Nước trong chén tung ra vài giọt, đủ để biết cô đã nổi giận.

"Hai tên vô dụng kia! Không lo xông lên còn chờ gì?!"

Tần Sở Ngôn gào lên, hệt như một con gà mái mất trứng, dáng vẻ hổ báo chợt trở nên tức cười.

Hai tên hộ vệ lần nữa bật dậy, tu vi Linh Sư Thất Tinh phóng thích, linh lực bao quanh nắm đấm, đồng loạt lao đến như trâu điên.

Mọi người trong tửu lâu đều giật mình. Âu Dương Giai Tuệ toan đứng dậy ngăn cản thì—

Một ngón tay vươn ra.

Huyết Thần Hy nhẹ nhàng phác một đường trên không trung, đầu ngón tay vẽ một hình bầu dục — như tạc ra từ hư không.

“Ầm—”

Trận pháp không gian hình bầu dục hiện ra trước mặt cô, xoáy xoáy như một cánh cổng u minh. Tên hộ vệ đầu tiên không phanh kịp, cứ thế lao thẳng vào. “Vụt!”, hắn biến mất không dấu vết.

Tên thứ hai vội chao người, nhưng sức hút của vòng xoáy quá lớn, cả người hắn cũng bị cuốn vào — không thể cưỡng lại.

Mọi việc diễn ra trong chớp mắt. Người trong tửu lâu chưa kịp định thần, trận pháp đã khép lại như chưa từng tồn tại.

Bên ngoài tửu lâu, đúng vị trí đối diện cửa sổ tầng hai, “Bịch! Bịch!” — hai bóng người rơi xuống như bao cát.

Ngã úp mặt, mông chổng cao, xương cốt kêu răng rắc. Có tiếng ai đó trong quán bật cười khúc khích.

Nếu không phải Linh Sư thân thể cường hoá, hai tên hộ vệ kia e là giờ này đã nằm cáng vào y quán.

Trong tửu lâu im phăng phắc. Một luồng kính ý vô hình lan khắp đại sảnh.

Âu Dương Giai Tuệ trong lòng như có tiếng pháo hoa nổ tung. Ánh mắt nàng không giấu nổi hâm mộ mà nhìn chằm chằm Huyết Thần Hy. “Trận Sư… mạnh đến thế sao? Từ tốn, lạnh lùng, ra tay lại tàn nhẫn dứt khoát… Hy tỷ quá ngầu!”

Bề ngoài nàng vẫn điềm tĩnh, khuôn mặt đoan trang. Nhưng trong lòng thì: “Cầu cho tỷ ấy chưa có ai… thật muốn bái nhập làm sủng thϊếp quá đi!”

"Ngươi… ngươi…"

Tần Sở Ngôn giờ đây chỉ còn biết run rẩy chỉ tay vào Huyết Thần Hy, khuôn mặt tái mét như tro.

Hôm nay không hiểu sao lại chỉ dẫn theo hai tên hộ vệ. Mọi lần đều mang theo sáu tên — đúng là ra khỏi cửa mà không coi ngày, vận đen tới tận rốn.