Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 20: Nhân duyên

Phố phường náo nhiệt, người người chen vai thích cánh. Trong làn người tấp nập, một thân ảnh khoác áo choàng đen dày nặng như bóng quỷ lặng lẽ lướt đi, dáng vẻ cao ngạo, bước chân nhàn tản.

Khí tức quanh thân Huyết Thần Hy khiến người khác bất giác chú mục. Có kẻ liếc nhìn, rồi lại nhìn thêm lần nữa – không rõ là nam hay nữ, chỉ biết khí chất như nguyệt hàn sương lãnh, bước chân như vân du thiên hạ.

Gương mặt bị nón choàng che khuất, chỉ lộ một phần cằm trắng mịn như ngọc, càng khiến người ta thêm phần hiếu kỳ, trong lòng thấp thỏm muốn vạch màn sương mù ấy ra nhìn dung nhan chân thực bên trong.

Phía trong áo choàng, tiểu hồ ly nhỏ ló đầu ra, cặp mắt to tròn ngắm đông nhìn tây, đôi tai run run, đuôi khẽ động, đầy vẻ tò mò như hài đồng lần đầu vào chốn phồn hoa.

Chẳng mấy chốc, hai người dừng chân trước một tửu lâu nguy nga nhất Đế Đô – Hoàng Hoa Lâu.

Huyết Thần Hy ngẩng đầu liếc bảng hiệu khắc bằng vàng ròng, nét chữ phiêu dật mà đĩnh đạc, sau đó không chần chừ bước vào, gió nhẹ thổi bay vạt áo choàng như bóng u linh lướt vào giữa nhân gian.

"Quý khách muốn ngồi tầng trên hay tầng dưới? Hoàng Hoa Lâu chúng tôi có ba tầng, phong cách phục vụ khác nhau, tùy quý khách lựa chọn!"

Một tiểu nhị trẻ tuổi bước tới, tay cầm khăn, khuôn mặt tươi cười, giọng nói vừa cung kính vừa lanh lợi.

"Lầu hai."

Giọng Huyết Thần Hy khẽ vang, tuy nhẹ nhưng trầm ổn, mang theo một loại lạnh nhạt khiến người nghe vô thức không dám nhiều lời.

"Dạ, xin mời quý khách theo lối này."

Tiểu nhị cười cười, giơ tay dẫn đường, tuy trong lòng cảm thấy hơi rét lạnh sau lưng nhưng ngoài mặt vẫn vui vẻ như thường.

Bên trong tửu lâu, quả không hổ là đệ nhất danh tửu của đế đô.

Tầng trệt đông như nêm, bàn ghế kê sát nhau, khách nhân chen chúc nhưng lại không mất trật tự. Bài trí tuy giản đơn nhưng sạch sẽ và gọn gàng.

Tầng một thoáng hơn nhiều, không gian chia đều, mỗi bàn đều có rèm che, cửa sổ mở rộng đón gió trời, nhìn ra được một góc phố phường rộn ràng.

Còn tầng hai...

Nơi ấy như tách biệt khỏi thế gian.

Không gian rộng rãi, bài trí thanh nhã, dùng gỗ tử đàn quý hiếm, mỗi bàn cách nhau đủ xa để không nghe được câu chuyện bàn bên. Mùi hương nhẹ như khói thoảng, tiếng đàn tì bà từ đâu văng vẳng, khiến lòng người khoan khoái.

Nơi này đúng là đẳng cấp, đắt đỏ cũng đáng đồng tiền.

Huyết Thần Hy bước tới một chiếc bàn trống gần cửa sổ, kéo ghế ngồi xuống. Trên bàn đã đặt sẵn một cuốn thực đơn bằng da thuộc, viền mạ vàng, cô cầm lên, thong thả lướt mắt từng dòng, hàng chữ san sát khiến người khác nhìn thôi cũng hoa cả mắt.

"Ở đây, món nào nổi danh nhất?"

Câu hỏi thốt ra nhẹ như gió thoảng, nhưng chất giọng lại mang theo sự lạnh lùng khiến người đối diện không dám lơ là.

Tiểu nhị trẻ tuổi vừa mới lên lầu, lập tức bước đến, cười tươi cúi mình:

"Bẩm quý khách, Hoàng Hoa Lâu chúng tôi nổi tiếng nhất với vịt quay Hoàng Hoa, sườn xào chua ngọt và lẩu dê thảo nguyên. Đều là món trấn lâu, được gọi nhiều nhất mỗi tháng!"

Nghe vậy, Huyết Thần Hy không nói gì thêm, chỉ tiện tay gấp lại cuốn thực đơn, đặt xuống bàn.

"Gà nướng, gà hầm, cá hấp, bánh Quế Hoa. Mỗi thứ một phần. Thêm một bình trà thượng hạng."

"Dạ vâng, quý khách đợi một chút, món sẽ lên ngay!"

Tiểu nhị ghi đơn xong liền rảo bước đi xuống, trong lòng âm thầm thắc mắc:

“Hỏi món ngon nhất xong lại không gọi cái nào… đúng là khách lạ thật.”

Dù vậy, tác phong vẫn chuyên nghiệp, không dám để lộ nửa điểm nghi hoặc.

Huyết Thần Hy khẽ dựa lưng vào ghế, ánh mắt hững hờ hướng ra cửa sổ. Bên dưới là dòng người qua lại như dệt, cảnh phố xá huyên náo. Bỗng trong tầm mắt lướt qua một bóng hồng — một nữ tử lặng lẽ bước qua, khí chất yêu kiều như trăng non, nhan sắc như tuyết đầu mùa.

Khóe môi Huyết Thần Hy khẽ cong lên:

“Máu tinh khiết… tám mươi lăm phần trăm.”

Ánh mắt cô dừng lại trên thân ảnh kia – váy dài đen nhánh ôm sát đường cong mảnh mai, vải mỏng như cánh hoa hồng nở trong đêm. Mái tóc dài được thắt nơ bằng lụa gấm, vén lệch một bên, để lộ chiếc cổ trắng ngần như bạch ngọc.

Mỹ nhân như họa. Nhưng là họa có gai.

Nàng chính là Âu Dương Giai Tuệ, danh tiếng lẫy lừng trong giới tu hành, mỹ mạo nghiêng thành, tâm tư thâm sâu khó dò.

Hai ngày qua, nàng đến Mã Hình Kỳ để dò xét tu vi của Bà La Mặc Ca, nghe đồn hắn đã xuất môn lịch luyện, không có mặt tại đây. Điều này khiến Giai Tuệ càng thêm lo lắng, bởi ngày quyết đấu sắp đến gần.

Dường như cảm nhận được ánh mắt đang âm thầm theo dõi, Giai Tuệ chợt khựng lại giữa phố. Ánh mắt nàng ngước nhìn lên lầu hai tửu lâu, quét qua cửa sổ nơi Huyết Thần Hy đang ngồi. Nhưng chỉ là một lớp rèm lay nhẹ trong gió, không thấy bóng ai.

Giai Tuệ cụp mắt, thần sắc điềm nhiên như không có chuyện gì, rồi cùng một thị nữ bước vào trong.

Phía đối diện, tiểu hồ ly đang chui trong áo choàng của Huyết Thần Hy, bỗng len lén hỏi:

"Chủ nhân… thế nào mới được gọi là “Ái thê”?"

Huyết Thần Hy không quay lại, tay khẽ gõ mặt bàn nhè nhẹ, như đang đếm từng nhịp đập:

"Là người… thật lòng yêu ta. Và ta cũng nguyện ý yêu nàng ấy."

Tiểu hồ ly tròn mắt, bẽn lẽn:

"Vậy… nếu ta yêu chủ nhân… máu của ta… có tính không?"

Câu hỏi ngây thơ khiến Huyết Thần Hy ngẩn người, khóe môi từ từ nhếch lên, ánh mắt dấy lên vài phần thú vị:

"Có khi nào… ngươi nói thật… mà ta lại không dám uống?"

"Hừm… nhưng ta không cho chủ nhân uống đâu! Ta sợ đau!"

"Không sao, ta sẽ dùng răng… cắn thật dịu dàng…"

"Không không không! Chủ nhân không được lên cơn nghiện máu giữa tửu lâu nha! Mất mặt chết đi được!"

Ngay lúc đó, tiểu nhị mang thức ăn lên, từng đĩa được bày ra đầy đủ, hương thơm lan tỏa ngào ngạt. Gà nướng vàng óng, cá hấp còn nóng hổi, bánh Quế Hoa thoảng hương ngọt dịu, trà thượng hạng bốc khói nghi ngút.

Huyết Thần Hy không nói lời nào, ung dung dùng đũa gẩy xương cá sang bên, rồi lại khéo léo xé phần thịt gà mềm ra, đặt gọn gàng vào dĩa nhỏ cho tiểu hồ ly.

Động tác nhanh nhẹn, nhưng lại vô cùng thanh thoát, thuần thục như đã quen chăm sóc ai đó từ lâu. Từng cử chỉ mang theo phong thái của một vương giả lặng lẽ sủng ái tiểu linh thú của mình, khiến cảnh tượng ấy trở nên vừa ấm áp vừa huyễn hoặc giữa một chốn phàm tục.

Huyết Thần Hy lấy trong nhẫn trữ vật ra một tấm Tẩy Phù, phẩy nhẹ lên bàn tay vừa động đến thức ăn. Phù văn lập tức phát sáng, làn linh khí thanh tẩy lập tức bao phủ, cuốn trôi mọi bụi bặm, dầu mỡ, cả hương thức ăn vương lại cũng bị quét sạch.

Cô là người ưa sạch sẽ đến cực đoan, tuy khăn ướt có thể lau sạch bề mặt, nhưng cái mùi lưu lại vẫn khiến cô không thoải mái.

Ánh mắt của Âu Dương Giai Tuệ lặng lẽ dõi theo một màn ấy, trong lòng hơi ngạc nhiên:

“Dùng Tẩy Phù chỉ để rửa tay? Người này… đúng là xa xỉ.”

Tẩy Phù vốn là vật phẩm đắt đỏ, chỉ những gia tộc quyền quý hoặc các Phù Sư mới dám dùng hằng ngày. Đa phần người thường chỉ dùng khi du hành xa xôi, khó có điều kiện tắm rửa. Ấy vậy mà người kia lại đem ra chỉ để tẩy tay?

Giai Tuệ lòng sinh hiếu kỳ. Ánh mắt vô thức dừng lại trên thân ảnh phủ kín trong áo choàng đen, không nhìn rõ dung mạo, nhưng khí tức quanh thân lại cao quý mà u lãnh đến khó tả.

"Tiểu thư..."

Tỳ nữ đi theo khẽ nhắc nhở:

“Bàn đó có người rồi mà…”

Giai Tuệ liếc mắt ra hiệu, tỏ ý im lặng. Tỳ nữ tuy nghi hoặc nhưng không dám cãi lời, ngoan ngoãn lùi lại một bước, đứng chờ phía sau.

"Xin hỏi các hạ… có thể cho tiểu nữ ngồi cùng một chút? Những bàn khác đều đã chật kín."

Âu Dương Giai Tuệ nhẹ cúi đầu, giọng nói nhu hoà mà lễ độ.

Lý do đưa ra rất vụng, bởi rõ ràng ở góc phòng còn bốn, năm bàn trống. Nhưng nàng vẫn cố chấp chọn bàn này.

Huyết Thần Hy biết rõ điều đó, khóe môi nhếch nhẹ trong thoáng chốc – nụ cười không rõ là giễu cợt hay hứng thú.

Cô không đáp, cũng không nhìn, chẳng hề tỏ ý cho phép hay ngăn cản, chỉ lặng lẽ thả một câu như thể chẳng liên quan gì:

"Mỹ Mỹ, ra ăn đi."

Từ trong áo choàng, một bóng nhỏ nhanh nhẹn phóng ra, lông trắng mượt, bốn chiếc đuôi tơ mịn vẫy vẫy, hân hoan kêu nhẹ:

"Ngao~"

Huyết Thần Hy đẩy chiếc đĩa đầy thịt gà về phía hồ ly nhỏ. Mỹ Mỹ liền vui vẻ cúi đầu ăn lấy ăn để, mỗi lần gặm một miếng lại vẫy đuôi một cái như biểu thị tâm tình phấn khích.

Âu Dương Giai Tuệ vừa ngồi xuống, vừa bị cảnh tượng kia hấp dẫn. Ánh mắt nàng sáng lên, thầm nghĩ:

“Thú cưng gì mà đáng yêu như vậy?”

Tỳ nữ phía sau càng không giấu được xúc động, hai mắt rưng rưng màu hồng phấn, suýt chút nữa đã nhào tới xoa nắn cái tai hồ ly nhỏ.

"Mỹ Mỹ trông thật khả ái, không biết là giống gì vậy? Tiểu nữ trước giờ chưa từng thấy qua, không biết các hạ có thể chỉ giáo?"

"Đúng đúng! Nhìn thì như mèo, mà đuôi lại giống cáo. Còn có tới bốn cái đuôi nữa! Thật sự là lần đầu nô tỳ thấy thú cưng hình dạng như vậy! Cả đại gia tộc và hoàng thất chưa chắc đã có được, đúng là thiên hạ độc nhất sủng vật."

Tỳ nữ không nhịn được, buột miệng nói thật lòng.

"Không được vô lễ."

Âu Dương Giai Tuệ khẽ quát nhẹ, ánh mắt mang theo nghiêm khắc, nhưng lời nói lại chẳng mang ý trách cứ. Dù sao người trước mặt nhìn cũng không phải hạng thường.

"Xin thứ lỗi, nô tỳ của tiểu nữ tính tình thật thà, nghĩ gì nói nấy, mong các hạ chớ trách."

Huyết Thần Hy vẫn không đổi sắc, chỉ lạnh nhạt buông một câu:

"Hồ ly."

Ánh mắt cô rốt cuộc cũng ngẩng lên, đôi đồng tử hai màu hổ phách và tử sắc toả sáng kỳ dị trong ánh nắng chiếu nghiêng. Thần thái lạnh lùng, dung nhan đẹp đến mức khiến người khác quên cả hít thở.

"Quả là mở rộng tầm mắt. Xin hỏi cô nương xưng hô thế nào? Tiểu nữ gọi là Âu Dương Giai Tuệ."

Giọng Giai Tuệ có chút không ổn định. Bởi nàng đang bị... mê hoặc.

Vầng sáng ban trưa chiếu xuống bàn, ánh sáng hắt lên khuôn mặt Huyết Thần Hy, tô đậm từng đường nét như được tạc từ ngọc thạch. Gương mặt ấy đẹp đến không chân thực, đôi mắt ấy, chỉ cần liếc qua cũng như muốn kéo người khác sa vào vực sâu không đáy.

Một giây thôi. Giai Tuệ biết mình đã thất thủ.

Huyết Thần Hy khẽ đảo mắt. Tầm nhìn lướt qua cần cổ trắng như tuyết của nữ tử đối diện, nhìn thấy rõ xương quai xanh tinh tế. Đôi môi cô mím lại, ý vị khó lường.

"Ba ngàn năm rồi chưa từng cắn cổ ai..."

Một dòng suy nghĩ bất chợt trỗi dậy. Du͙© vọиɠ nguyên sơ của Cổ Huyết Ma Tộc như bóng tối rục rịch trỗi lên từ đáy linh hồn.

"Huyết Thần Hy."

Tên được thốt ra khẽ như gió, như chỉ muốn mình cô nghe thấy.

Nhưng Giai Tuệ đã kịp bắt lấy khẩu hình môi ấy.

“Họ Huyết?” Nàng ghi nhớ cái tên trong lòng.

Đúng lúc này, "Ọt ọt ọt..."

Tiếng bụng réo vang khiến khuôn mặt Giai Tuệ ửng đỏ như quả mận chín, nàng luống cuống cúi đầu, hận không thể độn thổ.

Huyết Thần Hy thản nhiên đẩy dĩa bánh Quế Hoa về phía nàng. Không cần lời nói, chỉ cần hành động.

"Đa tạ… Hy tỷ."

Giai Tuệ lúng túng nhận lấy, trong lòng bỗng sinh chút ngọt ngào.

"Giai Tuệ có thể gọi Hy cô nương là “Hy tỷ” được không? Nhìn Hy tỷ… tuổi chắc cũng chỉ tầm hai mươi? Tiểu nữ năm nay gần mười bảy."

Huyết Thần Hy không đáp, chỉ chậm rãi rót trà, trong lòng nhàn nhạt tự nhủ:

“Năm ngàn năm tuổi, mà bị gọi là tỷ tỷ hai mươi tuổi…”

“Quả là... khiến người ta buồn cười.”