Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 16: Con Đường Anh Hùng

Mặt trời ló dạng nơi chân trời, vầng dương đỏ sẫm tỏa ánh sáng xuyên qua màn sương mỏng mờ của sa mạc. Gió sáng mang theo hơi lạnh cuối cùng của đêm dài phất qua mặt cát, cuộn lên từng lớp bụi mỏng nhẹ như khói mờ.

Cả nhóm tụ lại nơi khe đá trú chân đêm qua, ai nấy đều ngủ gà ngủ gật, mắt còn díu lại, thân thể mỏi nhừ vì cơn kiệt sức hôm trước. Tàn lửa trại vẫn còn le lói, một vài nhành củi than âm ỉ cháy, thi thoảng lách tách vang lên trong yên tĩnh.

Bỗng —

“Pao… Pao”

Một âm thanh trầm đυ.c vọng tới, mơ hồ như vọng từ nơi xa xăm, xen lẫn trong tiếng gió khô rít qua vách đá. Cả nhóm lập tức giật mình tỉnh giấc, ánh mắt như được đánh thức từ giấc mộng mịt mờ.

“Là... tiếng voi?”

Linh tỷ bật dậy đầu tiên, mắt mở to nhìn về phía chân trời rực nắng.

“Không sai được, đó là tiếng rống của Ma Giác Tượng!” – Cường ca gần như hét lên vì kích động, hai tay bóp chặt chuôi kiếm run rẩy.

“Ở đâu? Ở hướng nào?” – Quỳnh tỷ nhanh chóng leo lên tảng đá bên cạnh, che mắt ngó về phía phát ra âm thanh.

“Chính hướng đông bắc! Ngay thung lũng cát phía xa kìa!”

Cả nhóm như bừng tỉnh khỏi mộng dài, mừng rỡ như điên, tức tốc thu dọn hành lý, theo bản năng lao về hướng âm thanh vọng lại.

Chẳng mấy chốc, họ tới được một mỏm đá cao, ẩn mình sau vách sỏi gió bào nham nhở, nằm rạp người quan sát.

Bên dưới, trong ánh nắng vàng rực chiếu xiên qua tầng cát mờ, từng đàn Ma Giác Tượng khổng lồ hiện ra như một đội quân viễn cổ đang chậm rãi hành quân. Thân thể to lớn như núi, da xám xịt phủ lớp bụi đỏ, từng bước đi rung chuyển mặt đất.

Có con trưởng thành, có cả con non, tất cả đều di chuyển thành từng cụm, lặng lẽ nhưng áp lực, khí thế nặng như núi đè.

“Là thật… chính là Ma Giác Tượng.” – Mặc Ca thì thầm, trong ánh mắt lóe lên vẻ phấn khích xen lẫn cảnh giác.

Không khí trở nên ngột ngạt, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng tim đập gấp gáp, và ánh mắt chằm chằm nhìn xuống đàn thú — kẻ địch mà họ đã chờ đợi suốt bao ngày giữa sa mạc chết chóc.

...

Phía cách đó không xa, A Đại ca đang chân cong chạy thục mạng, hai tay vung lên xé gió, gương mặt mếu máo, nước mắt nước mũi lẫn lộn, giọng la thất thanh:

"Aaa!!! Cứu ta với!"

Phía sau lưng hắn, một bóng khổng lồ gầm gừ rượt đuổi không ngừng.

Tiếng bước chân nện xuống cát vang như sấm rền, càng ngày càng gần.

"Cái gì mà nhiệm vụ cao cả, toàn gạt người!" A Đại ca thầm oán, vừa chạy vừa thở hổn hển "Con Ma Giác Tượng này siêu to khổng lồ, còn hung dữ không thua gì quái vật, ta chưa muốn chết đâu!"

Tiếng gầm phẫn nộ của Ma Giác Tượng vang vọng một vùng, khiến năm người còn lại đứng nép trên vách đá phía trên phải nín thở, mắt dán chặt về phía xa.

[Theo ghi chép trong Vạn Linh Dị Lục, Ma Giác Tượng là loài ma thú cổ đại sở hữu thể hình đồ sộ, vượt xa mọi sinh vật bình thường. Thân hình to lớn, cao gần bằng một ngọn cây cổ thụ, phủ một lớp lông dày màu xám đen như bầu trời u ám. Đặc trưng dễ nhận thấy nhất là sáu chiếc ngà cong vυ"t sắc nhọn như lưỡi dao, mọc vươn thẳng về phía trước từ hàm răng hàm dưới và hai bên mõm, mỗi chiếc ngà đều có thể dễ dàng xuyên thủng thép luyện kim. Đôi mắt Ma Giác Tượng đỏ rực như than hồng, ánh nhìn hung dữ đầy sát khí, khiến bất cứ sinh vật nào lỡ chạm mặt cũng phải khϊếp sợ.

Bộ móng vuốt dài và sắc bén, từng bước đi như rung chuyển mặt đất, thở ra từng hơi nóng bốc lên khói mù mịt. Tiếng gầm gừ của chúng vang như sấm động, khiến không gian xung quanh như nín thở trong sợ hãi. Ma Giác Tượng không chỉ có sức mạnh vượt trội mà còn vô cùng tàn nhẫn, từng cú húc ngà có thể nghiền nát xương cốt, khiến kẻ thù tan thành từng mảnh.

Theo truyền thuyết, những con Ma Giác Tượng trưởng thành đều mang trong mình dòng u minh khí đen đặc quánh, làm mọi thứ chạm phải đều rữa nát và sinh mệnh dần hao tổn. Chúng sống theo bầy đàn hung hãn, luôn bảo vệ lãnh thổ bằng sự tàn bạo không khoan nhượng, là nỗi ám ảnh kinh hoàng với bất kỳ phàm nhân hay tu chân giả nào dám xâm phạm.]

"Ma Giác Tượng đến rồi! Chuẩn bị phục kích!" Giang thúc gằn giọng ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh, một giọt mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương xuống cằm, tan vào làn gió cát nóng hổi.

"Tên A Đại này cũng không tệ đấy chứ!" Cường ca nhếch môi cười, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt, giọng cười hắc hắc khiến người nghe rợn da.

"Ngươi đúng là tên lưu manh!" Linh tỷ liếc Cường ca, giọng đầy khinh miệt.

"Không phải ta lưu manh, mà là chúng ta đều lưu manh!" Hắn vênh mặt phản pháo, "Lúc bàn kế lừa A Đại, ai chẳng gật đầu? Đừng có giả bộ thanh cao!"

Linh tỷ và Quỳnh tỷ cạn lời, lườm một cái rồi quay đi, không buồn đáp.

"A Đại ca! Tránh sang bên phải!" Bà La Mặc Ca chụm hai tay thành loa hét lớn, giọng vang vọng giữa thung lũng đá.

Từ đằng xa, A Đại ca mồ hôi ướt đẫm lưng áo, chân co như gió, vừa chạy vừa khóc:

"Aaa!!! Cứu ta với! Hu hu mẹ ơi nó rượt sát đít rồi!!"

Sau lưng hắn là một bóng đen khổng lồ, sáu chiếc ngà cong vυ"t ánh lên hung quang, vòi xương giương cao, Ma Giác Tượng như ngọn núi sống lao tới, mỗi bước chân là một trận động đất nhỏ.

"1, 2, 3, ĐẨY!!"

Cả nhóm quát to, hợp lực thúc tảng đá nặng như thiên thạch lăn xuống sườn núi.

"ẦM ẦM ẦM!"

Tảng đá khổng lồ mang theo sát khí, phá tan cát bụi lao thẳng về phía Ma Giác Tượng. Tiếng đất đá vỡ vụn như sấm gào, không gian chấn động!

"RẦM!!"

Tảng đá va mạnh vào thân Ma Giác Tượng, khói bụi cuồn cuộn bốc lên che mờ tầm mắt. Cả nhóm không chần chừ, thi triển khinh công lướt xuống chân núi.

"A Đại, không sao chứ?!" Quỳnh tỷ vỗ vai hắn đầy lo lắng.

"Không sao!" Hắn phủi bụi, đứng thẳng, giọng phách lối: "Ta là A Đại dũng mãnh mà! Mấy vụ này… nhảm nhí!"

Hai người bên cạnh lặng lẽ quay đầu nhịn cười, Linh tỷ lẩm bẩm: "Nhảm nhí đến đổ mồ hôi hột…"

"Nó chết rồi chưa?" Bà La Mặc Ca cảnh giác nhìn về phía bụi mù chưa tan.

"Chưa… chân nó động đậy rồi kìa!" Linh tỷ giật mình kêu lên.

“RẦM RẦM—!!”

Ma Giác Tượng rống to, đôi mắt đỏ ngầu như ma diệm từ cõi chết, tảng đá vỡ tan tành, từng mảnh rơi lả tả. Hơi thở của nó mang theo mùi hủy diệt, cuốn theo cát bụi nóng bỏng như hỏa diễm.

"TẢN RA!" Giang thúc hét lớn, cả nhóm cấp tốc thoái lui theo đội hình chia cắt.

Ma Giác Tượng gầm vang như sấm, hạ đầu, giương sáu chiếc ngà như lưỡi đao, phóng thẳng về phía trước, mặt đất rạn nứt dưới mỗi bước tiến.

“Paooooo—!!”

Bóng đen khổng lồ lao qua như cuồng phong, áp lực khiến linh lực run rẩy, ai nấy đều nuốt nước bọt "ực", ánh mắt nghiêm trọng, tim đập thình thịch.

"Chia đội bao vây! Bắt đầu!"

Bà La Mặc Ca hô lên, cả nhóm lập tức phân tán, đứng thành hình vòng cung, vận dụng toàn bộ linh lực Đại Linh Sư cấp, triệu hồi xích sắt linh lực tỏa ánh sáng màu lam tím, quấn lấy bốn chân Ma Giác Tượng.

"KÉO!"

"Pao—!!"

Ma Giác Tượng gào rống, chân quỳ gối xuống trong chốc lát nhưng nhanh chóng vùng dậy. Những sợi xích rung bần bật, phát ra tiếng "kẹt kẹt" chói tai như sắp gãy nát.

Nó nhấc hai chân trước lên cao, dậm mạnh xuống đất, "RẦM!!" – hai sợi xích bên do A Đại và Linh tỷ điều khiển gãy tan, họ bị phản lực chấn văng ra ngoài, đập mạnh xuống nền cát, miệng phun máu, khí huyết rối loạn.

"A Đại! Linh tỷ!" Quỳnh tỷ kinh hoàng la lên, toàn thân run rẩy.

"Không được lùi bước! GIỮ LẤY!"

Bà La Mặc Ca lập tức thế vào vị trí, vận công tụ linh, tái tạo xích mới, linh lực bạo phát, ánh sáng chói lòa soi rọi giữa sa mạc u tối.

A Đại và Linh tỷ lồm cồm bò dậy, lấy ra Phục Hồi Đan, nuốt vào, nhanh chóng trở lại trận tuyến.

[Hồi Phục Đan - đan cấp 2 – tinh hoa trong Linh Đan Vạn Tượng – Bách Giải Đan Kinh, được chế tạo từ tinh chất bách loại thảo dược quý hiếm cùng linh thạch tinh luyện. Viên đan nhỏ nhắn tỏa ra hào quang xanh biếc mờ ảo, tựa như một giọt sương sớm chứa đựng sức sống vĩnh hằng.

Khi uống vào, Hồi Phục Đan nhanh chóng thẩm thấu vào kinh mạch, kích hoạt toàn bộ hệ thống lưu thông linh lực trong cơ thể. Cảm giác nóng ấm nhẹ nhàng lan tỏa từ tâm hồn đến tận đầu ngón chân, những tổn thương trên da thịt dần được chữa lành, vết thương đau đớn trở nên dịu lại nhanh chóng. Thậm chí những vết gãy xương tưởng chừng khó hồi phục cũng bắt đầu liền lại dưới sự trợ giúp của linh khí đặc biệt.

Đan dược không chỉ bồi bổ thể lực mà còn khai mở tạng phủ, giúp tinh thần minh mẫn, tăng cường sức bền và khả năng phục hồi thần tốc, là báu vật không thể thiếu cho những chiến sĩ đã trải qua trận mạc khốc liệt.]

"Giang thúc! Giờ là lúc!"

Giang thúc không nói một lời thừa, linh lực bùng nổ quanh người như bão nổi, đôi mắt hằn tia máu. Ông rút Kim Trảm từ sau lưng, đạp mạnh lên tảng đá rồi nhảy vọt như thần binh giáng thế, chém thẳng xuống đỉnh đầu Ma Giác Tượng.

"Bịch—!!"

Máu văng tung tóe. Ma Giác Tượng rống lên đau đớn, cái vòi xương vụt ngang như roi sắt.

“ẦM!!”

Cú quất như thiên lôi giáng xuống, Giang thúc va mạnh vào vách đá, xương sườn nứt toạc, Kim Trảm văng xa, máu trào ra từ khóe môi, thân thể lăn lộn trong bụi cát.

"Giang thúc!!" Bà La Mặc Ca gào lên, hai mắt đỏ rực, linh lực gào rú trong kinh mạch như lũ dữ muốn phá vỡ thân thể!

"Các người giữ xích sắt! Đệ đi giúp thúc thúc!"

"Cẩn thận đó, Mặc Ca!"

Mất đi một người, đội hình rung lắc dữ dội, xích sắt căng ra như sắp đứt. Bốn người còn lại nghiến răng, dồn linh lực như điên cuồng. Gân xanh nổi rõ, chân cắm sâu xuống cát nóng, từng bước đứng vững như cọc sắt giữa bão sa mạc.

"GIỮ LẤY! KHÔNG ĐỂ THOÁT!!" Cường ca hét lớn, bơm tinh thần cho cả nhóm.

Trong lúc ấy, Bà La Mặc Ca lao mình như tên bắn, nhặt lấy Kim Trảm đang nằm trơ trọi giữa bụi mù. Giang thúc, bất chấp đau đớn, cắn răng uống một viên Phục Hồi Đan, đứng dậy, triệu hồi xích sắt quấn chặt cổ Ma Giác Tượng, giữ chắc cái đầu hung thần như câu liêm xuống đất!

"Pao—!!!"

Ma Giác Tượng gào rống thấu trời, bốn chân dậm mạnh xuống đất tạo ra những chấn động như địa chấn, cát bay mù trời, khí xoáy hình thành từ chiếc vòi!

"LỐC XOÁY!"

Nó thổi ra một cơn cuồng phong, gió rít, bụi mù mịt, cả không gian tối sầm, chẳng khác gì bước vào ma cảnh. Không ai thấy gì ngoài tiếng gió vù vù, chỉ có cảm giác nóng rát bỏng cháy da thịt và tiếng vang vọng mơ hồ từ sâu trong đáy họng hung thú.

"Mặc Ca đâu rồi?!" Quỳnh tỷ hét lên, lo lắng tột độ.

Mọi người thấp thỏm, tầm nhìn bị che mờ, không thể xác định vị trí đồng đội. Cát bụi nuốt lấy mọi ánh sáng, chỉ còn lại hy vọng mong manh nơi hư vô.

Bỗng—

"YAHHHH——!!!"

Một tiếng hét xé toạc cuồng phong, một thân ảnh thiếu niên bừng cháy khí thế xông ra từ tâm bão cát, tay cầm Kim Trảm, ánh rìu phản chiếu sắc đỏ máu như ánh sao rơi!

ẦM!

Bà La Mặc Ca nhảy vọt lên, đáp xuống chính giữa đỉnh đầu Ma Giác Tượng, một rìu bổ xuống, lưỡi rìu bén ngót xé toạc hộp sọ, xuyên thấu tận não!

"Pao—!"

Ma Giác Tượng gào lên lần cuối, thân hình khổng lồ run bần bật rồi đổ sập như núi sụp, máu tuôn thành vũng đỏ rực, khí tức hủy diệt tan biến trong sa mạc.

Không khí như ngưng đọng.

Một khắc sau—cả năm người đồng loạt buông xích sắt, ngồi phịch xuống đất, mồ hôi đầm đìa như vừa từ cõi chết trở về.

"Ha… sống rồi…"

"Thắng rồi… thật sự gϊếŧ được nó rồi…"

Từng ánh mắt nhìn nhau rồi cụng tay, vỗ vai, cười mệt mỏi mà sung sướиɠ. Cát vẫn bay, nhưng trong mắt họ, là bầu trời rực rỡ vinh quang.

"Làm tốt lắm, Mặc Ca!"

Giang thúc lau máu nơi miệng, ánh mắt lộ vẻ hài lòng sâu sắc: "Con nhà nòi, không giống lông cũng giống cánh. Sau này nhất định là một trụ cột thiên hạ."

Bà La Mặc Ca không kiêu ngạo, chỉ mỉm cười rồi lấy ra viên Tinh Hạch cấp 4, hai tay dâng lên:

"Thúc thúc, đây là chiến lợi phẩm."

"Cho ngươi - người hùng." Giang thúc đẩy tay hắn lại, kiên quyết từ chối.

"Đây là công sức của đội, ta không thể một mình nhận được." Mặc Ca thành thật nói, nếu không có đồng đội chế trụ Ma Giác Tượng tạo thời cơ cho hắn bổ rìu thì với tu vi thấp tẹt hiện tại nào xứng người hùng.

"Xì!" Cường ca vỗ vai Mặc Ca, cười sảng khoái. "Ngươi nhận lấy đi, bọn ta không ý kiến."

Mấy người còn lại cũng gật đầu hưởng ứng.

"Nếu vậy… đệ không khách sáo!" Mặc Ca cười lớn, ánh mắt sáng như sao, cẩn thận thu lấy viên Ma Hạch – không phải vì tài vật, mà vì danh dự được công nhận.

Sau một hồi nghỉ ngơi, cả đội bắt tay vào thu hoạch, lột da, cưa ngà, đóng gói cực kỳ cẩn trọng. Vì đơn đặt hàng yêu cầu hàng không được hư tổn, họ mới dùng cách khống chế rồi kết thúc chỉ bằng một đao chí mạng, để bảo toàn lớp da và ngà quý giá—ngay cả một sợi lông cũng không được cháy xém.