Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 15: Hoang Sa Huyễn Vực

Nhất U – Hoang Sa Huyễn Vực

Cát cháy vạn năm chưa từng tắt lửa. Ban ngày như thiêu như đốt, máu huyết bốc hơi; ban đêm giá lạnh thấu xương, đông cứng linh hồn. Bão cát gào thét nuốt linh lực, phong trận dữ dội xé nát pháp trận sơ sài, xác thú khô quắt nằm rải rác khắp nơi, như minh chứng câm lặng cho bi kịch của những kẻ liều lĩnh xâm nhập.

Ma thú tiêu biểu: Ma Giác Tượng – chúa tể sa mạc, Phong Lôi Thạch Thằn Lằn, Hỏa Diễm Sa Xà.

Tài nguyên sản sinh: Tinh thạch hệ Hỏa, xương cổ thú hóa thạch, dược thảo nhiệt tính quý hiếm.

Cảnh tượng nơi đây hoang vu tột độ, không một bóng cây che chắn. Mặt đất nứt nẻ khô rang, rải rác là đá vụn, bụi gai thấp lè tè mọc co ro trong cái nắng tàn nhẫn. Mặt trời hãy còn chưa lên quá đỉnh, cả nhóm đã khởi hành tiến vào biên giới Nhất U để tránh cái nóng thiêu đốt vào chính ngọ.

Ngựa đã buộc lại bên bìa rừng, không thể mang theo qua cát cháy. Cả nhóm chỉ có thể dựa vào chính đôi chân mình, từng bước tiến vào lãnh địa của Ma Giác Tượng.

Mặt trời dần lên cao, chiếu thẳng trên đỉnh đầu, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng Ma Thú nào.

A Đại ca thở dốc, mồ hôi túa ra như tắm, ngồi bệt xuống cát, miệng lắp bắp hỏi.

"Giang thúc, sao đi lâu vậy mà vẫn chưa thấy con nào hết thế?"

"Dừng chân nghỉ một chút đi, chớ gắng quá sức."

Giang thúc bình thản nói, tìm một tảng đá phẳng phủ bụi sa mạc, ngồi xuống, rót một ngụm nước lạnh trong bầu da cũ.

"Chúng ta vẫn chưa vào sâu sao? Nhìn quanh toàn là cát, chẳng thấy vách núi đâu cả." Cường ca vừa dùng tay quạt lấy quạt để, vừa ngẩng đầu nhìn trời, trán nhễ nhại mồ hôi.

"Còn ngoài rìa thôi, theo bản đồ thì càng vào sâu càng có nhiều vách đá dựng đứng. Hiện chưa thấy nghĩa là chưa tới."

Mặc Ca vừa nói vừa thở hổn hển, nhấc bầu nước lên định uống nhưng lại ngừng tay, ánh mắt thận trọng.

"Đúng thế."

Quỳnh tỷ gật đầu xác nhận, tầm mắt lướt một vòng, ánh nhìn sắc bén nhưng không thấy gì khả nghi quanh đây.

"Uống tiết chế thôi, nếu không lát nữa khát cháy cổ thì chỉ có nước uống gió."

Linh tỷ trách A Đại ca đang nốc nước ừng ực, giọng không vui.

A Đại ca giật mình, vội vàng đậy nắp, nhét lại vào tay nải như làm điều xấu bị bắt quả tang.

"Ma Giác Tượng là loại sinh vật sống bầy đàn. Một khi phát hiện, rất có thể là nguyên một đàn kéo đến. Phải thận trọng, tránh chọc giận chúng."

Giang thúc trầm giọng nói, đôi mắt khép hờ mang theo mấy phần cảnh giác, rõ ràng từng có kinh nghiệm với lũ quái vật này.

"Một con là đủ khiến ta chạy mất dép rồi, chứ cả đàn thì… ai cứu nổi?"

A Đại ca co rúm người, lắp bắp, sắc mặt xám xịt như đoán ra vận rủi đang đến gần.

"Đệ có một kế."

Mặc Ca lên tiếng, ánh mắt lấp lánh mưu kế. Hắn ngồi xổm xuống, dùng cành khô vẽ bản đồ đơn sơ trên mặt cát: một vòng tròn tượng trưng cho đàn Ma Giác Tượng, một đoạn ngoằn ngoèo dẫn ra xa, cuối cùng là vách núi và mũi tên phục kích.

"Ta sẽ tìm cách tách một con ra khỏi bầy, dẫn dụ nó về phía vách núi. Ở đó ta bố trí mai phục, từ trên cao công kích bất ngờ. Có địa thế, có chuẩn bị, tất có phần thắng."

Cả nhóm nhìn nhau, ánh mắt dần nghiêm túc. Không ai lên tiếng phản bác.

"Kế này không tệ."

Quỳnh tỷ vuốt cằm, tán thành.

"Chỉ cần phối hợp ăn ý, đánh lẻ một con là có cơ hội thắng."

Linh tỷ nói thêm, ánh mắt sáng lên hứng thú.

"Tốt, tạm nghỉ nửa canh giờ rồi xuất phát. Đến được vách núi, sẽ chia người bố trí mai phục theo kế hoạch của Mặc Ca."

Giang thúc gật đầu đồng ý, giọng nói không giấu được niềm khen ngợi dành cho sự chín chắn và cơ trí của thiếu niên trẻ tuổi.

Bà La Mặc Ca – tuy tuổi nhỏ nhưng đầu óc đã không thua kém kẻ từng trải, mỗi nước đi đều có cân nhắc, mỗi lần ra trận đều bình tĩnh không loạn. Sự trưởng thành của hắn dần khiến cả tổ đội nhìn bằng con mắt khác xưa.

"Ừm, được đó."

"Có lý, nhưng... ai sẽ là người dụ nó ra?"

A Đại ca vừa nghe đến đây lập tức cảnh giác, hỏi ngay trọng điểm.

Câu hỏi vừa dứt, ánh mắt của cả nhóm đồng loạt chuyển hướng... cùng lúc khóa chặt lên người A Đại ca.

"Này, đừng nhìn ta như thế chứ!"

A Đại ca chột dạ, cảm thấy có điềm chẳng lành, bắt đầu lùi về sau từng chút một.

Cường ca bất ngờ vòng tay ôm vai hắn, mặt mày nghiêm túc nhưng nụ cười lại vô cùng... gian trá:

"Trong nhóm chúng ta, chỉ có A Đại huynh đây là hội tụ đủ mọi phẩm chất ưu tú: mặt mũi sáng sủa, tấm lòng nghĩa hiệp, sức mạnh hơn người, tốc độ lại thuộc hàng đỉnh cấp. Một nhân vật tài đức vẹn toàn như huynh, không ai xứng đáng hơn để đảm đương nhiệm vụ cao cả này!"

Cường ca vừa nói dứt, đám người còn lại lập tức vỗ tay rào rào, ánh mắt đầy vẻ "kính phục" như thể đang nhìn một anh hùng xuất thế. A Đại ca phút chốc đỏ cả mặt, lỗ mũi phập phồng, đầu ngẩng cao như thể đã được sắc phong danh hiệu vĩ đại.

"Được! Để không phụ kỳ vọng của các vị huynh đệ, ta, A Đại, xin nguyện dốc toàn lực thực hiện nhiệm vụ vinh quang này!"

Hắn vỗ ngực bôm bốp, gật đầu dõng dạc như anh hùng sắp lên chiến trường.

Nhìn A Đại ca khí thế ngút trời, cả nhóm cười cười, đưa mắt trao đổi ngầm với nhau, ai nấy đều không giấu nổi vẻ đắc ý. Lừa được "cừu non" này cũng chẳng mấy khó!

Nghỉ ngơi thêm một lúc, cả nhóm tiếp tục lên đường. Gió cát rít lên từng đợt, phía trước là vực sâu không đo đáy – nơi Ma Giác Tượng ngự trị đang chờ họ bước vào trận chiến thực sự.

... Ánh nắng như thiêu như đốt rọi xuống sa mạc vô tận, cát vàng cuồn cuộn không dứt, gió lốc mang theo hơi nóng lùa vào từng kẽ áo, bỏng rát cả làn da. Sáu người, sáu bóng đen, lê từng bước nặng nề giữa biển cát mênh mông, tiếng thở gấp gáp hòa lẫn tiếng gió rít từng đợt như dã thú rêи ɾỉ.

"Nước... có nước không?"

A Đại ca lưỡi khô như rang, giọng khản đặc hỏi.

Không ai trả lời. Ai nấy đều mệt mỏi đến mức không còn hơi sức mở miệng. Giữa tầm mắt run rẩy của họ, một ốc đảo xanh rì dần hiện ra: bóng cọ rợp mát, suối ngầm róc rách, cây trái trĩu cành ngọt nước căng mọng. Hương thơm dìu dịu lan trong gió, như mùi mật đào xen lẫn hơi sương mát lành của núi rừng.

"Ơn trời! Ốc đảo!"

Quỳnh tỷ đôi mắt sáng rỡ, hét lớn.

Không ai kịp cân nhắc, cả nhóm như bị mê hoặc, rối rít lao về phía trước. Linh tỷ vứt cả vũ khí, A Đại ca tháo phắt áo giáp, cười như điên dại. Tất cả ùa vào giữa "ốc đảo", quỳ sụp xuống, vục mặt vào suối nước trong vắt, miệng hớp lấy hớp để như uống dòng suối cứu sinh.

Riêng chỉ có Bà La Mặc Ca – khi ngón tay sắp chạm vào làn nước, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một luồng khí lạnh lướt qua gáy khiến hắn giật mình. Mùi hương vừa nãy... sao giống mùi máu tanh chứ không phải trái cây? Ánh sáng trên đỉnh đầu nhấp nháy kỳ quái, mặt trời… sao có hai?

Linh khí trong người như bị chặn đứng.

"Bất ổn!"

Mặc Ca cắn mạnh đầu lưỡi, máu trào ra, linh thức chấn động. Cảnh vật trước mắt lập tức vỡ vụn như gương nứt – bóng cọ, dòng suối, trái cây... tất thảy biến mất.

Thứ còn lại là một bãi xương trắng khổng lồ, ngổn ngang hài cốt loài người lẫn thú. Dưới chân mọi người, "suối nước" kia thực chất là dòng U Minh khí đặc quánh màu tro xám, chảy tràn từ giữa lòng đất, tỏa ra từng làn tử khí mơ hồ.

Khắp thân thể đồng đội đang bị khí đen bao phủ, từng tia sinh khí mỏng manh bị hút ra khỏi l*иg ngực họ, cuốn vào vực sâu phía dưới như dây mây quấn lấy tim gan.

"Không được rồi!"

Mặc Ca lao đến, vung tay ném ra một viên Phá Ảo Phù, đồng thời rút kiếm rạch một đường linh văn hình "Giải" giữa không trung.

Ầm!

Linh quang bùng phát, đánh tan một mảng u khí đang bao phủ đầu Quỳnh tỷ. Cô nàng chớp mắt vài cái, hoảng hốt nhìn quanh, sắc mặt trắng bệch.

"Đây... là đâu?"

"Là ảo cảnh! Tỉnh lại đi!"

Mặc Ca không ngừng thi triển Phá Ảo Phù, lay tỉnh từng người. Gương mặt hắn tái nhợt, trán đổ mồ hôi, linh lực vận chuyển đến cực hạn.

"U Minh Khí... đây là thứ từ tận tầng sâu trong Cửu U Vực!"

Giang thúc giật mình tỉnh giấc, ánh mắt trầm trọng, lập tức hiểu ra.

"Nếu đệ không kịp thời tỉnh lại..."

Linh tỷ ngây người, siết chặt bàn tay đã run rẩy.

Cả nhóm rút khỏi "ốc đảo", đứng trên gò cát nhìn lại: bãi xương trắng rùng rợn, tử khí vẫn đang tràn ngập như biển sương, thi thoảng vang lên tiếng cười rít gào của quỷ hồn vọng về từ sâu trong lòng đất.

"Nhất U – Hoang Sa Huyễn Vực… không phải nơi người thường nên bước vào."

Giang thúc thở dài, ánh mắt nhìn Mặc Ca lộ rõ sự đánh giá khác xưa: thiếu niên này… đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Bãi xương trắng vẫn nghi ngút hơi lạnh, từng mảnh hài cốt như bị hắc khí thổi hồn, bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Từ lòng đất đen ngòm, một tiếng rống vang lên, nghìn vạn mảnh xương vụn vỡ tan, tụ lại thành hình dạng quái dị: U Quỷ Tượng Hồn – hình bóng ma mị pha trộn giữa voi ma mυ"ŧ cổ đại và quỷ linh hắc ám, to lớn như ngọn núi nhỏ, từng bước đi đều làm rung chuyển cát đá.

“Lùi lại! Đừng để nó áp sát!” – Giang thúc quát lớn, đôi mắt già dặn ánh lên vẻ nghiêm nghị. Ông giơ cao Kim Trảm, ánh sáng linh lực vờn quanh lưỡi rìu sắc lạnh.

Sáu người nhanh chóng tản ra kéo giãn đội hình, phối hợp thi triển pháp khí, bùa chú và công kích linh lực. Ánh sáng chói rực cắt qua bóng tối, bắn phá vào thân thể quái vật U Quỷ Tượng Hồn. Nhưng mỗi đòn giáng vào chỉ tạo ra tia lửa yếu ớt, bị lớp U Minh khí đặc quánh bao phủ cơ thể quái vật nuốt trọn, triệt tiêu phần lớn sức mạnh.

“Đánh không lại!” – Cường ca nghiến răng ken két, tay siết chuôi kiếm đến trắng bệch. Mồ hôi hòa lẫn cát bụi văng tung tóe theo từng nhịp bước lùi chật vật.

“Phụ trợ phẩm mang theo chẳng còn bao nhiêu! Nếu cứ tấn công vô ích mãi thế này, đến khi đối phó Ma Giác Tượng, chúng ta sẽ không còn gì mà dùng!” – Mặc Ca cắn răng nói lớn, vừa dứt lời liền lao tới cản đòn công kích của quái vật.

“Vù!” – Một cú quét dữ dội từ vòi xương quái vật ập đến. Mặc Ca giơ kiếm ngăn cản, nhưng thanh pháp khí giá rẻ lập tức vỡ vụn, đường kiếm gãy đôi nát vụn trong không khí, khiến hắn bị hất văng đi xa, ngã bật ngửa trên cát nóng, ngực đau thắt, khóe môi rỉ máu.

U Quỷ Tượng Hồn như dã thú điên cuồng, khí thế hung hãn không giảm. Nhưng kỳ lạ thay, nó không truy sát Mặc Ca, mà quay lưng đổi hướng, gầm rít vọt đến tấn công những người còn lại.

Ôm ngực đau nhói, Mặc Ca chau mày, đôi mắt ánh lên tia nghi hoặc. Nhưng rồi như linh quang lóe lên trong đầu, hắn bỗng nhếch môi cười nhạt:

“Nó bị giới hạn hoạt động... chỉ trong phạm vi quanh bãi xương.”

“Mau lui ra! Lui ra khỏi khu vực!” – Mặc Ca gào lên, giọng đầy quyết đoán.

Đồng đội lập tức hiểu ý. Cả nhóm chia ra đánh du kích, lùi từng bước, vừa né đòn vừa ép quái vật di chuyển ra khỏi khu vực bãi xương đen ngòm.

U Quỷ Tượng Hồn rú lên điên loạn, thân hình khổng lồ đập vào hư không – một ranh giới vô hình như bức tường ma pháp ngăn nó vượt qua. Nó cào cấu, vung vòi xương quét khắp nơi trong cơn thịnh nộ bất lực, hắc khí cuồn cuộn quét tung sa mạc, nhưng không tài nào tiến thêm nửa bước.

Nhóm sáu người thở hổn hển, mồ hôi thấm ướt lưng áo, chạy khỏi vùng tử địa bằng tất cả sức lực còn lại.

Dần dần, tiếng gầm gừ ghê rợn của U Quỷ Tượng Hồn bị nuốt vào cơn gió sa mạc khô khốc, chỉ còn lại nhịp thở dồn dập và cát bụi lặng lẽ tung bay.

Khi bóng tối bắt đầu buông xuống, gió lạnh thổi qua thảo nguyên, cả nhóm tìm được một khe đá nhỏ ẩn mình bên một gốc cây khô mục. Nơi đây đất đai ít cằn cỗi hơn, gió được chắn bớt, khí lạnh dịu đi đôi phần.

"Tạm thời trú ẩn đây, giữ sức qua đêm. Ban đêm Hoang Sa lạnh lẽo vô cùng, phải cẩn trọng."

Giang thúc lấy túi lương khô ra, lo liệu củi khô. Mặc Ca ngồi quay lưng vào gốc đá, ánh mắt vẫn còn đọng vẻ căng thẳng, nhưng trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.

"Tạm ổn rồi, mai ta sẽ suy nghĩ bước đi tiếp."

Linh tỷ cẩn thận nhóm lửa, tiếng lửa lách tách hòa vào tiếng gió, xua tan phần nào giá lạnh của đêm sa mạc.