Gian phòng rộng rãi, nội thất tuy đơn sơ nhưng được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ. Sát bên cửa sổ, ánh nắng nhạt chiếu qua rèm mỏng tạo nên vầng sáng mờ phủ lên hành trang bày la liệt giữa nền đất. Sáu người ngồi thành vòng tròn, ánh mắt ai nấy đều nghiêm túc khi kiểm tra lại từng món đồ lần cuối trước lúc lên đường.
Lương khô được bọc kỹ trong bao da, nước uống cột thành túi, đan dược trị thương phân loại rõ ràng theo cấp, pháp khí phòng thân sáng ánh linh quang mờ mờ. Không khí tuy yên tĩnh, nhưng trong lòng mỗi người đều dậy sóng.
"Đã chuẩn bị xong hết chưa?"
Giang thúc – người lớn tuổi nhất trong nhóm, giọng trầm ổn mà đanh gọn. Ông đứng dậy, thần sắc bình tĩnh, vai quải tay nải, tay nắm Kim Trảm dựng bên chân. Cây rìu to gần bằng nửa thân người ông, lưỡi rìu loáng ánh kim dưới nắng sớm.
"Xong rồi, xuất phát thôi!"
Cả nhóm đồng thanh hô vang, tiếng nói hòa làm một, không khí lập tức trở nên phấn chấn. Từng người giơ tay cụng nắm đấm, tạo nên tiếng “bốp” vang dội, mang theo khí thế hừng hực.
“Ầm!”
A Đại ca không chờ thêm, hào hứng đạp tung cửa phòng, bước ra như một vị tướng ra trận. Khuôn mặt đầy hưng phấn, ánh mắt sáng rực như sắp được ăn tết.
"Đạp hư là phải bồi thường đấy nhé, dư tiền quá ha!"
Linh tỷ chống nạnh, nhướn mày, khóe môi nhếch lên đầy trêu chọc. Không nói nhiều, nàng vung chân đạp mạnh vào mông A Đại ca một cú trời giáng, khiến hắn chúi nhủi ra sân.
"Biết rồi, mụ chằn tinh!"
A Đại ca xoay người lại, mặt nhăn nhó, nhưng vẫn không kiềm được lời khıêυ khí©h. Nói dứt câu xong, hắn cong chân chạy biến như trốn nợ.
"Có ngon thì đứng lại cho bản cô nương!"
Linh tỷ gầm lên, mặt đỏ như gấc, nắm chặt tay đuổi theo. Mái tóc dài tung bay, bóng dáng uyển chuyển mà vẫn đầy sát khí, khiến cả nhóm không nhịn được bật cười.
"Tên này hôm nay gan to đột xuất nhỉ?"
Cường ca khoanh tay đứng cạnh cửa, nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc pha chút hứng thú.
"Chắc sáng uống nhầm thuốc rồi."
Bà La Mặc Ca mím môi cười nhẹ, ánh mắt khẽ lướt qua như đang nghiền ngẫm điều gì đó thú vị. Hắn lắc đầu, nhún vai, nét mặt vừa trẻ con vừa bất cần.
"Thôi, lên đường sớm về sớm, đừng la cà nữa."
Giang thúc nhẹ vỗ vai Cường ca, ánh mắt điềm đạm mà nghiêm nghị. Trong giọng nói của ông là sự từng trải, như một người cha hiền hòa đang trông nom lũ trẻ ham chơi.
Cả nhóm lục tục rời phòng trọ, ngựa đã buộc sẵn bên ngoài, hành lý treo gọn gàng trên yên.
"Rừng núi bạt ngàn, chúng ta đi hướng nào mới tìm được Ma Giác Tượng?"
Quỳnh tỷ vừa dắt ngựa vừa hỏi, đôi mắt to ánh lên vẻ tò mò lẫn nghiêm túc. Nàng vuốt nhẹ bím tóc cột lệch một bên, tay còn lại siết chặt bao hành lý.
"Cửu U Vực."
Giang thúc trầm giọng trả lời. Ông dừng lại, mắt nhìn xa xăm về hướng tây nam. Thanh âm ông nhẹ nhưng vang vọng như đang đọc lại câu chữ trong cổ thư.
“Tương truyền Cửu U Vực là khe nứt cổ xưa hình thành từ thời đại Thần Ma đại chiến Thượng Cổ. Mỗi tầng vực là một cấm địa, từng bị pháp tắc của trời đất xé rách, trở thành huyết mạch của U Minh. Ở nơi ấy, tử khí không tan, linh hồn không siêu thoát. Quy tắc vặn xoắn, chân lý đảo ngược. Là nơi mà cả Thần – Ma – Nhân đều chùn bước, chỉ những kẻ can đảm mới dám bước vào…”
Giọng ông trầm bổng vang trong gió, khiến ai nấy đều trầm lặng. Không khí ồn ào ban nãy như bị đóng băng. Bốn người nhìn nhau, không ai nói thêm điều gì, nhưng ánh mắt đều sáng lên – là sự quyết tâm, là niềm khát vọng phiêu lưu, cũng là chuẩn bị cho một hành trình sinh tử phía trước.
Ngoài cổng thị trấn Trùng Quang, ánh nắng rọi xuống mặt đất đầy bụi đỏ. A Đại ca đã chờ sẵn bên cạnh một con ngựa cao lớn màu xám bạc, tay chống nạnh, mặt mày hậm hực như mới bị bỏ rơi.
"Nhanh lên! Hai người tụi ta chờ nãy giờ rồi đó!"
Hắn chụm hai tay làm loa, hét lớn đến mức vài người đi ngang cũng phải giật mình quay lại.
Linh tỷ cưỡi ngựa từ xa phi tới, mặt lạnh tanh, chẳng thèm đáp lời. Hai tay nàng bận rộn điều khiển dây cương, ánh mắt chỉ liếc qua hắn rồi thu về như thể nhìn một cái đã là phí thời gian.
"Ơ kìa... trên đầu A Đại ca... nổi cục u to đùng luôn á!"
Bà La Mặc Ca cưỡi sát lại, ngạc nhiên chỉ vào trán hắn. Ánh mắt tò mò không che giấu được, hắn đưa tay định sờ thử.
"Aaa! Đau! Đau!!! Mau bỏ ra!"
A Đại ca hét toáng lên, né tránh tay Mặc Ca như né rắn độc, mặt méo xệch vì đau.
"Bị Linh tỷ đánh à?"
Quỳnh tỷ cố nén cười, môi run run.
"Thì ra là vậy…"
Bà La Mặc Ca vuốt cằm gật gù, rồi ôm bụng cười nghiêng ngả.
"Sao Linh muội không đánh luôn bên kia cho đều nhỉ? Sưng có một bên nhìn mất thẩm mỹ ghê."
Cường ca cưỡi ngựa kế bên cũng bật cười ha hả, chỉ tay vào bên đầu chưa sưng của A Đại ca, cười đến chảy nước mắt.
"Quả nhiên… mất cân đối thật."
Quỳnh tỷ chen vào tiếp lời, tay bịt miệng nhưng mắt cười rạng rỡ.
Linh tỷ khẽ cong môi cười nhạt, không nói một lời. Tay phải nàng siết chặt lại thành nắm đấm, giơ lên thủ thế như định “chỉnh trang” nốt bên còn lại cho đều đặn.
"Khoan đã! Đừng! Một bên đã gần chết rồi!"
A Đại ca la toáng, vội vàng núp sau lưng Giang thúc thúc, cả người rút lại như con rùa.
"Giang thúc cứu ta! ta sắp tuyệt diệt rồi!"
Hắn chắp tay van vỉ, giọng run như gió lùa vào lá chuối.
Giang thúc thở dài bất lực, cười khổ. Ông kéo A Đại ca ra khỏi lưng mình như kéo một đứa trẻ bám mẹ.
"Trừng vậy là đủ rồi. Đi thôi, đừng rề rà nữa."
"Rõ!"
Linh tỷ gật đầu, rút tay về, mặt không biểu cảm nhưng ánh mắt đắc ý như vừa “xử lý nhẹ” một kẻ không biết điều.
"Yah, lên đường nào!"
Cường ca không nói thêm, thúc ngựa phi lên phía trước, gió cuốn vạt áo bay phần phật.
"500 Kim Tệ, ta tới đây!"
A Đại ca cười lớn, quất nhẹ vào mông ngựa. Con ngựa hí vang rồi lao vυ"t đi, để lại đám bụi mù mịt sau lưng. Cả nhóm lần lượt thúc ngựa đuổi theo.
Sáu người, sáu ngựa, vó sắt gõ vang như tiếng trống trận, rời khỏi thị trấn Trùng Quang, lao vào chuyến hành trình dài phía trước. Trên bầu trời xanh thẳm, vài đám mây lững lờ trôi – như một điềm lành lặng lẽ chứng kiến bước chân của những kẻ dấn thân vào nơi tận cùng sinh tử.
Tiếng vó ngựa rộn ràng vang vọng khắp thảo nguyên rộng lớn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Sáu thân ảnh sải dài dưới ánh chiều tà, bóng đổ loang lổ theo từng nhịp phi. Cả nhóm men theo lối mòn nhỏ, uốn lượn qua từng gốc cổ thụ, tiến sâu vào rừng rậm – nơi Cửu U Vực đang chờ ở phía trước.
Khoảng cách từ trấn Trùng Quang đến Cửu U Vực không xa, chỉ mất ba ngày đường, nhưng cảnh vật hai bên dần thay đổi rõ rệt. Một bên là rừng cây um tùm, lá cọ vào nhau xào xạc trong gió; bên kia là vùng đất cằn khô, lác đác đá trơ, ánh nắng như muốn nung chảy da thịt người thường.
Trời về chiều. Cả nhóm quyết định dừng chân bên bìa rừng để nghỉ đêm. Sau khi buộc ngựa lại, họ phân chia công việc như thường lệ – Linh tỷ và Quỳnh tỷ mang theo giỏ tre đi nhặt củi khô. A Đại ca và Cường ca rảo bước vào rừng sâu, tay xách cung và dao găm, chuẩn bị săn vài con mồi cho bữa tối. Mặc Ca và Giang thúc thúc thì chọn chỗ bằng phẳng để dựng trại, động tác phối hợp nhịp nhàng, hiển nhiên đã quá quen thuộc.
Dù có mang theo lương khô và bánh khô linh khí, nhóm vẫn chọn ăn nóng. Những thực phẩm khô quý giá kia sẽ dành cho những ngày kế tiếp – khi đã đặt chân vào vùng lõi Cửu U Vực, nơi hung hiểm rình rập từng khắc.
Lửa bập bùng cháy giữa trời đêm, ánh sáng ấm áp hắt lên khuôn mặt từng người, soi rõ mồ hôi lấm tấm do ngày dài cưỡi ngựa mệt nhọc. Mùi khói trộn lẫn với hương thịt nướng tạo thành một bản hòa tấu quen thuộc, khiến bụng ai nấy đều réo gọi.
Trên than hồng, những xiên thịt thỏ và cá suối bắt được đang dần chuyển sang màu vàng ruộm, da bóng lên một lớp mỡ thơm lừng.
"Chín chưa Linh tỷ, Quỳnh tỷ? Thơm quá à!"
Bà La Mặc Ca ngồi xếp bằng cạnh lửa, hai mắt long lanh nhìn chằm chằm vào xiên thịt, mũi hít hà không ngừng như mèo con đánh hơi cá chiên.
"Sắp rồi. Đừng có thèm nhỏ dãi vậy chứ."
Quỳnh tỷ mỉm cười, tay khéo léo trở đều mấy xiên, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt sáng dịu dàng.
"Ọt ọt ọt."
Âm thanh quen thuộc vang lên giữa không khí ấm cúng.
"Ai thế?"
A Đại ca cau mày hỏi, ánh mắt nghiêm túc quét qua từng người như đang truy tìm hung thủ giấu mặt.
"Còn ai vào đây nữa? Bụng ngươi chứ ai."
Cường ca khoanh tay, ném ánh nhìn khinh khỉnh qua vai, hạ giọng như cười như không.
"Ọt ọt ọt."
Lần này, bụng chính hắn lại phản bội, phát ra âm thanh y hệt.
Một giây yên lặng. Rồi cả nhóm phá lên cười không kiềm được, tiếng cười rộn vang khắp khu rừng tối mịt.
"Chín rồi!"
Linh tỷ hô lên, đặt từng xiên thịt lên lá đại thụ dùng làm đĩa. Ai nấy như hổ đói vồ lấy phần của mình.
Thịt mềm, dai vừa độ, thấm đều gia vị, tỏa hương ngào ngạt. Mỗi miếng thịt như tan chảy trong miệng, khiến ngay cả Cường ca cũng phải rơi nước mắt vì xúc động... hoặc vì nóng quá.
"Hai tỷ nướng ngon thiệt đó!"
Mặc Ca không tiếc lời khen, giơ ngón tay cái lên đầy chân thành.
"Dĩ nhiên rồi, khỏi cần khen."
Linh tỷ hếch mũi, tay không rời chiếc đùi thỏ đang gặm dở, vẻ mặt đắc ý không giấu được.
"Ăn xong ngủ sớm. Mai mới thực sự bắt đầu đấy."
Giang thúc vừa thêm củi vào đống lửa vừa dặn dò, giọng trầm tĩnh như mặt hồ sâu.
Ánh lửa đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt ông, như ánh lên cả quá khứ từng trải và lo lắng cho những thử thách phía trước.
Màn đêm buông xuống, trời đen như mực. Tiếng côn trùng rì rầm, thỉnh thoảng vọng lại tiếng cú rúc hay lá khô xào xạc do gió lùa. Hai lều trại dựng dưới tán cây cổ thụ – nam một bên, nữ một bên – đơn sơ nhưng chắc chắn.
Trong ánh sáng leo lắt của ngọn lửa tàn, sáu người yên giấc. Họ biết rằng ngày mai, khi đặt chân vào tầng thứ nhất của Cửu U Vực, mọi trò đùa, tiếng cười sẽ nhường chỗ cho hiểm họa, nơi sai lầm nhỏ nhất có thể trả giá bằng mạng sống.
Nhưng đêm nay, họ vẫn là những người đồng đội – cùng ăn, cùng cười, cùng mơ giấc mộng bình an dưới bầu trời sao rải rác.