Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 13: Công Hội Lính Đánh Thuê

Đế Đô Mã Hình Kỳ.

Tại Bà La Tộc, trong đại sảnh, Bà La Lý – đương kim gia chủ – ngồi chủ vị, xung quanh là các trưởng lão cùng tộc nhân cấp cao.

"Vũ tộc gần đây lấn ép quá mức. Nếu cứ kéo dài, ta e hậu quả khó lường."

Không khí trầm mặc thêm nặng nề sau câu nói đó.

Một trung niên nam nhân thuộc dòng phụ lên tiếng.

"Không còn cách nào đối phó?"

"Cửa hàng Vũ gia liên tục tung chiêu bẩn. Bôi xấu, giành khách, hạ giá cắt cổ. Ta đã cho người đính chính thực hư, nhưng khách hàng đâu quan tâm. Lợi nhuận giảm sâu, cửa hàng e không trụ nổi tháng sau."

Một lão nhân rít giọng bất mãn:

"Cũng tại Bà La Mặc Ca! Đánh Vũ Phi phế cả kinh mạch chân, nên mới bị Vũ tộc chèn ép như thế!"

"Chuyện đã rồi nhắc đến có ích gì."

Trưởng lão lắc đầu:

"Chuyện đã qua, nhắc lại cũng vô ích. Khi ấy Vũ Phi liên tục sỉ nhục, Mặc Ca uất ức đã lâu mới lỡ tay... Không thể trách toàn bộ vào nó."

Một trung niên nam nhân dè dặt đề nghị.

"Hay là nhờ Âu Dương tộc giúp đỡ đi, chẳng phải hai đứa nhỏ có hôn ước với nhau sao?."

"Ngươi quên mất hai gia tộc hủy hôn rồi sao, ngày đó Bà La Mặc Ca còn đòi hưu thê, làm bẽ mặt tiểu thư nhà người ta, ngươi nghĩ bên đó chịu giúp chúng ta?."

Lão giả râu bạc cười nhạt, giọng nói như dao cắt, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Câu nói ấy nhắc lại một sự kiện không ai muốn nhớ, nhưng không thể quên.

"Thôi thì... đành chờ đến khi Mặc Ca trở về vậy. Còn một năm mười tháng nữa, không lâu đâu, cố gắng cầm cự đến lúc đó."

"Đành vậy chứ biết làm sao."

Khắp đại sảnh Bà La gia, không ai cất thêm lời. Khuôn mặt ai nấy ủ rũ như tang gia, ánh mắt u ám nhìn nhau. Những ngày tới, cả tộc phải thắt lưng buộc bụng, sống tiết kiệm từng chút để chống đỡ tình thế. Trong lòng họ, niềm hy vọng duy nhất là thiếu gia Bà La Mặc Ca.

Còn nhớ một năm trước, trong trận đấu lôi đài giữa Bà La Mặc Ca và Vũ Phi, kết quả khiến ai cũng sững sờ. Vũ Phi bị đánh trọng thương, đứt đoạn kinh mạch nơi chân. Dù được chữa trị, hắn vẫn không thể đi lại như người bình thường. Dáng đi tập tễnh đầy tự ti khiến phụ thân hắn – tộc trưởng Vũ gia – giận dữ đến cực điểm, phái người ám sát Mặc Ca ngay trong đêm. May thay, trưởng lão Bà La tộc kịp phát giác, hô hoán cứu giúp. Nhờ vậy, Mặc Ca mới trốn khỏi đế đô tránh sự truy sát của Vũ Tộc.

Nửa tháng trước, hắn gửi thư về, kể sơ tình hình hiện tại để gia tộc an lòng. Trong thư, hắn viết đã gia nhập Công Hội Lính Đánh Thuê, cùng các đại ca đại tỷ ra ngoài lịch luyện. Giờ đây, tu vi đã đạt Đại Linh Sư, tin chắc đến hẹn ước ba năm sẽ không thua Âu Dương tiểu thư. Tin này khiến phụ thân hắn Bà La Lý mừng rỡ, đem thư cho các trưởng lão xem, ai nấy đều phấn chấn, như thấy được ánh sáng cuối đường hầm.

...

Thị trấn Trùng Quang, nằm ở vùng ranh giới giữa Tây Thiên Quốc và Bắc Thiên Quốc, là nơi hỗn tạp không thuộc sự cai quản của triều đình. Mặc dù chỉ là một thị trấn nhỏ, nhưng dân cư ở đây đông đúc và hỗn loạn, nơi tụ họp của các hảo hán giang hồ, thợ săn, tội phạm và lính đánh thuê từ khắp nơi.

Trên đường phố, kẻ vác đao, người giắt kiếm, gương mặt nào cũng dữ tợn, dán đầy vết sẹo, khí tức hung hãn. Kẻ đội mũ trùm, người che kín thân, giọng chửi thề, tiếng va chạm kim loại vang lên không ngớt. Nơi đây, chỉ cần một ánh mắt sai chỗ cũng có thể dẫn đến đổ máu.

Một thanh niên vận áo choàng nâu, vai trái đính huy hiệu chim đại bàng tung cánh trước hai thanh đao bắt chéo biểu tượng của Công Hội Lính Đánh Thuê sải bước vào trụ sở chính giữa thị trấn.

Hắn chính là Bà La Mặc Ca.

Trong đại sảnh rộng lớn, người ra vào tấp nập, kẻ ăn uống, người bàn bạc, số khác thì đứng chen chúc trước bảng nhiệm vụ. Tiếng cười nói ầm ĩ, hòa cùng mùi rượu mạnh và khói thuốc nồng nặc.

"Mặc Ca! Bên này!"

Một thanh niên thân hình lực lưỡng, mặt mũi thường thường bậc trung, tay giơ cao vẫy gọi. Giọng hắn to đến mức khiến vài người trong sảnh phải ngoái đầu nhìn.

Bà La Mặc Ca nghe thấy, liền quay đầu lại. Thấy rõ người quen, hắn nhoẻn miệng cười, bước nhanh tới chiếc bàn nơi năm người khác đang tụ tập ăn uống rôm rả.

"A Đại ca, Linh tỷ, Quỳnh tỷ, Cường ca, Giang thúc – đông đủ ghê ha!"

"Chào nhóc."

Người đáp lại là Giang thúc – người lớn tuổi nhất nhóm, tóc điểm hoa râm, ánh mắt hiền từ nhưng trầm ổn. Ông là bào đệ của mẫu thân Mặc Ca, đồng thời cũng là người bảo lãnh để Mặc Ca được gia nhập Công Hội Lính Đánh Thuê, bất chấp tuổi đời còn khá nhỏ.

"Ăn gì chưa?"

Vừa hỏi, Giang thúc vừa đẩy về phía Mặc Ca một đĩa bánh cùng ly lúa mạch lên men mát lạnh, bọt trắng sánh nhẹ trên miệng ly.

Nước đá trong ly được vận chuyển từ đỉnh Tuyết Sơn, nơi quanh năm đóng băng. Chúng được cắt thành khối, giữ lạnh nhờ pháp khí đặc chế của các Khí Sư, rồi mới phân phối đến các thị trấn lớn – thứ xa xỉ đối với nhiều dân thường.

"Vẫn chưa ăn."

Mặc Ca không khách sáo, ngồi xuống, cầm ngay miếng bánh cắn một phát rõ to, nhai nhồm nhoàm đầy thỏa mãn. Mọi người đã đồng hành lâu năm, chẳng còn khách sáo giữ kẽ gì với nhau nữa – cứ tự nhiên như trong nhà.

"Nghe tin gì chưa? Có nhiệm vụ mới, phần thưởng tới tận 500 Kim Tệ, mà chưa ai nhận cả!"

A Đại ca chồm người, hạ giọng thì thầm như đang tiết lộ bí mật động trời. Dáng vẻ hớn hở chẳng khác gì trẻ con nhặt được vàng.

"Cái gì cơ? Nhiệm vụ gì mà phần thưởng nhiều dữ vậy?"

Mặc Ca suýt nữa nghẹn cả miếng bánh, vội uống ngụm lúa mạch trôi xuống. Hắn ngẩng đầu, nhíu mày hỏi lại.

500 Kim Tệ – tương đương với 500.000 Ngân Tệ. Mà chỉ một Ngân Tệ đã đủ mua một cái màn thầu to nức mũi ở chợ phiên rồi. Đem so với vật giá thì đúng là con số khiến người ta sững sờ. Lại nói giá Yêu Hạch cấp 4 trên thị trường dao động từ 70 - 120 Kim Tệ, đủ thấy 500 Kim Tệ mà đối phương đưa ra quá hậu hĩnh.

Những người còn lại tuy đã biết nhiệm vụ ấy từ sáng, nhưng vẫn mỉm cười nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Mặc Ca – phản ứng này không sai chút nào, bởi tiền thưởng cao như vậy không phải chuyện thường.

“Săn một con Ma Thú.”

Linh tỷ, làn da nâu lúa mạch khỏe khoắn, nhàn nhạt buông lời, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện ăn sáng.

“Một con Ma Thú thôi hả?”

Bà La Mặc Ca trợn mắt, giơ một ngón tay lên đầy thắc mắc, ngạc nhiên hỏi lại như không tin vào tai mình.

“Ừ, Ma Giác Tượng.”

Linh tỷ nhấp một ngụm trà, giọng vẫn không chút dao động. Ánh mắt liếc qua Mặc Ca mang theo vài phần xem thường sự ngây thơ.

“Vậy liền đi đăng ký thôi! Một con Ma Giác Tượng thôi mà, có gì khó đâu?”

Lời vừa dứt, cả bàn ăn đồng loạt quay sang nhìn Mặc Ca như thể đang chứng kiến một sinh vật lạ vừa bước vào quán trọ.

“Tên nhóc này… chắc đầu óc có vấn đề thật rồi.” – ánh mắt của mọi người đồng loạt thể hiện điều đó, dù không ai nói ra.

“Ngươi biết Ma Giác Tượng là thứ gì không mà phát biểu nhẹ như bắt cá chợ sớm thế?”

Cường ca – đôi môi dày gợi cảm cùng giọng trầm ấm thường ngày trở nên nghiêm nghị hiếm thấy.

“Bắt cá thì còn dễ hơn đó.”

Mấy người khác gật đầu tán thành, mắt vẫn không rời tên nhóc non nớt kia.

“Bộ nó khó nhằn lắm sao? Thấy ai cũng căng như dây đàn.”

Mặc Ca nhíu mày, chớp mắt hỏi lại.

“Cực kỳ khó nuốt.”

Giọng Quỳnh tỷ cất lên nhẹ nhàng nhưng đầy trọng lượng. Người con gái có hàng chân mày mảnh như vệt mực loang, ít nói nhưng câu nào ra cũng trúng tim đen.

“Ma Giác Tượng thuộc loại Ma Thú hình voi, hung dữ, trọng hình, cường lực. Nhiệm vụ lần này là săn một con trưởng thành, cấp bậc ít nhất là Ma Thú tứ giai, thậm chí có thể là ngũ giai.”

Giang thúc khoanh tay, từ tốn bổ sung. Ánh mắt nghiêm nghị như đang dạy dỗ một hậu bối lần đầu ra chiến trường.

“Biết cái gì là quý nhất trên người nó không?”

A Đại ca khoác vai Mặc Ca, nhướng mày ra vẻ thần bí.

Mặc Ca nheo mắt suy nghĩ, lẩm bẩm:

“Chắc giống voi ở Trái Đất, quý nhất là… ngà?”

“Đúng, nhưng thiếu.”

A Đại ca lắc ngón tay, cười như thể sắp kể một bí mật động trời.

“Da của chúng có lớp lông dày, chế thành áo choàng giữ nhiệt siêu tốt, lại còn sang chảnh, quý tộc cực kỳ chuộng.”

Quỳnh tỷ từ tốn góp thêm, ánh mắt long lanh vẻ thích thú – như thể đã nghĩ đến chiếc áo lông sang trọng khoác trên vai mình.

“Thật là chịu chơi… vung cả đống tiền chỉ vì một cái áo.”

Mặc Ca chậc lưỡi cảm thán.

“Sở thích của người giàu, làm sao dân nghèo hiểu nổi.”

Cường ca nhún vai, cười nửa miệng.

“Nhưng mà... đệ thấy nhiệm vụ này đáng nhận đấy.”

Câu nói bất ngờ từ Mặc Ca khiến cả nhóm im lặng, mọi ánh mắt đều dồn về phía hắn.

“Giang thúc là Linh Vương, còn lại mọi người đều là Đại Linh Sư cấp. Nếu hợp lực thì chí ít cũng ngang Linh Vương Cửu Tinh. Đệ tin, chỉ cần phối hợp ăn ý, chúng ta hoàn toàn có thể hạ được một con Ma Giác Tượng Tứ Giai.”

Mặc Ca dõng dạc trình bày, mắt sáng rực niềm tin, giọng nói đanh thép bất ngờ khiến cả bàn ngừng đũa vài nhịp.

“Có lý. Trong nhóm này, ngươi đúng là đứa đầu óc nhất.”

A Đại ca cười ha hả, đập bàn tán thưởng.

“Ý ngươi là bọn ta ngu chắc?”

Linh tỷ gằn giọng, giơ nắm đấm lên hăm dọa. Bên cạnh, Quỳnh tỷ gật đầu ra chiều tán thành với lời uy hϊếp ấy.

“Giang thúc xem kìa! Hai tỷ ấy lại bắt nạt đệ rồi!”

A Đại ca hốt hoảng núp sau lưng Giang thúc, mặt mếu máo như trẻ con bị ăn hϊếp.

Giang thúc bật cười bất lực, xua tay:

“Thôi được rồi, nếu đã quyết thì nhanh đi đăng ký đi. Nhiệm vụ này mà chậm tay thì mất đấy.”

Linh tỷ hừ một tiếng, hạ tay xuống, liếc A Đại ca một cái sắc lẹm rồi cùng mọi người đứng dậy.

"Tiếp vụ sứ, nhóm ta muốn nhận nhiệm vụ săn Ma Giác Tượng."

"Đây, điền thông tin vào."

Tiếp vụ sứ – một nữ tu sĩ trẻ tuổi mặc đồng phục của Công Hội – không thèm ngẩng đầu, đẩy tờ phiếu đến. Khi Giang thúc ký tên, nàng nhanh tay đóng con dấu "ĐÃ NHẬN" lên tờ nhiệm vụ treo ở bảng thông báo.

Dấu đỏ vừa in xuống, cuộc hành trình chính thức bắt đầu.