Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 12: Dị Hỏa - Thần Đỉnh

Bóng người uốn lượn hòa vào làn nước mát lành, sóng gợn nhè nhẹ lăn tăn trên mặt hồ. Ánh dương phản chiếu từng giọt nước đọng trên làn da trắng ngần như ngọc, tỏa ánh bạc lấp lánh tựa sương mai. Tiểu hồ ly cũng bị ôm theo xuống nước, hai tai cụp xuống vì ngượng, nhưng đôi mắt tròn xoe lại không thể rời đi.

Mỹ nhân tắm suối, tóc dài thả xõa như tơ liễu rủ, đôi mắt ướt ánh nước, da thịt nõn nà như bạch ngọc, vòng eo mềm mại đến mảnh mai, từng đường cong nơi cơ thể ẩn hiện sau màn nước mờ sương, khiến cả thiên địa như ngưng đọng.

Mỹ cảnh như vậy, há phải chuyện phàm tục?

Tiểu hồ ly nhìn đến ngẩn ngơ, mắt mở lớn như muốn khắc ghi từng đường nét kiều diễm kia vào tâm khảm. Là yêu thú, nhưng cũng là linh vật có trí tuệ, trước phong thái thoát tục mà quyến rũ của chủ nhân, trong lòng cũng không khỏi dao động.

Huyết Thần Hy nghiêng đầu, khoé môi cong lên một nét cười mị hoặc:

"Mỹ Mỹ, ngươi thấy ta... đẹp chứ?"

Lời nói nhẹ như gió, nhưng lại tựa ma âm thổi thẳng vào tim hồ ly nhỏ. Tiểu hồ ngẩn người gật đầu cái rụp như trống trận, hai má ửng đỏ, miệng không khép nổi:

"Chủ nhân... thật sự rất tự luyến… nhưng mà… đẹp đến mức khiến hồ muốn tẩu hỏa nhập ma rồi nha..."

Huyết Thần Hy cười khẽ, đầu ngón tay nâng nước vẩy nhẹ lên chóp mũi hồ ly một cái.

"Hắt xì!"

Tiểu hồ ly lùi lại mấy bước, mặt đỏ như quả đào chín, hai tai run run, trong lòng tràn đầy cảm xúc mơ hồ: vừa kính nể, vừa ngưỡng mộ, lại như… một tia xao xuyến khó gọi tên.

"Tủm tủm tủm."

"Ngoan nào."

Giọng nói êm dịu vang lên, Huyết Thần Hy bắt đầu kỳ cọ bộ lông mềm mại cho hồ ly nhỏ. Đôi tay thon dài lướt qua phần bụng, chẳng may chạm phải một điểm mẫn cảm khiến tiểu hồ toàn thân run rẩy, chân đạp loạn xạ làm nước văng tung tóe như mưa pháo hoa giữa dòng suối.

Một người một thú đùa giỡn bên hồ, tiếng nước hòa cùng tiếng cười, tạo thành một cảnh sắc bình dị khó lòng có được nơi thế giới tu tiên đầy máu tanh.

Tắm xong, Huyết Thần Hy thay y phục mới—vẫn là sắc đỏ đen quen thuộc, nhưng kiểu dáng tinh xảo hơn, ôm gọn thân thể kiều diễm như yêu nguyệt nhân gian. Đỏ là huyết, đen là mệnh. Hai màu ấy chưa từng rời khỏi người cô. Không phải thói quen, mà là tượng trưng cho thân phận: Thánh Huyết Ma Tộc kẻ bước ra từ bóng tối của máu và vĩnh hằng.

Nói đến y phục, cô lại nhớ đến một chuyện cũ đầy hài vị—

“Tỷ không có tắm à? Cứ mặc hoài một bộ đồ vậy?”

Hỏa Linh Quân khi ấy cười chọc, miệng không biết sợ chết là gì. Huyết Thần Hy không đáp, chỉ lườm một cái lạnh đến mức Hỏa Linh Quân suýt cắn trúng lưỡi. Nhưng sau đó, cô nhớ rất rõ, Hỏa Linh Quân thua cá cược một lần, bị phạt đi trộm dây xích chó của Dạ Luân Quân.

Nào ngờ, đồ đã đến tay lại bị Khuyển Ma Tam Thủ phát hiện, rượt theo một trận tơi bời, cắn trúng mông để lại dấu răng sâu hoắm. Hỏa Linh Quân về sau phải tịnh dưỡng gần nửa tháng mới dám ngồi lại bình thường.

Cái dây xích ấy sau này thành chiến lợi phẩm, Huyết Thần Hy còn định mang ra đeo cho Mỹ Mỹ làm vòng cổ…

Trong Thần , ngoài Vĩnh Hằng Thần Đế, e rằng chỉ có Hỏa Linh Quân dám đem mạng ra đùa với Huyết Thần Hy mà không bị xé xác.

Trời hãy còn sớm, Huyết Thần Hy quyết định ra ngoài hái thảo dược luyện đan. Dẫu trong nhẫn trữ vật vẫn còn dư dả Thực Dưỡng Đan, nhưng với tốc độ tiêu thụ hiện tại, chẳng mấy chốc sẽ cạn kiệt. Tu vi bị phong ấn, mỗi ngày đều phải dùng đan dược thay cơm.

Ăn thịt? Không được.

Dù chỉ là Bán Thần, nàng vẫn không hạ mình sát sinh vì miếng ăn. Là Thần, dù nửa Thần nửa Quỷ, cũng có đạo riêng để giữ. Máu thì được – bản tính Ma Tộc Cổ Huyết vẫn tồn tại sâu trong huyết mạch. Một giọt máu có thể thay ngàn bữa ăn, miễn là… không phải của sinh linh vô tội.

Cô là dị loại trong số các Thần.

Thần Tiên gieo phúc cứu khổ, còn cô – Huyết Thần, vác theo Lưỡi Hái Tử Thần. Kẻ nghịch mệnh, trái đạo, phản thần – gϊếŧ không cần hỏi. Không Thần nào dám xem thường. Tuổi thọ Thần sánh ngang nhật nguyệt, không sinh – không diệt. Nhưng một khi Lưỡi Hái Tử Thần vung lên, cả Thần cũng phải rơi đầu. Và chủ nhân của nó, không ai khác ngoài Huyết Thần Hy.

Điều kỳ lạ là, dù Linh Sư tu vi đã bị phong bế, các nghề phụ như Dược Sư vẫn nguyên vẹn. Chỉ là cấp bậc bị kéo xuống, chứ kinh nghiệm, kỹ pháp – không hề phai nhạt.

Ôm tiểu hồ ly trong lòng, Huyết Thần Hy tiến vào rừng sâu, tìm ba loại dược liệu quan trọng:

Linh Trùng Hạ Thảo, Linh Sâm và Cỏ Tiên.

《Vạn Thảo Linh Kinh》

“Kinh thư ghi chép muôn loài linh thảo, từ thuốc cứu người đến độc dược sát thần.”

Linh Trùng Hạ Thảo

Thoạt nhìn giống một con sâu đất nhỏ với thân thể mềm mại màu ngà, đầu tròn lốm đốm vệt tím nhạt. Nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy, từ lưng sâu mọc lên một nhánh nấm mảnh dài, đầu nấm tỏa ra quang mang nhàn nhạt như sương sớm.

Loài này ký sinh trên thân yêu trùng, trải qua hàng chục năm hấp thụ tinh huyết và linh khí của vật chủ, đến khi yêu trùng tử vong, linh nấm mới vươn lên mặt đất. Lúc ấy, sâu hóa nấm, sống chết giao thoa—thiên địa linh dị mới chính thức thành hình.

Loài thảo dược nửa sống nửa chết này cực kỳ quý giá, thường dùng để luyện đan dược bổ khí dưỡng huyết, đặc biệt hiệu quả cho người mới tu luyện hoặc thân thể suy yếu.

Linh Sâm

Linh Sâm là vương giả trong họ sâm, thân mảnh nhưng dẻo dai như rễ ngọc, mang sắc tử hoàng (tím lẫn vàng) thần dị. Toàn thân tỏa ra mùi thơm nhẹ khó tả, tựa hương gỗ trầm xen lẫn linh khí thanh khiết.

Phần củ vùi sâu trong lòng đất đá, ít nhất phải trăm năm mới thành hình, hơn ngàn năm mới tụ linh. Trong đất thường có yêu thú cấp thấp canh giữ, vì chúng cũng khao khát hấp thu tinh hoa từ rễ Linh Sâm để tăng tiến tu vi.

Một cây Linh Sâm ngàn năm có thể thay máu đổi tủy, cải tạo căn cơ, thường được dùng để luyện Cốt Tủy Đan, thậm chí là Thần Mạch Thối Linh Đan – loại đan chuyên dùng để cải tạo linh căn phế vật.

Cỏ Tiên

Cỏ Tiên cực kỳ hiếm gặp, mọc đơn độc giữa cỏ dại, thân cỏ mảnh như sợi tóc, lá dài ánh kim, ban ngày gần như vô hình, chỉ khi đêm xuống mới phát ra ánh sáng lập lòe như sao sa, linh khí quanh thân hòa vào thiên địa như nhịp thở.

Chúng hấp thụ linh khí thuần khiết, lại cực kỳ mẫn cảm với sự tiếp cận của sinh linh. Chỉ cần có ý đồ hái trộm, nó sẽ rụng thành tro tàn, không để lại bất kỳ dấu tích nào. Muốn hái được cần dùng tinh thần lực cực tĩnh, và tâm không tạp niệm.

Cỏ Tiên là linh liệu căn bản trong các đan dược dưỡng nguyên, điều tức, có thể nâng cao tốc độ hấp thu linh khí, giúp ổn định nguyên thần và tẩy uế tạp khí trong cơ thể.

"Ngao~!"

Tiểu hồ ly bỗng giơ chân trước, chỉ về phía bụi cây rậm rạp. Đôi mắt long lanh ánh lên vẻ phấn khích.

Huyết Thần Hy đưa mắt nhìn theo, liền phát hiện một điểm sáng nhỏ lấp lóe:

“Là Cỏ Tiên. Mỹ Mỹ giỏi lắm.”

“Ngao~!”

Tiểu hồ ngẩng đầu kiêu hãnh, cái đuôi cong lên thành hình bán nguyệt.

Huyết Thần Hy ôm nó đến gần, nhẹ tay nhổ Cỏ Tiên, bỏ cẩn thận vào hộp ngọc. Dược liệu quý nếu không được bảo quản đúng cách sẽ nhanh chóng mất linh tính. Ngọc chứa khí mát, giữ được dược lực lâu dài – khác xa những hộp gỗ phàm tục. Cũng bởi vậy, đan dược cao cấp đều cất trong lọ ngọc.

...

Về đến hang động, Huyết Thần Hy đặt tiểu hồ ly xuống, lấy ra một viên Ma Hạch còn thừa của Tích Dịch Xà, đưa cho nó.

“Cho Mỹ Mỹ.”

“Ngao~!”

Nó ngoạm lấy tinh hạch, lon ton chạy vào một góc, vòng đuôi quanh người, bắt đầu hấp thụ.

Trời chiều ngả nắng. Trong động phủ, một trận pháp chống nhiễu được mở ra, cắt đứt mọi giao động linh khí lẫn thần niệm từ bên ngoài.

“Kình.”

Giữa nền đá lạnh lẽo, một chiếc dược đỉnh khổng lồ ba tầng được nhẹ nhàng đặt xuống—Thần Mộc Vương Đỉnh. Thân đỉnh khắc phù văn cổ ngữ, từng vệt sáng vàng kim chạy dọc theo thân gỗ vạn niên, quanh miệng đỉnh khắc một con Cự Long há miệng, tựa như đang chờ nuốt lấy thiên địa tinh hoa.

[Thần Mộc Vương Đỉnh - Dược đỉnh ba tầng, thể tích khổng lồ, thân đỉnh bằng Thần Mộc Vạn Niên – loại gỗ chỉ sinh trưởng trong Thần Vực, trải qua Thiên Hỏa rèn luyện, bất tử bất diệt, càng luyện càng rắn chắc. Xung quanh tỏa ra quang mang vàng kim như nhật nguyệt tụ hội, khiến người đứng gần có cảm giác bị chấn nhϊếp linh hồn.

Trên đỉnh khắc hình Cự Long há miệng, vảy rồng sống động, ánh mắt trừng trừng uy nghiêm, tựa như giáng lâm Thần Long chân thân. Mỗi khi đan hỏa bùng cháy, hình rồng như sống lại, gầm vang hòa cùng lửa, khiến đan dược luyện ra không chỉ tinh thuần gấp trăm lần, mà còn mang long vận – tự sinh linh tính.

Được mệnh danh là:

“Thần Đỉnh sinh Thần Đan, Long Hỏa luyện Thần Dược.”]

Huyết Thần Hy đứng yên một lát, chắp tay thành ấn.

Một đạo huyết quang bắn lên từ đầu ngón tay, nhập thẳng vào trung tâm dược đỉnh.

"Bắt đầu."

Ngón tay khẽ nhấc, Hắc Hư Đế Diễm Hỏa bùng lên. Hắc Hư Đế Diễm Hỏa — ngọn dị hỏa bá đạo tối thượng, khiến cả tam giới nghe danh liền kinh hồn táng đảm, là tồn tại chân chính đứng trên mọi dị hỏa trong trời đất.

Màu sắc tím đen ma mị, như vực sâu bóng tối bị thiêu cháy, phát ra từng đợt ma quang u ám cuồn cuộn. Đây không phải chỉ là hỏa, mà là ý chí cắn nuốt, là bản năng của Hư Không, là cơn ác mộng với mọi linh hỏa tồn tại trong vũ trụ.

Ngọn lửa này không chỉ thiêu đốt vật chất, mà còn hủy diệt linh lực, cắn nuốt dị hỏa khác, hút cạn linh khí thiên địa, bóp méo không gian, khiến hư không tự sụp đổ, thời gian bị bóp méo, ý niệm bị nuốt trọn.

Một khi Hắc Hư Đế Diễm Hỏa bùng cháy, vạn vật đều rên siết, núi non tan chảy, đại địa hóa tro, không còn chỗ dung thân. Dù ngươi trốn trong thức hải hay trú nơi Vô Niệm Chi Cảnh — vẫn sẽ bị luyện hồn, rút máu, diệt hồn.

[Tương truyền, "Hắc Hư Đế Diễm Hỏa" được sinh ra vào khoảnh khắc Cổ Tà Thần vong diệt nơi vực sâu Hư Không.

Đó là một vị thần cổ xưa, từng đứng ngang hàng Thiên Đạo, nhưng cuối cùng bị chính các Thần tộc phản bội, vạn giới tru sát. Khi trái tim hắn bị xé toạc, máu đen trào ra không ngừng, thấm vào hư không, hòa với oán niệm vạn năm, kết tụ thành một tia ma diễm — cháy không khói, thiêu không tàn.

Ngọn lửa ấy không mang nhiệt, mà thiêu linh hồn, hủy ý chí, từng tia từng luồng như tiếng gào thét của hàng vạn thần hồn bị đày vào vô tận hắc ám.

Hắc Hư Đế Diễm Hỏa không đơn thuần là dị hỏa, mà là "ý chí nghịch thiên" còn sót lại từ một vị Cổ Tà Thần — u tối, điên cuồng, đầy hận thù. Người sở hữu nó, nếu tâm không vững, sẽ bị đế hỏa nuốt chửng, tan biến trong ngọn lửa hư vô.

Tương truyền, "ngọn hỏa này có thể thiêu cả Luân Hồi, đốt sạch Đạo Lý", khiến thiên mệnh sụp đổ, đạo nhân tẩu hỏa, thần linh hoảng sợ. Kẻ luyện hóa thành công, không những sở hữu hỏa lực hủy diệt vạn vật, mà còn có thể "thiêu hồn, đốt mệnh, xoá quy tắc" — thành Đế giữa tro tàn của Thiên Đạo.]

Không giống như các dị hỏa khác chỉ mạnh về sức nóng hay luyện hóa, Hắc Hư Đế Diễm Hỏa mang bản năng thôn phệ vạn pháp. Dù là Viêm Long Hỏa, Cực Âm Băng Diễm, hay Thái Dương Liệt Viêm… đều sẽ bị nó hút vào, hóa thành tế phẩm dưỡng hỏa.

Luyện đan bằng Hắc Hư Đế Diễm, không dùng lửa mà dùng máu và thần hồn để tế, mỗi viên đan ra lò là một cấm đan, mỗi lần hạ hỏa là một lần thách thức cả thiên cơ. Người yếu kém động đến — tan xương nát thịt.

Người mạnh mẽ dám khống chế — có thể nắm giữ quyền thiêu diệt cả một giới vực.

“Một tia Hắc Hư, đốt sạch chư thiên. Một niệm Đế Diễm, diệt cả luân hồi.”

— Đây chính là Dị Hỏa Tối Thượng, vương hỏa của những vương hỏa.

Một ngọn lửa tím đen như máu mục, xoắn lượn tựa cự long thượng cổ, rít lên từng tràng như quỷ khóc thần gào dưới đáy U Minh. Hắc Hư Đế Diễm cuộn quanh đáy lô đỉnh, mỗi vòng lửa xoáy như khắc vào hư không một dấu ấn hủy diệt. Thân đỉnh luyện đan rực lên ánh huyết ma quang, từng tấc như bị tẩy rửa trong biển máu của Thần Ma.

Lửa chưa chạm đáy, không khí đã méo mó, linh áp như từ vực thẳm tuôn trào. Mặt đất dưới chân tự vỡ nát như kính rạn, đá tảng tan rữa thành dòng thạch khí đỏ đυ.c, tỏa ra từng luồng tà dị, tựa như máu của đại địa bị đốt chảy.

Trong khoảnh khắc, Cự Long khắc trên thân đỉnh phát sáng, như được linh khí cảm ứng, miệng rồng há ra, dẫn khí thiên địa, kéo một cơn lốc xoáy linh lực tụ quanh dược đỉnh, cuốn theo những cánh lá, bụi đá bay ngược.

Ba loại dược liệu được đưa vào dược đỉnh:

Linh Trùng Hạ Thảo: nửa sâu nửa nấm, hấp huyết dưỡng khí, trôi lững lờ trong đỉnh như sinh linh sống.

Linh Sâm tím vân vàng: rễ sâm vừa rơi vào đã tỏa ra khí lạnh bức người, linh khí ngưng tụ thành hoa văn xoắn ốc.

Cỏ Tiên: từng sợi ánh kim như ánh sao, vừa tiếp xúc lửa đã phát ra tiếng "tê tê", bốc lên mùi thơm nhàn nhạt.

Tinh thần lực Đế Cảnh đại viên mãn bộc phát, bao phủ hoàn toàn nội đỉnh. Mỗi luồng chuyển động, mỗi dòng linh khí, đều nằm gọn trong lòng bàn tay Huyết Thần Hy.

Ngọn Huyết Đế Hỏa Diễm được cô khống chế tuyệt đối—lúc bạo lúc hòa, khi đốt khi dẫn, tựa như có linh trí, cùng phối hợp với ý niệm chủ nhân.

Sau mười ba hơi thở, dược dịch ngưng tụ thành từng vệt như thủy ngân, xoay tròn trong đỉnh như dòng suối đỏ rực. Huyết Thần Hy khép mắt, nâng tay kết ấn, vận dụng thuật “Trích Tâm Dẫn Tủy”, rút khí thảo mộc nhập hồn đan thể.

Trấn.

Một tiếng hô nhẹ như gió, nhưng thân đỉnh vang lên trầm đυ.c. Tầng thứ ba phát sáng, vô số phù văn cổ đại hiện ra, ép thẳng luồng khí loạn đang bạo động thành thế Thiên Địa Quy Nguyên.

"Phụt!"

Nắp đỉnh tự bật tung, một luồng hương thơm thuần tịnh lan khắp không gian, khiến linh khí trong động phủ trào dâng.

Trăm viên Thực Dưỡng Đan tròn trịa lấp lánh, hồng sắc như ngọc, tỏa ánh sáng nhu hòa, lần lượt bay lên lơ lửng trong không trung. Mỗi viên đều đậm đặc linh khí, đủ thay ba ngày cơm nước, nuôi dưỡng thể phách, ổn định khí mạch, hỗ trợ tu luyện cho kẻ có căn cơ yếu ớt.

Huyết Thần Hy phất tay, đan dược phân luồng chui vào từng bình ngọc trắng tinh, khép nắp lại không chút dao động.

Loại đan nhỏ bé tưởng chừng tầm thường, nhưng rơi vào tay Huyết Thần Hy, lại toát ra khí thế khiến cả đan phòng nhuốm màu huyết diễm – đan chưa vào miệng, mà khí đã xông tận thần hồn.