Huyết quang tan dần.
Tiểu hồ ly rên một tiếng, toàn thân cuộn tròn như bánh bao, đôi mắt ươn ướt liếc trộm Huyết Thần Hy, dường như không dám tin bản thân vừa được… cứu.
Nó đã nghĩ mình sắp chết. Không ngờ — người này không chỉ không ăn nó, mà còn cứu nó.
Nhưng... cứu rồi có chắc không ăn?
Ọt ọt ọt…Tiếng bụng réo vang phá tan không khí trầm mặc. Tiểu hồ ly run bắn lên, ánh mắt lập tức hoảng loạn, hai tai cụp xuống, đuôi xù lông dựng thẳng, rón rén lùi từng bước.
Không ổn rồi! Nàng ta đói! Mà mình… lại béo tròn, mềm mại, giàu dinh dưỡng!“Ngươi tránh cái gì?” – Huyết Thần Hy nhướng mày, nhìn sinh vật nhỏ đang lùi như gặp hổ dữ, ánh mắt cô hiện rõ vẻ
"không lẽ ta trông đáng sợ thế sao?"Tiểu hồ ly càng run dữ dội hơn, gật đầu trong đầu: “Đáng sợ gấp ba mươi sáu lần Hắc Đại Hùng!”
Ọt ọt ọt…Tiếng bụng cô lại réo, lần này còn vang hơn, kéo dài hơn, như trống trận giục người xông lên gϊếŧ địch.
Tiểu hồ ly hốt hoảng,
xoay mông chạy trốn — nhưng thân thể vừa mới được trị thương, máu huyết chưa ổn định, nó lập tức vấp chân, cả người nhào lên người Huyết Thần Hy.
Bộp!Một tiểu hồ ly tròn vo ngã nhào vào ngực mỹ nhân, đầu kẹt giữa hai tay cô, ngước mặt lên… bốn mắt nhìn nhau.
Huyết Thần Hy cúi đầu, ánh mắt sâu như giếng cổ, thản nhiên nói:
"Ngươi cho rằng… ta muốn ăn ngươi?"
"Ng… ngao…?" — Tiểu hồ ly nức nở.
"Thịt ngươi chưa đủ để ta rót máu xuống."
Cô thở dài, đầu ngón tay nâng cái đầu mềm nhũn lên, vỗ nhẹ như đang vuốt một con mèo vừa bị doạ hồn vía.
Rồi đột nhiên — ánh mắt cô rơi xuống nơi cổ mình.
Trống rỗng. Không vết cắn.Một năm qua… cô chưa hút lấy một giọt máu nào. Khí tức trong đan điền thì réo gọi như dã thú bị nhốt.
Hô hấp dồn dập, ngón tay run lên một thoáng.
Tiểu hồ ly: (tim đập nhanh như trống chiêng!)
"Yên tâm. Ta không ăn ngươi."
Giọng cô rất nhẹ, nhưng đồng thời… càng khiến hồ ly sợ hơn.
Cô cười khẽ, vươn tay kéo hồ ly lại gần, tay còn lại vén mái tóc lên, để lộ cổ trắng như tuyết:
"Muốn trả ơn ta?"
Tiểu hồ ly giật mình.
"Cắn đi. Truyền máu xong rồi thì ngươi cũng là bán khế thú của ta. Coi như giao dịch. Ta thiếu máu, ngươi trả lại một chút cho công bằng."
Tiểu hồ ly méo mặt, đầu lắc như trống bỏi.
Cắn nàng?! Lỡ nàng thấy ngứa rồi… nuốt mình luôn thì sao?!
"Không cắn?"
Cô thở dài. Bàn tay buông ra, búng nhẹ vào trán nó:
"Vậy để ta cắn trước."
Soạt — !Hàm răng nanh sắc bén trồi ra. Huyết Thần Hy khẽ nhếch môi, ánh mắt đùa cợt nhưng tiềm ẩn chút khát máu tà dị.
Tiểu hồ ly lập tức nhảy phắt lên —
bám cổ cô, dùng móng vuốt ôm chặt, miệng rêи ɾỉ như mèo con bị bắt nạt.“Ngao ngao ngaooooo~!”
Một khung cảnh hỗn loạn, một người một thú quấn lấy nhau như trò mèo đùa chuột — chỉ khác là… chuột bám cổ mèo, mèo lại đang đói đến phát khùng.
Cuối cùng…
Huyết Thần Hy cười khẽ, một nụ cười như gió xuân quét qua mảnh tuyết tan đầu mùa."Thôi vậy. Tha cho ngươi."
Tiểu hồ ly mừng rỡ, nước mắt giàn giụa, ôm mặt nhảy cẫng trên đầu gối cô như vừa thoát chết.
Huyết Thần Hy vuốt nhẹ đầu nó, giọng khàn khàn như gió thổi trên tường cổ:
"Ngươi tên gì?"
"Ngao?" — (Ta đâu có tên!)
"Ừm…" – cô gật đầu, tự đặt:
“Từ nay, ngươi gọi là… Mỹ Mỹ.”
"Nghe hợp đấy." – cô cười tà mị – "Vừa ngọt, vừa mềm."
Tiểu hồ ly trợn tròn mắt:
—
Ta chỉ là một món tráng miệng trong đầu nàng sao?!Chiếc nhẫn trữ vật đen tuyền khắc hình Hắc Long uốn lượn, giữa tâm khảm là một viên huyết ngọc đỏ rực như máu vừa rơi. Khi đeo trên ngón tay Huyết Thần Hy, ánh huyết quang ấy phản chiếu đáy mắt cô, lạnh lẽo như vực sâu, thăm thẳm chẳng thấy đáy.
Từ nhẫn trữ vật, cô lấy ra một lọ thủy tinh chứa chất lỏng đỏ sẫm – máu huyết nguyên bản mang theo hương vị tanh ngái đặc trưng. Một ly rượu tinh xảo cũng theo tay cô mà xuất hiện, thân ly khắc hình vuốt quỷ siết chặt đáy, u huyền dị thường.
Chất lỏng đỏ như tơ máu chảy vào ly, mùi tanh nồng lan ra khắp hang đá. Cô nâng ly, khẽ hít nhẹ — một mùi sắt gỉ xộc thẳng vào thần kinh. Không một chút do dự, Huyết Thần ngửa cổ uống cạn. Từng ngụm máu trượt qua cổ họng, tựa rượu mỹ vị của Tu La giới.
Chưa đủ, cô rót tiếp. Dưới chân là những lọ thủy tinh rỗng vương vãi, tiếng chất lỏng va đáy ly khẽ vang trong tĩnh mịch như khúc dạo đầu cho một trận huyết tẩy thiên địa. Sau cùng, cô liếʍ sạch giọt máu còn đọng bên khóe môi, đôi mắt như phủ sương đêm lạnh ngắt.
Tiểu hồ ly đứng cạnh ngây người, trong đôi mắt tròn đen ánh lên vẻ hoảng hốt — ân nhân của nó đang thản nhiên uống máu như dùng trà. Bản năng yêu thú khiến nó vô thức rùng mình.
Huyết Thần Hy chẳng để tâm. Cô rút từ cổ áo ra một viên Ma Hạch cấp 4 — chiến lợi phẩm từ Hắc Đại Hùng. Một luồng huyết quang nhuốm viên tinh hạch, sắc tím đen lấp loáng tựa đá tâm hồn bị phong ấn.
Cô tiện tay ném cho Tiểu hồ ly:
"Cho mi đó."
Tiểu hồ ly ngoạm lấy không do dự, dù lòng còn hoài nghi, nó biết vật này chắc chắn không thuộc về nó — nhưng đã được ban cho, nó dám không nhận?
Sau đó, cô lấy ra một tấm Tẩy Phù, linh quang lướt qua toàn thân như làn nước mùa xuân, cuốn trôi bao bụi bặm. Da thịt như được tẩy luyện, sạch sẽ vô tì.
Không chậm trễ, Huyết Thần Hy ngồi xếp bằng trên phiến đá. Linh khí thiên địa theo nhịp hô hấp vận chuyển quanh cô, rồi theo huyệt đạo tụ về đan điền, chuyển hóa thành dòng linh lực đầu tiên — khởi đầu lại từ cảnh giới thấp nhất.
Tu vi khi hạ phàm đã bị phong ấn.
Chỉ khi tu luyện đến Linh Đế mới có thể phá giải toàn bộ — đây là quy luật bất biến của các vị diện. Dù là Thần, cũng không ngoại lệ. Nếu cưỡng ép phá vỡ quy tắc, sẽ dẫn đến thiên tai diệt thế.
Bóng đêm rơi trên đại địa. Xa xa, tiếng gầm rú của Ma Thú hòa vào màn đêm như một khúc nhạc nền đầy sát khí. Trong hang động, hai kẻ — một người, một hồ — trầm tĩnh tu luyện, chẳng màng thế sự.
Ba ngày trôi qua như cái chớp mắt, chưa một bước rời hang.
Đừng hỏi vì sao không ai phát hiện nơi đây có biến động linh khí — bởi khi Huyết Thần Hy hạ giới, cô đã bố trí ẩn trận phạm vi trăm trượng. Dị tượng, linh áp, thiên quang — đều bị trận pháp bao phủ hoàn toàn.
"Ngao~"
Tiểu hồ ly cựa tai, mở mắt lười biếng như mèo con. Nó cọ đầu vào chân Huyết Thần Hy, làm nũng như đòi vuốt ve. Cô vươn tay xoa đầu nó:
"Yêu Vương Tam Tinh rồi à… không tệ."
Cũng nhờ viên Tinh Hạch kia, nó đột phá thêm một Tinh nhỏ.
Cô lấy ra hai viên Thực Dưỡng Đan, mùi thơm thanh nhẹ lan khắp hang đá. Một viên bản thân dùng, một viên uy cho tiểu hồ ly.
[《Linh Đan Vạn Tượng – Bách Giải Đan Kinh》có ghi:
Thực Dưỡng Đan – đan dược phẩm cấp 1, luyện chế từ Đông Trùng Linh Thảo, Linh Sâm, Cỏ Tiên. Mùi thanh nhẹ như hương lá non, vào miệng tan nhanh, khí tức ấm dần lan khắp tứ chi bách huyệt. Có công dụng bổ sung thể lực, nuôi dưỡng kinh mạch, đồng thời giữ no bụng suốt ba ngày ba đêm, là vật thiết yếu cho kẻ hành tẩu nơi hoang sơn hiểm địa, hoặc nhập định lâu ngày.]
"Thích không? Sau này mỗi ngày một viên, chịu không?"
Tiểu hồ ly gật đầu, đuôi ngoắc liên hồi. Lưỡi liếʍ môi, vẻ mặt hệt như hồ tiên được ban mỹ thực.
Tay cô lại mò trong nhẫn trữ vật, lấy ra một dây xích vàng, cổ đính đá quý lấp lánh. Ý muốn đeo cho hồ ly.
Tiểu hồ ly lùi lại, ánh mắt giãy nảy như bảo “ta không phải chó!”. Thấy thế, cô ngẫm nghĩ, cười nhạt, cất đi dây xích, thay bằng một chiếc lắc chân vàng đính lục lạc nhỏ, vừa vặn chân trước.
"Leng keng~."
Tiếng leng keng nhẹ vang, tiểu hồ ly cao hứng tung tăng, chân chạy vòng vòng trong hang như khoe chiến lợi phẩm.
"Ta sẽ làm chủ nhân của mi, được chứ?"
Huyết Thần Hy nâng nó lên trước mặt, ánh mắt sắc bén không cho kháng cự. Tiểu hồ ly gật đầu ngay, ngoan ngoãn “ngao~” một tiếng.
"Tốt. Ta là Huyết Thần Hy, là chủ nhân của Mỹ Mỹ. Nghe lời, ngoan ngoãn, ta sẽ yêu quý mi."
Mỹ Mỹ vươn lưỡi liếʍ tay cô, đuôi lắc loạn xạ — từ nay nó đã có người chống lưng!
Thời gian như dòng nước.
Mười tháng trôi qua, tu vi Huyết Thần Hy đã đột phá đến cảnh giới Đại Linh Sư Nhất Tinh, đều đặn mỗi tháng một Tinh, không chút ngừng trệ. Mỹ Mỹ dưới sự bồi dưỡng tận tình cũng đã đạt Yêu Vương Lục Tinh — tốc độ khiến yêu giới khϊếp sợ.
Một ngày nọ, khi ánh dương len qua khe đá, một luồng linh quang ngũ sắc bùng nổ từ thân thể cô, chấn động cả không khí xung quanh.
"Phá cho ta!"
Khí cơ thiên địa tỏa ra, rồi tiêu tán, để lại một thân ảnh ngồi xếp bằng, tóc dài tung bay, thần sắc siêu phàm.
Huyết Diệt Vô Cực Thể tái nhập hồng trần, khởi tu lại từ đầu. Từng bước từng bước — hướng tới Thần vị chân chính.