Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 9: Phế Vật Đạp Thiên

Trên lôi đài, sát khí vẫn cuồn cuộn, chưa tan.

Vũ Phi lộn mình giữa không trung, thân ảnh xoay tròn đáp xuống như hổ vờn, bàn chân chạm đất dấy lên bụi mù, thế đứng trầm ổn như núi. Ánh mắt hắn lộ vẻ bất phục cực độ, gầm khẽ một tiếng, lại lao lên như dã phong cuồng vũ.

Quyền cước nối liền như thác đổ, từng chiêu sắc bén như trảo hổ, cuốn gió rít gào, xé rách không khí.

Bà La Mặc Ca lúc này rơi vào thế hạ phong, thân ảnh nghiêng ngả như chiếc lá giữa giông bão, chỉ có thể nghiến răng lùi bước. Gió quyền sượt qua tóc, rạch nát tay áo, từng luồng khí áp dồn dập như muốn nghiền nát cả thân thể.

“Chưa đánh trúng mà đầu đã muốn nổ tung rồi...”

Hắn cắn răng, trượt chân lùi về sau, mượn lực ổn định thân thể. Nhưng ngay khoảnh khắc tưởng chừng lùi bước, thân hình hắn xoay ngược, bàn tay chụp trúng chân Vũ Phi đang đá tới.

Tiếng xôn xao vang lên, tưởng chừng thế trận đã xoay chuyển.

Thế nhưng—

Vũ Phi cười lạnh hiểm độc, chân trái vọt lên như độc xà, đầu gối tung thẳng một cú như thiết chùy, nện nát cằm Bà La Mặc Ca.

“Hự… Khụ!”

Một ngụm máu tươi phun ra, sắc đỏ thẫm nhuộm cả mặt sàn.

Thân thể Bà La Mặc Ca bị đá bay văng, trượt dài trên lôi đài như bao cát, để lại vệt máu dài đáng sợ.

Dưới đài chết lặng!

Khoảnh khắc tưởng như bại vong, ánh mắt Bà La Mặc Ca bỗng bùng sáng, sắc lục trầm u như tinh quang trong bóng tối.

— ẦM!

Một tiếng nổ như sấm sét vang lên trong tâm mạch.

Linh lực bạo động! Đan điền chấn động!

Sinh khí trỗi dậy như cổ mộc đâm chồi giữa sấm giông, cành lá vươn lên trời, thể chất long huyết cộng hưởng, rồng ẩn dưới đất giãy mình!

Linh Sư Ngũ Tinh – đột phá tại lôi đài!

“Toàn… toàn trường chứng kiến… hắn đột phá!?”

“Phế vật đột phá… giữa chiến trận!?”

Hàng ngàn ánh mắt trừng lớn, không khí như bị rút cạn, tim đập thình thịch như trống trận. Tất cả lời giễu cợt phút chốc hóa thành tĩnh mịch kinh hoàng.

Con cháu Bà La tộc bùng nổ reo hò như sấm, từ tận cùng tuyệt vọng đến ngây dại cuồng mừng!

Bà La Mặc Ca siết nắm đấm, đứng bật dậy, toàn thân lấp lóe hào quang linh lực như gió lốc rừng thiêng, mỗi hơi thở đều mang sức sống long mạch nghịch thiên.

“Vũ Phi…

Ngươi mới là thứ phế vật vô dụng,

chỉ biết dựa vào đan dược mà ảo tưởng thành vương!”

ẦM!

Hắn lao tới như mũi tên xé gió, quyền phong tung ra mang theo thanh long ảnh ẩn hiện sau lưng. Mỗi quyền là một tiếng rồng rít, mỗi bước là long trảo dẫm đất nứt đá.

Vũ Phi, dù là Lục Tinh, nhưng căn cơ bạc nhược, thực chiến kém cỏi, chống đỡ không nổi mười chiêu đã rối loạn thế trận.

Bốp!

Một quyền chuẩn xác rít gió giáng thẳng vào mặt —

Ba chiếc răng cửa bay vèo khỏi miệng như pháo bông tấu hài.

Vũ Phi trợn mắt, toàn thân đổ gục như bao tải rách, bất tỉnh nhân sự, mặt úp xuống đất.

Không khí lặng như tờ—

Trọng tài mắt giật giật, tay run lên đưa còi lên miệng:

“Kẻ chiến thắng — Bà La Mặc Ca!”

Cả khán đài vỡ òa. Từ giễu cợt hóa kinh ngạc, từ khinh rẻ hóa sùng bái.

Từ hôm nay trở đi, không ai ở Đế Đô dám gọi hắn là phế vật nữa.

Dù thắng trận, nhưng Bà La Mặc Ca cũng thụ thương không nhẹ, máu loang áo, toàn thân bầm dập, được dìu về nghỉ ngơi.

Bà La Lý cùng các trưởng lão đích thân đến thăm, khen ngợi không ngớt. Cả gia tộc dấy lên hy vọng — “Phế vật” ngày nào… chính là tương lai phục hưng của Bà La tộc.

Không quá một ngày, tin tức đã lan khắp Đế Đô như cuồng phong cuốn lá.

Phế vật Bà La Mặc Ca nghịch thiên đột phá, đánh bại Vũ thiếu gia của nhị lưu thế gia!

Chuyện xưa được thêm thắt, một truyền mười, mười truyền trăm, chẳng mấy chốc trở thành huyền thoại tại tửu lâu.

Tại Âu Dương gia, khi tin truyền đến, Âu Dương Phong đang nhấm trà lập tức phun ra, lật đật viết thư gửi ái nữ đang nhập học tại Tinh Nguyệt Tông:

“Ba năm sau, nhất định phải đánh bại hắn. Một phế vật hóa thiên tài, tuyệt đối không thể xem thường.”

...

Rừng Sâm Lâm

Xuân hạ thu đông chuyển mình qua bốn mùa. Từ ngày Huyết Thần Hy hạ phàm đến nay, đã đúng một năm.

Hang động yên ả nơi rừng sâu, trong đêm vắng chỉ còn tiếng gió rít và ánh sáng mờ nhạt từ các mảnh thạch anh dọc vách đá.

Trên tảng đá trải cỏ khô, một thân ảnh nữ tử nằm bất động như tượng cổ. Nếu không phải vì nhịp thở đều đặn, tiểu hồ ly đã tưởng cô quy tiên từ lâu.

Ngày qua ngày, nó vẫn như thường lệ — sáng đi bắt cá, tối cuộn tròn trên người cô ngủ say, giữa ngày thì luyện khí lặng lẽ.

Cho đến một đêm nọ…

Soạt.

Một đôi mắt đột nhiên mở ra.

Bên trái — kim quang rực rỡ như thái dương rọi chiếu càn khôn.

Bên phải — huyết sắc u trầm như sát quang chiếu xuống hoàng tuyền.

Huyết Thần Hy chậm rãi ngồi dậy giữa bóng tối trong hang động, linh lực cuộn trào bên dưới lớp da, sau một năm ngủ say – nàng cuối cùng cũng tỉnh lại.

Mắt đảo qua bốn phía, ánh nhìn lóe lên sát ý lạnh lẽo. Thế giới ngoài kia… hẳn đã loạn đến cực điểm.

Ngay lúc ấy — một tiếng kêu nho nhỏ vang lên trong bóng tối.

"Ngao Ô… ngao…"

Ánh mắt Huyết Thần Hy dừng lại. Một sinh vật nhỏ bé, toàn thân nhuộm máu, đang lảo đảo tiến vào hang, mùi tanh tưởi của vết thương khiến không khí trở nên nặng nề.

Là… một tiểu hồ ly lông đỏ.

Toàn thân lấm lem bùn đất, đùi sau có dấu vết bị xé rách, hẳn là bị ma thú đuổi gϊếŧ khi đi săn.

Tiểu hồ ly khụy xuống bên cạnh đống lửa tàn, ánh mắt mơ hồ, hơi thở mong manh. Nhưng khi thấy Huyết Thần Hy mở mắt, đôi mắt nó lập tức bừng sáng — ánh lên tia mừng rỡ, yếu ớt cào nhẹ về phía cô như cầu xin một chút thương xót.

"…"

Huyết Thần Hy nhìn con vật bẩn thỉu trước mặt, mày hơi nhíu.

"Tam Vĩ Hồ… còn là giống cái."

Đuôi đỏ rực, nhưng màu lông đuôi lại hơi ngả tím — dị dạng.

Một tia ghét bỏ lóe lên trong đáy mắt. Một kẻ yếu đuối, lại còn là yêu thú. Cô chưa từng dung nạp vật vô dụng bên cạnh.

Nhưng…

Một nhịp thở sau, đôi mắt vàng kim của cô bỗng hơi co lại.

“Linh tức này… không thuần. Là… khí tức Cổ Nguyệt?”

Huyết Thần Hy đưa tay điểm nhẹ lên mi tâm tiểu hồ ly, một tia linh lực dò xét liền tràn vào.

Cảnh tượng lướt qua trong thức hải — một mảnh đất không có linh khí, con người lạ lẫm, xe cộ rít gào, thành phố xám xịt… rồi tiếng nổ — rồi vết nứt không gian nuốt lấy con cáo nhỏ.

Trái Đất. Nơi mà vài sinh vật bị cuốn vào thời không hỗn loạn khi Xích La Tu phá vỡ Vô Huyễn Vực.

"Thì ra là vậy…"

Cô trầm giọng, đôi mắt thu lại ánh lạnh như băng tuyết, thay vào đó là tia quan sát thâm sâu.

— Một sinh vật lạc loài xuyên giới, sống sót bằng bản năng, bị thương vẫn cố bò về đây tìm hơi ấm.

Yếu ớt, nhưng không gục ngã.

Ngu ngốc, nhưng bền bỉ.

Trong khoảnh khắc ấy, tâm niệm sát sinh của Huyết Thần Hy… bỗng tan đi.

Cô nhẹ nhàng vươn tay, kéo sinh vật nhỏ ấy lại gần, đầu ngón tay điểm lên trán nó một cái — một tia huyết khí cực nhỏ truyền vào cơ thể hồ ly.

Không phải vì mềm lòng, cũng không phải thương hại — mà là vì một sự đánh động trong máu huyết, như thể một khúc xương thất lạc của tiền kiếp, vừa quay lại cạnh cô.

Tiểu hồ ly rên nhẹ, cơ thể run lên bần bật, máu đỏ ngấm vào kinh mạch như dung nham nóng rực.

Yêu đan lấp lóe — trong khoảnh khắc ấy, linh mạch cô kích hoạt mảnh tàn hồn bị phong ấn nơi đáy đan điền. Một đạo tử mang kỳ dị nhô lên — Nguyệt Hồ tàn huyết.

"Thể chất này…" – Huyết Thần Hy hạ giọng – "Cổ Nguyệt Hồ, lại còn mang khí tức ngoại giới. Ngươi… thú vị hơn ta tưởng."

Một sinh vật tầm thường, trong một khoảnh khắc, liền thoát thai hoán cốt.

Không ai ngờ rằng, huyết dịch mà Huyết Thần Hy truyền cho nó, chính là tinh huyết bán thần — cũng là mồi lửa dẫn dắt nó bước lên con đường Cửu Vĩ.