Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 1: Khởi Nguyên Thánh Chiến

"Ta sẽ vươn mình lên Thiên Không, khắc danh ta giữa tinh tú của Thần. Ta sẽ ngự trên đỉnh cao tối thượng của vạn vật, vượt trên hết thảy thần sơn linh ngọn. Ta sẽ lên cao hơn cả mây trời, trở thành Đấng Tối Cao."

Lời tuyên ngôn cuồng vọng của Thần Sa Ngã – Huyền Ma Cổ Thần vang vọng giữa thiên điện vạn trượng, tựa tiếng chuông tang tiễn biệt kỷ nguyên thần trị. Giọng hắn dội vào vòm thiên không, từng chữ từng lời như lưỡi kiếm sắc bén, xé toạc bình yên muôn thuở.

Tương truyền thuở sơ thiên hỗn độn, trời đất chưa phân, âm dương chưa định, có một khối Hỗn Nguyên Ma Tủy kết tụ linh ý từ vực sâu Hư Vô. Từ đó sinh ra Huyền Ma Cổ Thần, vô danh vô tượng, nhưng danh vọng chấn cổ sấm trời.

Huyền Ma không phải người, chẳng phải ma, mà là kết tinh của mọi ý niệm phản kháng Thiên Đạo, vĩnh viễn không chịu khuất phục mệnh số.

Tu vi đạt Chân Vị thượng giai, vượt mọi giới hạn thường đạo, trong thân mang Tam Trọng Ma Chủng, có thể khai hủy một giới chỉ bằng thần niệm dao động.

Huyền Ma không thuộc Thần Vực, chẳng ở Ma Vực, mà cư trú trong Tịnh Vô Trì, nơi mọi thiên lý đều vỡ vụn.

Có kẻ từng nói, "Thiên Đạo không dung Huyền Ma, nhưng lại không thể diệt Huyền Ma", chính bởi hắn là chứng nhân cho mặt tối muôn đời của vũ trụ.

Ngày hôm ấy, một phần ba số chư Thần Thần Vực phủ xuống đôi cánh, theo bước hắn nghịch thiên cải mệnh, nguyện xưng thần giữa vạn giới.

"Nhân danh Vĩnh Hằng Thần Đế, các Thần hãy tận lực diệt trừ dã tâm phản nghịch, dập tắt ảo vọng loạn thần!"

Tịnh Minh Thần Quân giơ cao Thánh Kiếm, linh quang hộ thể chói lòa, gầm vang như sấm rền. Hào quang Thần Khí giáng xuống trời cao, đánh dấu thời khắc chính – tà đoạn tuyệt, thiên chiến khai hỏa.

Tịnh Minh Thần Quân là thần chủ cai quản Tịnh Minh vực, người chấp chưởng lực lượng tịnh hóa – chiếu sáng – thanh lọc, thần niệm thanh khiết không nhiễm bụi hồng.

Từng được ghi trong sách cổ rằng: “Khi vực giới ô uế, Tịnh Minh giáng hạ, ánh thần soi qua, vạn vật quy về nguyên thủy.”

Tu vi Thần Vị trung giai, chưa chạm ngưỡng Cổ Thần nhưng đạo hạnh vững chắc, lực lượng tinh thuần có thể phá phong ấn, trấn tà lực, trừ uế khí, vô cùng hữu dụng khi chiến đấu cùng Ma Thần.

Trên tay nắm Minh Tịnh Chi Pháp, có thể phản chiếu bản tâm của vạn sinh linh – thần thuật duy ngã độc hữu trong Thần Vực.

Thần – Ma tương sát.

Chính – Tà tương nghịch.

Niềm tin chạm trán vọng tưởng. Chân lý đối đầu tham vọng.

Thiên hà rung chuyển. Cửu Thiên rạn vỡ.

Thần lực khơi dậy cơn địa chấn xuyên suốt đại vũ trụ, phá tan vạn tinh cầu như cát bụi.

Hai đại quân giao phong:

Một bên khoác giáp thánh, tay cầm thần khí, lấy chính nghĩa làm thuẫn, lấy thệ ước làm đao.

Một bên phất cờ đen máu, quỳ dưới danh xưng "Tội Thần", mang cuồng vọng vô biên, quyết đạp nát thần quyền muôn đời.

Ánh sáng đối đầu bóng tối.

Hy vọng đối đầu diệt diệt.

Thần Vực hóa chiến địa, ánh lửa thiên binh thiêu đốt vĩnh hằng.

"Quay đầu là bờ. Vĩnh Hằng Thần Đế rộng lòng từ bi, sẽ xá miễn tội nghiệt."

Tịnh Minh Thần Quân, ánh mắt sáng tựa bình minh, cất lời cuối cùng giữa máu lửa. Đó không chỉ là lời cảnh tỉnh, mà còn là câu tuyệt mệnh.

Huyền Ma Cổ Thần ngửa cổ cười dài. Tiếng cười như lưỡi dao rạch ngang trời đất, tách sinh linh ra khỏi ảo vọng. Hắn nói:

"Đôi cánh của ta đã bị hắc hoá. Đã không thể trở về ánh sáng, thì chi bằng nuốt trọn cả bầu trời."

Hắn không cầu thứ "phép màu xá tội". Hắn khát vọng quyền năng tuyệt đối, vị trí cao nhất trong Vạn Giới, và một bầu trời đen không ánh mặt trời.

"Tịnh Minh Thần Quân, khuất phục đi. Bởi khi ta lên ngôi vị chí tôn, kẻ đầu tiên phải diệt... chính là ngươi."

Hắn thốt lời như nguyền rủa, giọng cười mê hoặc như tiếng hát tử thần.

"Ngông cuồng! Kết cục vẫn chưa định!"

Tịnh Minh Thần Quân không lùi nửa bước. Tay phải cầm Thánh Kiếm, tay trái giương Chiếc Cân Vàng, dưới chân đạp mây trắng, trên đầu mang thiên khí, xé gió lao tới, kiếm quang chém thẳng vào trái tim phản loạn.

Linh quang va chạm hắc quang, hai đạo khí tức đối lập cuốn xoáy giữa hư không, mỗi lần chạm là một lần không gian sụp đổ. Vạn tượng thất sắc, nhật nguyệt lu mờ.

Rồi—

Huyền Ma Cổ Thần bị đánh bay khỏi Thần Vực. cổng Hư Vô Chi Vực mở ra — rực đỏ như vực máu chờ nuốt lấy những kẻ bại vong.

"Chúa Tể Bóng Tối, là ta. Có một ngày, Huyền Ma Cổ Thần sẽ trở lại. Khi đó, bóng tối sẽ che lấp cả Thiên Giới!"

Huyền Ma Cổ Thần rống gầm, giọng nói mang theo oán khí cùng hận thù, thấm sâu vào cốt tuỷ vũ trụ.

Hắn cùng vạn vạn Thần phản loạn, bị lưu đày vào Hư Vô Chi Vực — một nhánh trong Dạ Luân Vực nơi không có ánh sáng, không có tha thứ, chỉ có hư không, nơi mà mọi tồn tại đều bị xóa tên.

Cổng Hư Vô Chi Vực khép lại.

Khuyển Ma Tam Thủ của Dạ Luân Quân xuất hiện, canh giữ cánh cổng luân hồi, chặn lối về của tội đồ vạn đại.

Dạ Luân Quân, chủ nhân của Dạ Luân Vực – nơi mặt trời chẳng mọc, ánh sáng chưa từng chiếu đến, một thần vực phủ trọn bởi Luân Hồi Tàn Ảnh.

Tu vi ở Thần Vị sơ giai, nhưng tu hành lối đi âm luân – hỗn độn, thần đạo lấy "vong linh – ký ức – tái hiện" làm nguồn gốc.

Dạ Luân Quân không mạnh về phá hoại, nhưng có thể gọi về bóng ma quá khứ, phong ấn ký ức của kẻ thù, khiến chúng vĩnh viễn trầm luân trong hồi ức sợ hãi.

Có câu lưu truyền rằng: “Ai lọt vào vực Dạ Luân, một đời một kiếp chẳng còn phân rõ đâu là hiện tại.”

Từ đó, truyền thuyết về Huyền Ma Cổ Thần – Thần Sa Ngã, trở thành bản thánh ca đẫm máu được lưu truyền suốt vạn năm sau...

《Thần Luật Giới Thiên》 có chép:

"Thái sơ sơ khai, hỗn độn vị phân. Tinh quang rơi xuống Đại Hoang, trời sinh Thần minh, là khí linh của Thiên Đạo."

Từ thuở sơ khai, vạn vật chưa hình, thiên địa chỉ là một mảng hỗn nguyên đen kịt. Khi đạo quang đầu tiên xé rách bóng tối, thần minh ứng thế mà sinh, là hóa thân của Thiên Luật, là người đầu tiên hiểu rõ quy tắc chi lực, định ra càn khôn, lập nên sáu giới.

Thần, không phải phàm nhân tu thành, cũng chẳng phải yêu linh tịnh hóa, mà là chân hồn từ Hỗn Mang bước ra, thấu hiểu lẽ vô thường, có thể cải biến vận số, chuyển dời tinh tú.

❖【Cấp bậc Thần đạo】

Tại Thần vực, cấp bậc phân minh, tôn ti rõ ràng:

Linh Vị: Kẻ mới khai thần trí, chỉ phụng mệnh giữ chốn biên cảnh – linh hồn còn vướng tục trần.

Thần Vị: Đã được Thiên Giới sắc phong, nắm giữ một giới một cảnh, cai quản một phương thiên địa.

Chân Vị: Người có thể lập luật – di chuyển tinh vực, tạo ra sinh linh từ hư không.

Tối Vị: Kẻ vượt khỏi quy luật trời đất, chẳng thuộc Thiên Giới, chẳng chịu luân hồi, tồn tại như truyền thuyết.

❖【Thần Đạo và Thiên Luật】

Mỗi vị thần đều mang theo một “Đạo Ấn” – chính là bằng chứng bản thể của họ khắc vào Thiên Đạo, không thể xóa bỏ, không thể nghịch chuyển. Càng thăng cao, Đạo Ấn càng sâu, thân phận càng khó lật đổ.

Khi thần vẫn còn chưa đạt Chân Vị, mỗi một bước đều như đi trên dây mỏng giữa Thiên Luật và Ma Vực. Một lần sa ngã, vạn kiếp không quay đầu – kẻ đó sẽ trở thành Thần Sa Ngã, bị vạn giới liệt vào sổ thiên tru.

“Thần dĩ linh huyết vi thể, thiên mệnh vi linh, thừa Thiên Luật hành thế, há phải trò tiêu dao của phàm nhân?”

....

Thế gian bước vào thời kỳ linh khí hưng thịnh, thiên địa xoay chuyển, lấy tu đạo làm cốt, nhân sinh lập mệnh trên đỉnh cao cường giả.

Muốn đứng trên vạn người, phải cường đại tuyệt luân.

Muốn phá bỏ xiềng xích số mệnh, tất phải giác ngộ Thiên Đạo chí cao vô thượng.

Sinh tử, suy cho cùng, bất quá là một cơn mộng dài.

Hư vinh sinh ra hào quang, nhưng cũng chính hào quang đó khiến kẻ phàm sa thân vào hố sâu trụy lạc.

Tâm bất tịnh – vạn sự đều là vọng tưởng.

Đạo bất chân – tu mấy kiếp cũng là vô căn.

Đời người như kiếp lãng du.

Phiêu bạt bốn phương, mãi miết truy cầu kho báu dưới chân cầu vồng – mà không biết rằng, thứ gọi là “cầu vồng”, chỉ là ảo ảnh do lòng tham vọng chiếu rọi.

Phiêu diêu tự tại, hay gò bó thuận mệnh?

Quy tắc – sinh ra là để phá vỡ.

Chỉ khi đoạt lại quyền làm chủ bản thân, bứt xiềng tháo khóa, khai phá bản ngã chân nguyên, mới có thể ngộ đạo thành tiên.

Thiên Đạo tuần hoàn – bất khả nghịch.

Kẻ cả gan chống lại, ắt bị trời tru đất diệt.

Nhưng giữa hàng vạn Tu Chân Giả, thử hỏi có mấy ai đủ can đảm vượt qua Cửu Cửu Thiên Kiếp, chứng đạo thành tiên?

Giấc mộng trường sinh bất tử, từ lâu đã ăn sâu vào máu xương mỗi tu sĩ. Nhưng tham vọng đó — càng đến gần, càng như lưỡi đao kê cổ, cắt từng mạch sinh cơ mà không hay biết.

Một lời bất hợp, liền lấy kiếm phân cao thấp.

Sinh mạng, trong mắt cường giả, không hơn cỏ rác trên đường.

Ngươi là ai không quan trọng. Chỉ cần dẫm lên được đỉnh cao, là vạn cổ lưu danh, dù dùng thủ đoạn bẩn thỉu đến đâu cũng mặc.

Phong hào để làm gì?

Chẳng qua là cái danh hão, treo trên cổ để thiên hạ khϊếp sợ mà cúi đầu.

Mà sự cúi đầu đó, phần nhiều đến từ sợ hãi, chẳng mấy ai thực lòng tâm phục.

Mọi sự đều vì tư lợi.

Tâm không tịnh – cảnh chẳng an.

Giác ngộ chẳng tới – bản ngã liền mục ruỗng.

Ngay cả những vị Thần tối cao... còn có thể sa ngã, huống chi là phàm nhân dưới bụi trần đầy ái ố.

Thất tội nguyên sinh – Kiêu ngạo, Tham lam, Đố kị, Phẫn nộ, Dâʍ ɖu͙©, Tham thực, Lười nhác – mãi mãi hiện hữu như bóng hình dưới mặt trời.

Chúng không gào thét, không đánh phá, chỉ thì thầm lặng lẽ, như cổ ngữ từ vực sâu Hư Vô vọng về.

Huyền Ma Cổ Thần – hắn vẫn còn đó.

Thân thể hắn bất diệt.

Hắn không cần vội.

Hắn lặng lẽ chờ thời, chờ khoảnh khắc các môn đồ rải rác khắp tinh hệ, đồng loạt triệu hồi nghi lễ tà dị, nghênh đón Chúa Tể Bóng Tối hiện thế để thỏa mãn du͙© vọиɠ vô biên của chúng.

Thời kỳ phục hưng của bóng tối và tử vong, đang dần dần tới gần.

Và kẻ sẽ mở ra cánh cổng thứ hai, chính là đứa con lai mang một nửa dòng máu Thần, một nửa là Cổ Huyết Ma Tộc.

Cô sẽ là kẻ kế nhiệm thần thoại, nhân danh ánh sáng, bước ra từ huyết sắc — viết lại sử thi bằng huyết hỏa.

Huyết Vực - một nơi thuộc Thần Vực.

Một toà lâu đài cổ sừng sững nơi tầng không vĩnh dạ, chìm trong sắc đen của vực u linh.

Tường đá lạnh lẽo, mái vòm cao vυ"t, phủ đầy rêu xanh và tàn tích thời gian.

Ánh nến trắng lập lòe như hồn ma lặng lẽ du hành, chiếu lên vách đá những vệt sáng lờ mờ như tàn tro cổ tích.

Gió đêm len qua khung cửa sổ mở toang, lay động tấm rèm mỏng, mang theo hàn khí như kim châm da thịt.

Thi thoảng, tiếng vọng mơ hồ vang lên, tựa oan hồn luyện âm, lạnh thấu xương sống.

Trong bóng tối nơi góc điện, nằm im lìm một cỗ quan tài khổng lồ toàn thân đen tuyền, khảm đầy huyết ngọc đỏ tươi như máu.

Nó khẽ run lên như thể thứ bên trong chưa từng thực sự an giấc.

Hoặc, biết đâu, có kẻ bất hạnh nào đó bị phong ấn sống, đang giãy giụa tìm đường thoát thân.

Nhưng giả thuyết ấy... không đáng tin.

Bởi đây là lãnh địa của Huyết Đế - Vương Giả Bất Tử, chúa tể một phương Huyết Vực.

Nhắc đến Ma Tộc Cổ Huyết, chỉ có một điều chắc chắn:

Quan tài kia không phải vật thường.

Nó được đẽo từ mầm non vạn cổ sinh ra trong lần đầu vũ trụ mở mắt, trải qua vô số kỷ nguyên ánh sáng, hấp thụ linh khí thuần tuý từ vạn giới.

Thứ linh mộc ấy, đến thời điểm này, đã trở thành bảo vật chí tôn bảo quản thi thể ngàn năm như mới nhập mộng.

Đến cả cường giả chí cao, nếu được mục kiến một lần... cũng nguyện dốc sạch đạo tâm để cầu một khắc yên nghỉ.

"Cạch..."

Nắp quan tài bật mở.

Một bàn tay trắng tựa tuyết vươn lên, khẽ bám lấy thành gỗ.

Theo sau là thân thể bất tử, chậm rãi ngồi dậy.

Đôi mắt đỏ như huyết mở ra sâu như vực, tĩnh như đêm.

Huyết Đế chủ nhân huyết lâu đã thức tỉnh.