Chương 33

Tô Nguyên bị chính suy đoán điên rồ không kìm nén nổi của mình làm cho vừa xấu hổ vừa sợ hãi.

Một mặt cậu thấy cảnh những người kia ngửi hơi thở cậu, bảo ngọt ngào thơm phức, nếu thật sự bị pho tượng nhìn thấy thì sẽ cực kỳ quái dị.

Mặt khác lại hoảng loạn, sợ pho tượng sẽ nổi giận vì hành vi giả mạo lừa gạt của cậu.

Trái tim bất an nhảy thình thịch, Tô Nguyên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhìn pho tượng, càng nhìn càng hoảng loạn.

Cậu vô thức cắn môi, sau khi chăm chú nhìn thật lâu trong trạng thái cực kỳ căng thẳng, cuối cùng “mất bò mới lo làm chuồng” mà chọn cách quỳ xin lỗi.

Dù Tô Nguyên có thể mở miệng, cậu cũng không thể nào lên tiếng trong bầu không khí quỷ dị này để thu hút sự chú ý của người khác.

Nghĩ tới nghĩ lui, Tô Nguyên dừng ánh mắt ở bàn tay phải của pho tượng, bàn tay được điêu khắc tự nhiên buông thõng.

Độ cao bàn tay phải vừa khít ngang tầm mắt Tô Nguyên. Sau khi trấn tĩnh tinh thần, cậu khẽ điều chỉnh vị trí, chậm rãi nâng cánh tay. Tay áo theo động tác trượt xuống một chút, lộ ra đoạn cổ tay trắng như tuyết. Tô Nguyên hơi nín thở, rồi vẽ lên lòng bàn tay phải của pho tượng.

Dù trong lòng đã có dự đoán, cảm giác mâu thuẫn kỳ quái ấy vẫn khiến đầu ngón tay cậu khẽ run lên.

Cảm giác cọ xát rất nhỏ lan tỏa không ngừng theo từng nét mà Tô Nguyên vẽ trên đó.

Tô Nguyên còn chưa kịp học chữ của thế giới này, cậu không thể trực tiếp viết “xin lỗi” lên lòng bàn tay pho tượng, chỉ có thể một bên im lặng xin lỗi, một bên thay bằng cách vẽ hình miệng tương ứng với những chữ ấy.

Cậu không rõ pho tượng có thật sự cảm nhận được hay không, hay có thể như nhân vật chính phân biệt được hình miệng hay không.

Cậu chỉ cầu mong lòng mình được yên, cố gắng hết sức vẽ sống động như thật lên lòng bàn tay pho tượng.

Cậu thật sự không cố ý.

Khoảnh khắc Tô Nguyên vẽ xong, không rõ là do ngón tay cậu quá căng thẳng nên khi thả lỏng, mạch máu hoặc dây thần kinh giật nhẹ, hay cậu ảo giác.

Tô Nguyên như cảm thấy lòng bàn tay pho tượng khẽ run.

Trái tim treo lơ lửng, Tô Nguyên căng thẳng nhìn chằm chằm lòng bàn tay trước mặt. Cậu hơi hoảng hốt ngẩng đầu liếc pho tượng vẫn không thấy rõ rồi lại dán mắt vào lòng bàn tay.

Để không bỏ sót bất kỳ biến đổi nhỏ nhất, dưới ánh sáng mờ ảo, Tô Nguyên không ngừng ghé sát vào nhìn.

Ngón tay buông tự nhiên sẽ có chút cong cong, Tô Nguyên quá tập trung vào lòng bàn tay, đến khi nhận ra, cằm cậu đã chạm nhẹ lên đầu ngón tay hơi cong của pho tượng.

Khuôn mặt Tô Nguyên còn chưa lớn bằng bàn tay người bình thường, huống chi pho tượng trước mặt cậu lúc này to lớn gấp năm bảy lần người thật.

Từ lúc cằm nhọn của Tô Nguyên chạm vào đầu ngón tay pho tượng, một không gian kín tương đối cũng hình thành. Hơi thở dồn dập của cậu nhanh chóng truyền độ ấm của mình sang. Khi lòng bàn tay pho tượng bắt đầu nóng lên, cái lạnh băng giá dường như cũng tan biến.

Quan sát gần đến thế, Tô Nguyên vẫn không thấy bất kỳ thay đổi nhỏ nào.

Cậu kéo giãn khoảng cách, so sánh với bàn tay kia, vẫn không phát hiện gì bất thường.

Tô Nguyên không phân định nổi mình đang cảm thấy gì, cuối cùng chỉ có thể rút ánh mắt về.

Mồ hôi giữa trán càng lúc càng nhiều. Lau đi một cái, cậu mới chuyển ánh mắt lại về phía đám người trước mặt. Hơi thở của cậu không kéo dài mãi được; sau phen vừa rồi, nó đã tan biến hoàn toàn trong không khí. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mắt không hề làm cậu nhẹ nhõm. Nhìn đám người vẫn chưa thỏa mãn, Tô Nguyên bị vẻ mặt vừa thất vọng vừa như đang tận hưởng dư vị điều gì đó của họ khiến cậu muốn lùi lại.

Ý nghĩ không muốn trải nghiệm lại xúc cảm quái dị của pho tượng kịp thời ngăn cậu lại, khiến Tô Nguyên đứng yên tại chỗ.

Tiếng thở dốc bất thường đã biến mất, giáo đường giờ đây thực sự yên tĩnh.

Không rõ là hành vi của họ đã “thành công”, hay do lời khen ngợi vừa rồi của cậu, ánh mắt họ nhìn sang càng thêm bỏng cháy. Cảm xúc kích động nồng nặc trong đó khiến cả giáo đường bị tình cảm kỳ quái cuốn theo, ngày càng bất thường.

Tô Nguyên không muốn nhìn thần sắc của những người này, cũng không dám giao thoa thêm với pho tượng nữa. Cậu cúi đầu nhìn mặt đất, ngẩn ngơ. Lần này cậu mới thấy pháp trận dưới lọ nước mắt đã nhạt đến gần như không còn nhìn thấy.

Dường như pháp trận triệu cậu đến đây sắp mất hiệu lực.

Dưới liên tiếp những tao ngộ kỳ quái, lý trí đã biến mất từ lâu dần dần trở lại. Tô Nguyên nhìn pháp trận ấy, không hề cảm thấy nhẹ nhõm.

Tuy cậu đã qua được hôm nay, nhưng chỉ cần lọ nước mắt còn ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ có lần tiếp theo.

Vậy nên, cậu phải phá hủy thứ có thể chỉ hướng nước mắt của mình.

Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu. Tô Nguyên bình ổn hơi thở, thật cẩn thận bước từ pho tượng về phía người đàn ông cầm đầu.

Không biết có phải bị nỗi sợ kéo theo cảm giác trì độn hay không, khi rời xa pho tượng, cậu lại thấy phía sau lạnh hơn.

Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, rùng mình không ngừng. Trước mặt là vô số ánh mắt nóng bỏng không thể kìm nén. Tô Nguyên thực sự không chịu nổi tình cảnh này, hoàn toàn dựa vào ý chí không muốn dính líu thêm với nơi đây mới khống chế được giọng nói, bước tới phía trước trong không khí quái dị.

Chỉ là bước chân vẫn chậm hơn bình thường rất nhiều.