Chương 20

Tuy hôm qua trên hot search không để lộ ảnh của cậu, và trong tình trạng cậu luôn nằm viện thì số người từng tiếp xúc với cậu đã ít càng thêm ít.

Nhưng Tô Nguyên vẫn không khỏi lo lắng.

Đặc biệt là người mà cậu trói định lại chính là vai chính.

Sau khi cốt truyện bắt đầu, chắc chắn sẽ có đủ loại cơ duyên trùng hợp, thường xuyên gặp phải những nhân vật lớn bên cạnh vai chính.

Khi Nghiêm Chu cảm nhận được vạt áo mình bị kéo nhẹ, hắn quay lại liền thấy thẻ bài xinh đẹp của mình khẽ cất giọng yêu cầu.

"Có thể chuẩn bị cho tôi mũ, kính và khẩu trang được không?"

Nghiêm Chu sau một thoáng ngẩn người, lập tức lo lắng hỏi: “Vì sao?”

Nhưng có thể vì sao chứ.

Tất nhiên là vì cậu không muốn thân phận thật của mình bị người khác nhận ra.

Nhưng Tô Nguyên không thể trả lời như vậy.

Trong lúc nhất thời, Tô Nguyên không nghĩ ra được câu trả lời hợp lý. Nhưng tình huống hiện tại không cho phép cậu nghĩ ngợi nhiều, cậu chỉ có thể ấp úng mở miệng.

Tô Nguyên chưa quen nói dối, cậu bất giác khẽ run hàng lông mi đen nhánh. Sự chột dạ và căng thẳng khiến nhiệt độ cơ thể dâng lên làm mặt cậu đỏ bừng.

"Không có gì, chỉ là... chỉ có anh là khác biệt, chỉ có anh là thẻ bài sư của tôi."

Khi cậu nói những lời này với cái đầu hơi trống rỗng, cậu hoàn toàn không nhận ra rằng câu nói ấy đầy ái muội còn khiến lòng người rung động hơn cả lời yêu thương.

Nghiêm Chu trân trối nhìn Tô Nguyên với hàng lông mi như cánh quạt nhỏ khẽ rung, khuôn mặt ửng hồng, đôi môi mềm mại chậm rãi nói với hắn.

"Tôi chỉ muốn để anh thấy."

Tim đập liên hồi như thể đang tăng tốc, huyệt thái dương cũng vì sức nóng dâng trào mà đập thình thịch không ngừng.

Đôi tai bị mái tóc đen che phủ đỏ bừng như tỏa ra hơi nóng mơ hồ. Nghiêm Chu không hiểu nổi làm thế nào mình vẫn có thể điều khiển được cơ thể, đầu óc quay cuồng khi tay lần mò đến sợi dây chuyền trên cổ.

Ánh sáng xanh lam của tinh thần lực hiện lên khiến sợi dây chuyền lấp lánh như gợn sóng. Hành động rõ ràng đơn giản đến không thể đơn giản hơn, vậy mà động tác lấy đồ từ dây chuyền của Nghiêm Chu lại chậm rãi lạ thường.

Sợi dây chuyền khắc tên của hắn là một công cụ lưu trữ do hiệp hội thẻ bài sư cấp phát miễn phí, được tích hợp khả năng của thẻ bài hệ không gian, giúp thẻ bài sư dễ dàng mang theo vật tư sinh tồn khi vào phó bản.

Vì đây là phúc lợi mà hiệp hội cung cấp cho mọi thẻ bài sư nên không gian lưu trữ của dây chuyền không lớn, chỉ vỏn vẹn 3 mét khối. Hơn nữa, nó yêu cầu thẻ bài sư đến hiệp hội để nạp lại năng lượng theo định kỳ. Do đó, những thẻ bài sư phát triển khá hơn một chút đều không sử dụng nó, thay vào đó họ sẽ bỏ tiền mua những đạo cụ lưu trữ cao cấp hơn.

Nghiêm Chu, người vẫn đang ở giai đoạn đầu của cốt truyện, hiển nhiên không nằm trong số đó.

Không gian lưu trữ hạn chế cùng với nhu cầu vật chất thấp so với các thẻ bài sư khác khiến đồ đạc chất đầy trong dây chuyền phần lớn là những thứ Nghiêm Chu đã từng dùng. Hắn phải khó khăn lắm mới tìm được một chiếc mũ và khẩu trang mới tinh.

Kính mắt thì hiện tại không có.

Thực ra, có hay không cũng chẳng sao.

Khi bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Nghiêm Chu đưa đồ vật mà Tô Nguyên yêu cầu qua, Tô Nguyên rất tự nhiên đón lấy và lập tức đeo lên.

Những món đồ vốn được chuẩn bị cho Nghiêm Chu, đối với Tô Nguyên lại có phần hơi quá khổ.

Chiếc mũ đè ép mái tóc mềm mại xuống, gần như che kín cả đôi mắt của Tô Nguyên. Chiếc khẩu trang vốn hơi nhỏ so với Nghiêm Chu, khi Tô Nguyên vừa đeo vào, gương mặt xinh đẹp của cậu đã hoàn toàn bị che khuất.

Khuôn mặt cậu ấy nhỏ thật.

Cảm giác còn chẳng to bằng bàn tay mình.

Sao lại có thể nhỏ như vậy chứ.

Ý nghĩ ấy bất giác lướt qua trong đầu, Nghiêm Chu cố gắng kìm nén ý muốn vươn tay ra để thật sự so sánh. Khi Tô Nguyên vì chiếc mũ quá to mà bất đắc dĩ đưa tay điều chỉnh, Nghiêm Chu thấy cậu lúng túng vì không có gương, loay hoay chỉnh sửa một cách khó khăn. Hắn vội vàng chủ động giúp Tô Nguyên điều chỉnh.

Mái tóc bị ép xuống khi lướt qua tay Nghiêm Chu một cách vô tình, nghịch ngợm trêu chọc làn da hắn, mang lại cảm giác ngưa ngứa thoáng qua rồi nhanh chóng tan biến. Khi Nghiêm Chu giúp Tô Nguyên vuốt phẳng nếp nhăn trên khẩu trang, hắn không kìm được mà chạm nhẹ vào chiếc cằm nhọn của cậu.

Dù cách lớp khẩu trang, hắn vẫn cảm nhận được sự tinh tế, rõ ràng của điểm chạm ấy.

Đầu ngón tay khẽ run lên, Nghiêm Chu bị kích động mà vội rút tay về. Nhưng sau khi lòng bàn tay lại giấu vào tay áo, hắn không kìm được mà khẽ vuốt ve.

Nghiêm Chu nhìn Tô Nguyên, người chỉ để lộ ra một chút đôi mắt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh mà nói: “Tạm thời dùng tạm thế này đã, chúng ta sẽ đi mua cái phù hợp hơn ngay.”

Dù có điều chỉnh thế nào, đồ đạc vẫn không thể thoải mái hoàn toàn.

Tô Nguyên theo bản năng gật đầu đáp lại, nhưng chiếc mũ hơi rộng và khẩu trang quá to khiến động tác này của cậu trở nên không rõ ràng.

Nghiêm Chu vẫn có thể nhận ra hành động nhỏ bé ấy, nhưng dường như tấm thẻ bài xinh đẹp của hắn đã nhìn thấy sự mơ hồ trong ánh mắt của hắn, nên cậu đổi sang một cách biểu đạt khác.

Nghiêm Chu thấy hàng lông mi dài mảnh của đối phương chớp nhanh, từng cái cong lên tạo thành một độ cung đáng yêu mà nghịch ngợm.

Đường cong mềm mại ấy khiến nhịp tim của Nghiêm Chu cũng trở nên rối loạn.

Trời ơi, dễ thương quá.

------

Đến khi Tô Nguyên và Nghiêm Chu bước ra ngoài, bầu trời đã sáng rõ, ánh sáng rực rỡ xuyên qua kẽ lá, rải xuống những tia vàng nhạt.

Tô Nguyên cuối cùng cũng rời khỏi nhà trọ cũ kỹ. Khi bước lên mặt đất phủ đầy lá khô dày đặc, cậu thở phào nhẹ nhõm vì không còn nghe thấy tiếng sàn kêu kẽo kẹt chói tai. Dọc đường, Tô Nguyên luôn lo lắng không biết sàn nhà có bất ngờ sụp xuống hay không.

Khu vực gần phó bản luôn hoang vắng.