Nghe được giọng nói của hắn, thẻ bài xinh đẹp tuy trông vẫn vô cùng mất mát, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp lại.
Nghiêm Chu nhìn thấy người trước mặt lắc đầu, phủ nhận việc có thêm tình huống xảy ra sau đó. Nhưng rồi, sau một khoảnh khắc do dự và bối rối, người ấy cẩn thận ngẩng lên, để hàng mi dài xinh đẹp hướng về phía hắn.
Đối phương hơi lúng túng giơ tay, chỉ vào yết hầu vừa khiến tim Nghiêm Chu đập loạn, rồi đáng thương lắc đầu. Khi ánh mắt của cậu cuối cùng chạm vào mắt Nghiêm Chu, đôi mắt đẹp hơn cả đá quý dưới ánh đèn dường như phủ một lớp sương mù nhè nhẹ.
Nghiêm Chu bị ánh mắt ấy nhìn đến, cũng lúng túng không kém, nhưng hắn đã thành công hiểu được nguyên nhân nỗi buồn của Tô Nguyên.
Tô Nguyên đang đau khổ vì không thể nói chuyện.
Đôi môi như nhuốm màu đỏ rực của ngọn lửa, sau một thoáng ngừng lại, lại khẽ mở ra.
"Sau này có phải tôi sẽ mãi mãi không thể nói được nữa không?"
Khi Tô Nguyên mấp máy môi tạo thành câu hỏi, cậu cũng cẩn thận quan sát phản ứng của Nghiêm Chu.
Cậu không chắc chắn vị trí của tấm thẻ bài này trong lòng Nghiêm Chu.
Tô Nguyên cố gắng khơi gợi lòng hiếu học của Nghiêm Chu về kiến thức liên quan đến thẻ bài, nhằm thúc đẩy Nghiêm Chu tiến vào học viện.
Việc Tô Nguyên không thể nói chuyện có thể xem là một khuyết tật của thẻ bài, nhưng về mặt lý thuyết, khuyết tật này có thể được khắc phục. Tuy nhiên, phương pháp để làm được điều đó rõ ràng không phải thứ mà một người triệu hồi thẻ bài thông thường có thể học và nắm vững.
Đối với Nghiêm Chu hiện tại, con đường có khả năng nhất để học được kiến thức liên quan chính là gia nhập học viện.
Nếu Nghiêm Chu đủ coi trọng tấm thẻ bài này, rất có thể hắn sẽ vì Tô Nguyên mà vào học viện để học tập.
Dù vừa rồi Tô Nguyên đã dựa vào năng lực của thẻ bài để giúp Nghiêm Chu vượt qua một lần nguy hiểm, điều này có thể xem như đã bộc lộ tiềm năng của thẻ bài, nhưng Tô Nguyên vẫn cảm thấy có chút bất an.
Cậu nhớ lại rằng nhân vật chính không thích triệu hồi loại thẻ bài này.
Trong lòng thấp thỏm, hàng mi dài như cánh bướm của Tô Nguyên cũng khẽ run rẩy.
Đường cong nhẹ nhàng trong tầm mắt hắn khiến trái tim Nghiêm Chu như bị thứ gì đó khẽ cào vào.
Tô Nguyên chuẩn bị nâng cao giá trị của bản thân, khiến tầm quan trọng của mình trong lòng Nghiêm Chu được nâng lên.
Cậu vừa vẽ ra một viễn cảnh hấp dẫn cho Nghiêm Chu, vừa lặng lẽ giấu đi ánh mắt chột dạ vì nói dối.
"Nhưng tôi vẫn còn một số điều muốn đích thân nói với anh."
Ừm, chỉ khi nào cậu có thể mở miệng nói chuyện, cậu mới có thể nói cho Nghiêm Chu biết.
Những phương thức khác đều không thể truyền đạt rõ ràng đến Nghiêm Chu.
Hơn nữa, đó là chuyện rất quan trọng.
Tô Nguyên thầm tính toán trong lòng, hồi hộp chờ đợi Nghiêm Chu hỏi thêm về tình huống.
Thế nhưng, dù Tô Nguyên đã lặng lẽ luyện tập những lời vẽ ra viễn cảnh hấp dẫn trong lòng, cậu vẫn không nghe thấy giọng nói của Nghiêm Chu.
Chẳng lẽ Nghiêm Chu hoàn toàn không tò mò về những lời cậu vừa nói?
Môi vô thức mím lại, Tô Nguyên sau một lúc chờ đợi đầy căng thẳng, không kìm được, lại ngẩng gương mặt lúng túng lên, khẽ run rẩy mở miệng hỏi lại.
"Chẳng lẽ anh không muốn nghe tôi đích thân nói những điều đó sao?"
Nghiêm Chu còn đang vắt óc suy nghĩ, làm thế nào để mở lời mới có thể thành công an ủi Tô Nguyên và khiến ấn tượng của Tô Nguyên về mình tốt hơn, thì ngay giây tiếp theo, trái tim hắn bỗng đập thình thịch.
Trong tầm mắt, thiếu niên ngẩng gương mặt xinh đẹp lên, dùng đôi mắt ướŧ áŧ, mang chút tủi thân hỏi hắn.
"Chẳng lẽ anh không muốn nghe tôi đích thân..."
Đầu óc Nghiêm Chu hơi choáng váng, tự mình bổ sung nốt câu nói tiếp theo.
"Gọi tên của anh sao?"
Trong khoảnh khắc trí óc Nghiêm Chu trống rỗng, hắn nghe thấy tiếng tim mình đập mãnh liệt.
Đương, đương nhiên là muốn.
-----
Tô Nguyên cảm thấy phản ứng của Nghiêm Chu có chút kỳ lạ. Trong ánh mắt nhướn lên của cậu ánh lên chút nghi hoặc, nhưng dù sao đi nữa, việc Nghiêm Chu gật đầu vẫn khiến Tô Nguyên, người đã đạt được mục đích, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bầu trời bên ngoài càng lúc càng tối, không còn cánh cửa ngăn cản, luồng không khí lạnh liên tục tràn vào cướp đi hơi ấm trong phòng.
Khi Tô Nguyên một lần nữa đưa tay kéo lại quần áo của mình, Nghiêm Chu mới ý thức được hoàn cảnh khó khăn. Hắn nhanh chóng thu dọn sơ qua, rồi dẫn Tô Nguyên đi đến căn phòng cuối cùng ở cuối hành lang.
Gần như ngay khi vừa sắp xếp xong xuôi, Nghiêm Chu liền cảm nhận được quang não của mình rung lên bất thường.
Một thông tin video tương tự như trước đó được gửi đến.
Lông mày Nghiêm Chu khẽ nhíu lại, nhưng rõ ràng thân phận của đối phương khiến hắn không dám chần chừ. Hắn lập tức thu lại biểu cảm, ấn nút tiếp nhận.
Tô Nguyên không né tránh, có chút tò mò nhìn về phía hình ảnh ảo điện tử xuất hiện trước mặt cậu.
Thẻ bài là một loại tồn tại đặc biệt, có thể được nhìn thấy trực tiếp bằng mắt thường, nhưng lại hoàn toàn không thể bị ghi lại bởi bất kỳ phương tiện nào khác.
Dù thẻ bài có đứng trước gương, gương cũng không thể phản chiếu hình ảnh của nó.
Thông tin video cũng không thể ghi lại hình dáng của Tô Nguyên, nói cách khác, người ở đầu bên kia không thể nhìn thấy Tô Nguyên qua video.
So với bên này tối tăm, phía bên kia rõ ràng sáng sủa hơn nhiều.
Gần như chiếm trọn toàn bộ khung hình là một chiếc bàn làm việc, phía sau là một thanh niên mặc áo sơ mi trắng. Dưới ánh đèn, cặp kính lóe lên ánh sáng lạnh lẽo càng làm nổi bật ngũ quan đoan chính của anh ta, thêm vài phần sắc bén và lạnh lùng.
Khi anh ta nhìn Nghiêm Chu chăm chú qua màn hình, cảm giác uy nghiêm tỏa ra rất mạnh.
Cũng may Nghiêm Chu là nhân vật chính, nên mới không hề rụt rè trước ánh mắt ấy.