Ông già nhìn người đàn ông trung niên kia, bất đắc dĩ nói: ‘‘Vừa rồi tôi không gọi điện thoại, tôi chỉ... Làm bộ gọi điện thoại thôi... Tôi thấy cô gái kia không hiểu chuyện hơn nữa còn hợp mưu với cậu thanh niên kia bắt nạt tôi, ông già tôi không đánh lại bọn họ, tức quá nên mới làm bộ gọi điện thoại để phát tiết...’‘
‘‘Trời ạ, còn có chuyện như vậy nữa?’‘
‘‘Có bệnh à?’‘
‘‘Đúng là cực phẩm, chưa bao giờ thấy cực phẩm như vậy... Ông đùa mọi người à?’‘
‘‘Này, ông già, ông làm bộ gọi điện thoại coi như xong, còn nói lớn tiếng như vậy, toàn bộ mọi người trên xe đều nghe được, ai không biết còn tưởng ông đang chửi toàn bộ người trên xe đó!’‘
‘‘Đúng vậy, ông mau xin lỗi mọi người đi, ông mắng hết mọi người còn lừa gạt bọn tôi.’‘
Những người muốn gọi điện thoại đều vô cùng bất mãn nên phát tiết hết sự tức giận lên người ông già. Ông già thấy những người mắng mình đều là đàn ông, không có ai dễ bắt nạt thì không thể làm gì khác hơn là ngồi im tại chỗ, cầm điện thoại di động, cũng không dám phản bác một câu nào.
Đinh Vũ Hàm ngồi nhìn mọi chuyện đang xảy ra, thở hắt một hơi, cảm thấy cực kỳ sung sướиɠ.
‘‘Đúng là ác nhân tự có ác nhân trị.’‘
Bà lão ngồi ở bên cạnh Vân Cảnh thấy thế không nhịn được thở dài nói.
Vân Cảnh nói: ‘‘Ông ta không nhận thức đúng về tuổi tác và tự tôn trọng mình thì tất nhiên là những người khác sẽ càng không tôn trọng ông ta.’‘
Thế giới này có rất nhiều người như vậy, rất khó tránh khỏi có một ít người đạo đức bại hoại thích bắt nạt kẻ yếu, mặc dù không tính là đại ác nhưng những người này sau khi về già luôn tự xem mình là quần thể yếu thế, lợi dụng tuổi tác của mình để tiếp tục làm tổn thương những người khác. Cũng là người già nhưng bà lão bên cạnh Vân Cảnh lại khác hoàn toàn ông già kia. Dĩ nhiên Vân Cảnh vẫn tin tưởng người tốt trên thế giới này nhiều hơn. Hôm nay gặp phải ông già tồi tệ như vậy chẳng qua chỉ là trùng hợp mà thôi. Vân Cảnh sẽ không vì một người tồi tệ mà phủ nhận những người khác.
Sương mù dày đặc bên ngoài không có khuynh hướng tan đi hơn nữa vì xe đã dừng lại, hệ thống sưởi bị tắt nên những người ở trên xe dần dần cảm nhận được hơi lạnh đang thấm vào.
‘‘Lạnh quá...’‘
‘‘Tài xế, bật hệ thống sưởi lên đi, lạnh chết người rồi.’‘
Tài xế ở đầu xe vừa mặc áo khoác vừa nói: ‘‘Tôi vừa mới tắt xe một lúc thôi, hệ thống sưởi rất hao xăng, nếu bật lỡ hết xăng thì dù sương có tan cũng không đi được đâu.’‘
‘‘Chút xăng mà cũng tiếc, tại sao ông keo kiệt như vậy!’‘
Tài xế vừa mặc áo vừa nói: ‘‘Không phải là vấn đề xăng mà chung quanh đây không có trạm xăng dầu, hiểu chưa? Nếu muốn sau khi sương mù tan có thể trở về thì chịu đựng đi.’‘
‘‘Hắt xì!’‘ Có người bị lạnh bắt đầu nhảy mũi, ngay sau đó rất nhiều người khác cũng bắt đầu nhảy mũi.
Đinh Vũ Hàm ngồi ở ghế trước trả lại bình giữ nhiệt cho bà lão: ‘‘Bà ơi, uống nước đi.’‘
Bà lão đang móc áo, nghe Đinh Vũ Hàm nói thì đáp lại: ‘‘Cháu khỏe hơn chưa?’‘
‘‘Cháu đã đổ một ít vài chai của mình rồi.’‘
Đinh Vũ Hàm lắc cái chai trong tay: ‘‘Còn lại bà uống đi.’‘
‘‘Ừ.’‘
Bà lão đáp lời, thấy Vân Cảnh đang nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ thì hỏi: ‘‘Cháu có lạnh không, bà có áo đây, cháu có muốn mặc không? Đừng để bị lạnh, bà thấy cháu mặc ít nhất trên xe...’‘
Vân Cảnh đang tập trung nhìn ngoài cửa sổ nên không nghe thấy bà lão hỏi.
‘‘Cháu trai? Cháu trai?’‘ Bà lão gọi.
Lúc này Vân Cảnh mới thu hồi ánh mắt, nhìn áo trong tay bà lão nói: ‘‘Không sao, cháu không sợ lạnh.’‘
‘‘Thật à? Nhiệt độ rất thấp, không nghĩ tới lại lạnh như thế, cháu chú ý một chút, thân thể là của mình, nếu ngã bệnh thì người khó chịu cũng là mình.’‘
Bà lão nghiêm túc nói.
Vân Cảnh đang định nói cảm ơn thì mấy người đàn ông ở đầu xe đã lạnh đến mức không chịu được nên đứng dậy: ‘‘Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, tôi sắp bị đông thành đá rồi, tôi xuống xe hoạt động cho nóng người một chút, cũng xem thử sương mù này là thế nào.’‘
‘‘Được rồi, mấy người chúng ta cùng đi xuống xem một chút, cứ ngồi như vậy cũng không phải là biện pháp.’‘
‘‘Mọi người mang theo điện thoại di động đi xa một chút xem thử có tín hiệu hay không, cũng để ý xem gần đây có dấu hiệu địa lý nào không, tránh cho báo cảnh sát cảnh sát lại không biết chúng ta ở nơi nào.’‘
Tài xế nhìn mấy người đàn ông này nói: ‘‘Trên xe có hệ thống định vị, một khi tín hiệu khôi phục thì không cần mấy người cung cấp địa chỉ tôi cũng sẽ gọi điện thoại báo cảnh sát, cảnh sát sẽ tới đây hỗ trợ hoặc là nếu vẫn không có tín hiệu mà sương mù tan thì tự chúng ta trở về. Tôi đã lái xe rất nhiều năm, bảo đảm sẽ đưa mấy người bình an về nhà.’‘
‘‘Thôi đi, ông không chịu bật hệ thống sưởi, mấy anh em sắp lạnh chết rồi, chúng ta đi xuống thôi.’‘
Hiển nhiên mấy người này không nghe lời tài xế, đồng loạt muốn đi xuống.
Tài xế thấy thế chỉ có thể bất đắc dĩ nổ máy xe, mở máy sưởi để đám người này không xuống xe có điều tài xế có xoay chìa khóa thế nào thì xe cũng không khởi động được.
Máy vẫn nổ nhưng sau đó tắt ngúm, thử vài lần đều như vậy.
"Mẹ kiếp!"
Tài xế không nghĩ tới vào lúc này xe lại hư nên tức giận đập vào vô lăng một cái.
‘‘Bảo mở máy sưởi không nghe, giờ xe không khởi động được đúng không? Mở cửa đi, dù chúng tôi không đi xuống thì ông cũng phải xuống xe xem tình huống của xe chứ?’‘ Mấy người kia nhìn chằm chằm tài xế nói.
Tài xế nhìn bọn họ, cuối cùng vươn tay ra định mở cửa nhưng lúc này Vân Cảnh đã vội vàng đi lên phía trước nói: ‘‘Không thể ra ngoài.’‘
Mấy người đàn ông quay đầu lại nhìn Vân Cảnh, người đàn ông trung niên mất kiên nhẫn nói: ‘‘Làm gì, cậu còn muốn quản mấy người chúng tôi à?’‘
Vân Cảnh thấy tâm tình của mấy người này có dấu hiệu mất khống chế thì tỉnh táo nói: ‘‘Sương mù bên ngoài rất dày, chỉ cần mấy người đi quá năm mét thì sẽ không thấy được xe nữa, một khi mất đi phương hướng thì rất có thể không quay lại được. Mặc dù đường có lan can nhưng lỡ như không chú ý thì rất có thể sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.’‘