Ông già không nghĩ tới lúc Đinh Vũ Hàm ngồi chỉ là một cô gái gầy tong teo nhưung đứng lên lại rất cao. Cô nhìn xuống ông ta khiến ông ta cả kinh nói: ‘‘Cô...Cô muốn làm gì?’‘
Sắc mặt Đinh Vũ Hàm trắng bệch, cắn răng nói: ‘‘Tôi tôn trọng tất cả những người già yếu bệnh hoạn nhưng giống như cậu ấy nói, nhường chỗ ngồi là tình cảm, không phải là bổn phận. Tôi đã đặt chỗ này, ít nhất là trong chuyến đi này chỉ có tôi mới có thể chỗ này, tôi không cho ông ngồi vậy ông có thể làm gì tôi?!’‘
‘‘Cô... Cô gái này... Tại sao lại không có lương tâm như vậy...’‘
Ông già thấy Vân Cảnh đã trở lại chỗ ngồi, lại nhìn mặt mày Đinh Vũ Hàm trắng bệch thì lập tức khôi phục lại sức chiến đấu.
Đinh Vũ Hàm cười lạnh nói: ‘‘Tôi thấy lương tâm của ông mới bị chó ăn, ông cũng đã sống nhiều năm như vậy đúng là sống ở trong bụng chó. Trên xe không có chỗ ngồi của ông, ông đón xe phi pháp. Số người trên xe đã đủ, ông lên xe làm xe chở quá số người cho phép khiến tất cả mọi người trên xe đều lâm vào nguy hiểm!
Già thì thế nào, có người về già thì phúc hậu, đáng được mọi người tôn trọng và kính yêu nhưng cũng có những người về già lại trở nên xấu xa. Tại sao tôi phải dung túng cho ông!’‘
‘‘Nếu ông còn dám lắm mồm trước mặt tôi thử xem? Có tin tôi báo cảnh sát để cảnh sát tới bắt ông hay không? Ai quan tâm ông già hay không, đừng ép tôi đồng quy vu tận!’‘
Sau khi nói xong Đinh Vũ Hàm lập tức lấy điện thoại di động trong túi xách ra, nhấn số cảnh sát sau đó lạnh lùng nhìn ông ta chằm chằm.
Ông già nhìn vẻ mặt tức giận của Đinh Vũ Hàm, thấy cô muốn điện thoại báo cảnh sát thì khí thế yếu xuống, thấp giọng lầm bầm: ‘‘Báo cảnh sát làm gì, cảnh sát tới đây mới là lạ...’‘
Đinh Vũ Hàm lập tức nói: ‘‘Dù sao cũng vì ông xe mới dừng lại, ai cũng đang không có chuyện gì làm, không bằng cứ chờ cảnh sát tới đây xử lý! Đến lúc đó vào đồn cảnh sát cứ từ từ nói với họ ông là người già đi!’‘
Ông già nghe vậy trợn mắt nhìn Đinh Vũ Hàm một cái nhưng lần này ngay cả lầm bầm cũng không dám nữa vì lúc này Đinh Vũ Hàm nói chuyện không ra hơi, sắc mặt lại trắng bệch dọa người giống như sẽ té xỉu bất kỳ lúc nào, lỡ như Đinh Vũ Hàm thật sự xảy ra chuyện gì thì dù ông ta có lớn tuổi hơn nữa cũng không dùng được huống chi sau lưng Đinh Vũ Hàm còn có một Vân Cảnh vô cùng dọa người.
Ông già không cam lòng mấp máy môi, cuối cùng xoay người đi tới chỗ đầu xe, ngồi lại xuống sàn sau đó móc từ trong túi ra một cái điện thoại cũ, cũng không biết là gọi cho ai mà bắt đầu lớn tiếng tố khổ nói mình ở trên xe buýt thê thảm cỡ nào còn lên án mạnh mẽ Đinh Vũ Hàm và Vân Cảnh đạo đức bại hoại. Mặc dù ông ta nói nói khó nghe, độ lớn khiến người ta không cách nào bỏ qua nhưng dầu gì cũng không nói ngay trước mặt Đinh Vũ Hàm nên so với việc cãi vả lúc trước thì cũng coi như là chấp nhận được nên bất kể là Đinh Vũ Hàm hay là Vân Cảnh đều lười để ý ông ta.
Có hành khách thấy mọi chuyện đã yên ổn nên bắt đầu thúc giục tài xế lái xe lên đường. Tài xế im lặng liếc ông già một cái sau đó ngồi trở lại ghế lái của mình. Hắn nổ máy xe nhưng sau khi đèn xe sáng lên nhìn cảnh tượng phía trước khiến sắc mặt tài xế cứng đờ: ‘‘Này... Làm sao đi được...’‘
Mọi người cả kinh lập tức nhìn chung quanh sau đó hoảng sợ phát hiện chung quanh xe đã bị sương mù dày đặc bao vây, dù tài xế đã mở đèn hết cỡ vẫn không thể xuyên qua được sương mù dày đặc, tầm nhìn không thể nào vượt qua được một mét. Với tầm nhìn này thì không thể lái xe được nếu không lúc nào cũng có nguy cơ bị tông hoặc lật xe.
‘‘Tại sao chỉ mới chớp mắt mà sương mù lại dày đặc như vậy?!’‘
‘‘Sương mù này nhìn đáng sợ quá, nhìn sao cũng giống như trong phim khoa học viễn tưởng của Mĩ... Giống như chỉ chớp mắt sẽ có quái vật chui ra từ trong sương mù...’‘
‘‘Câm miệng lại! Tối rồi đừng có dọa người ta!’‘
‘‘Đúng vậy, cuối năm rồi, đây chính là ngày lễ náo nhiệt nhất của nước ta, bất kỳ yêu ma quỷ quái nào cũng phải tránh xa, lôi phim khoa học viễn tưởng Mĩ vào làm gì?’‘
‘‘Tài xế, làm sao bây giờ, lúc nào thì có thể lái xe được?’‘
Tài xế nhìn quanh mình toàn là sương mù dày đặc, dáng vẻ giống như thấy quỷ: ‘‘Tôi lái xe đường dài đã mấy thập niên, mặc dù thường nghe một số đồng nghiệp kể ít chuyện ly kỳ nhưng đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống như thế này... Sương mù dày thế này, dựa theo tình hình hiện tại thì tuyệt đối không dám lái xe, chúng ta chỉ có thể ở trong xe chờ sương mù tản đi thì mới đi được.
Vân Cảnh nhìn chung quanh, trong sương mù dày đặc toàn là linh khí lạnh lẽo, ở nơi hoang dã âm khí lại nặng như vậy nên muốn di chuyển đúng là rất khó khăn. Vân Cảnh nhắm mắt lại, thả Tinh Thần lực ra để cảm ứng thì bất ngờ phát hiện phạm vi của đám sương mù dày đặc này rất rộng, bao trùm cả phạm vi 1000m chung quanh xe, có điều trung tâm của đám sương mù dày đặc này là ở trên núi, vị trí xe buýt không phải là trung tâm sương mù nên chỉ cần đi ngược lại là có thể đi ra khỏi phạm vi sương mù bao trùm. Đáng tiếc đây là đường núi, giờ phút này xe đang dừng ở giữa sườn núi, bên cạnh là vách đá nên dù Vân Cảnh có nói thì tài xế cũng không dám lái.
Căn cứ theo tình huống bây giờ, thứ có thể thao túng nhiều linh khí như vậy thực lực chắc chắn không tệ, nếu ăn nó có thể khiến tu vi Vân Cảnh và Murphys tăng tiến thêm một chút nhưng nhìn những người trên xe thì Vân Cảnh lập tức mất đi hăng hái.
Lúc trước việc để lộ thực lực trước mặt bạn học là do mấy bạn học kia gặp phải tình cảnh sống còn, Vân Cảnh lại là bạn học của bọn họ nên không ra tay không được. Hai là lúc ấy Vân Cảnh vừa tới thế giới này, nhu cầu cấp bách cần phải có linh khí để bổ sung thực lực của mình và ấp trứng Murphys. Ba là Vân Cảnh suy tính đến chuyện tuổi của những bạn học kia không lớn, vẫn là học sinh cấp 3 vị thành niên, suy nghĩ còn ở trong sân trường nên tương đối đơn thuần. Thứ bốn cũng là điều quan trọng nhất là việc đó không liên lụy tới nhiều người, chỉ có bốn năm người nên vẫn còn ở trong phạm vị khống chế nhưng lúc này trong xe đầy người, đủ loại lứa tuổi, nghề nghiệp. Vân Cảnh và bọn họ lại không quen biết nên muốn Vân Cảnh để lộ thực lực bắt quỷ trước mặt mấy chục người thì Vân Cảnh không làm được.
Nghĩ như vậy Vân Cảnh lập tức đè Murphys đang nhúc nhích trong balo xuống, thừa dịp không ai chú ý nói: ‘‘Quá nhiều người, em không muốn chọc vào phiền phức.’‘
Murphys liếc nhìn một xe đầy người, liếʍ liếʍ đôi môi, hai mắt sáng lên, ánh mắt kia không cần nói cũng biết.
‘‘Không được.’‘
Vân Cảnh vừa thấy đã trầm giọng nói. Đương nhiên cậu biết Murphys đang suy nghĩ gì, trong mắt Murphys thì những người này đều là heo đang đi lại. Bây giờ bọn họ đang ở rừng núi hoang vắng, sương mù dày đặc, bên trong xe có linh hồn cho nó ăn no, ăn xong rồi ngoài xe còn có nhiều linh khí cho nó tráng miệng. Đây quả thực là một nơi dùng bữa vô cùng tốt.
Murphys lắc lắc cái đuôi, chóp đuôi chỉ vào Đinh Vũ Hàm và bà lão ngồi bên cạnh Vân Cảnh sau đó lại lắc đuôi tiếp bày tỏ là sẽ không ăn hai người rồi quay đầu nhìn về phía Vân Cảnh.
Vân Cảnh thấy trong mắt Murphys lóe lên ánh sáng tím thì bất đắc dĩ nói: ‘‘Anh biết em sẽ không đồng ý...’‘
Cũng không phải Vân Cảnh có tình cảm với người trên xe mà chẳng qua là đối với Vân Cảnh, cậu cũng từng là thức ăn bị Murphys chọn trúng nên không hy vọng nhìn thấy Murphys ăn thịt người hơn nữa chuyện như hút linh hồn chỉ sợ làm một lần thì sau này sẽ không dừng lại được nữa. Chỉ có không cho Murphys làm thì cậu và Murphys mới tiếp tục an ổn sống ở nơi này, nếu không lỡ như Murphys hóa thành một cuồng ma ăn thịt người thì sợ rằng cuối cùng cậu và nó đều không có kết quả tốt.
Murphys nhìn bộ dáng bất đắc dĩ của Vân Cảnh, mắt nheo lại, lỗ mũi khịt khịt. Vân Cảnh nhìn bộ dáng đắc ý của nó, lập tức hiểu nó đang suy nghĩ gì. Mặc dù thân thể nhỏ như vậy nhưng sắc tâm không chết, luôn muốn chiếm lợi từ Vân Cảnh cho nên mỗi lần Vân Cảnh có chuyện cầu xin nó thì Murphys đều lập tức nhân cơ hội nghĩ đến đủ loại ý tưởng quanh co.
Vân Cảnh cười với Murphys, nói: ‘‘Chờ anh có thể ổn định hình người rồi hãy nói.’‘
Murphys: ‘‘...’‘
Tới rồi, lại là câu này!
Vân Cảnh nở nụ cười khi làm chuyện xấu, Murphys lầm bầm một tiếng sau đó linh khí hội tụ trong cơ thể, thân thể mơ hồ to hơn muốn hóa thành hình người.
Vân Cảnh vội vàng khẩn trương nói: ‘‘Bây giờ không phải là lúc để biến hình.’‘
Murphys ngạo kiều hất đầu lên, bày tỏ dù mình có nhỏ thì vẫn có thể trị được Vân Cảnh. Vân Cảnh dở khóc dở cười nhìn nó một cái, sau đó không nhịn được cúi đầu nhẹ nhàng hôn cái miệng nhỏ của Murphys.
Người bán vé ở đầu xe thấy hành khách trên xe có chút bối rối thì vội vàng trấn an: ‘‘Mọi người đừng lo lắng, chỉ cần có gió thì sương mù sẽ tản đi, sương mù này tới nhanh như vậy chứng tỏ gần đây có gió lớn, chờ gió thổi đến chỗ này là được rồi.’‘
Lời của người bán vé khiến không ít người an tâm hơn. Mọi người ngồi ở tại chỗ, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại di động ra chụp cảnh tượng ngoài cửa sổ. Cũng có người lấy điện thoại di động ra định gọi điện thoại cho người nhà báo chuyện xảy ra ở chỗ này nhưng mấy giây sau không ít người cau mày, liên tục bấm điện thoại di động giống như gặp phải chuyện gì đó.
Một người không nhịn được nói lầm bầm: ‘‘Tại sao mạng lại không vào được, tín hiệu xấu quá à?’‘
‘‘Anh cũng không vào được? Tôi đang xem tiểu thuyết, đã tải rất lâu nhưng vẫn không được, chỉ thấy hoa cúc đang xoay tròn, tôi còn tưởng rằng máy chủ có vấn đề...’‘
‘‘Mạng của tôi cũng không được, weibo không vào được, QQ cũng vậy.’‘
Người này nói xong thì hạ thấp giọng nói: ‘‘Tôi vừa chụp lại dáng vẻ cực phẩm của ông già kia, đang định đăng lên mạng, ai ngờ nãy giờ đều không được.’’
Đám người bàn tán xôn xao, lúc này có mấy người nói: ‘‘Tôi không gọi được điện thoại, mấy người gọi được không?’‘
‘‘Không được, tôi cũng không gọi được! Không có tín hiệu! Tắt máy khởi động lại cũng không được.’‘
Sau khi mấy người này lên tiếng thì đột nhiên trong xe im lặng lại, tất cả đều nhìn nhau. Nhiều người như vậy đều bị mất tín hiệu. Hiển nhiên chuyện này không đơn giản.
Ông già vẫn đang gọi điện thoại oán trách Vân Cảnh và Đinh Vũ Hàm thấy trong xe đột nhiên im lặng thì ngẩng đầu lên, sau khi thấy toàn bộ mọi người trên xe đều đang nhìn mình thì sửng sốt, tiếp đó nói nhỏ lại, cuối cùng im luôn, ông ta nhìn mọi người nói: ‘‘Mấy người nhìn tôi làm gì, tôi bị mấy người bắt nạt thảm như vậy mà mấy người còn không bỏ qua cho tôi?’‘
Người bán vé nhìn điện thoại không có tín hiệu, mỉm cười nói với ông ta: ‘‘Ông ơi, điện thoại di động của ông có tín hiệu à?’‘
‘‘Tôi...’‘
Ông già nghe vậy thì lập tức che màn hình điện thoại, không để cho ai thấy. Hành khách một bên nghi ngờ nhìn ông ta sau đó nói: ‘‘Ông ơi, điện thoại của mọi người đều không có tín hiệu, chỉ ông gọi điện thoại được, điện thoại di động của ông có tín hiệu à?’‘
‘‘Điện thoại của ông có phải là Nokia không?’‘
‘‘Ông ơi, cho tôi mượn điện thoại di động của ông gọi một chút, vợ tôi vẫn đang ở nhà chờ tôi về. Tôi nói với vợ tôi một tiếng là tối nay về trễ để tránh vợ tôi lo lắng.’‘
‘‘Ông cũng cho tôi mượn gọi một cuộc được không? Tôi cũng muốn báo bình an cho người nhà. Nếu như sương mù tan nhanh thì thôi, lỡ lâu mà điện thoại lại không gọi được thì chắc chắn người nhà tôi sẽ lo lắng gần chết.’‘
‘‘Ông ơi, cho tôi mượn gọi một cuộc thôi, tôi đưa cho ông mười đồng làm phí được không?’‘
‘‘Tôi cho ông hai mươi, cho tôi mượn gọi trước đi.’‘
Mọi người anh một câu tôi một câu, từ bộ dạng vội vàng của mọi người thì có thể nhìn ra được màn sương mù dày đặc quỷ dị này đã dẫn đến khủng hoảng cho mọi người.
Ông già lúc nãy còn hùng hùng hổ hổ bắt nạt một cô gái, giờ phút này bị nhiều người như vậy nhìn chằm chằm thì lại sợ hãi. Ông ta nhìn mọi người, miệng há ra rồi khép lại, nhiều lần muốn nói chuyện nhưng đều bị cắt lời. Một người ở gần đó thậm chí còn một giật điện thoại của ông ta, dù sao thì ông già này cũng không phải là người tốt. Lúc trước bắt nạt một tiểu cô nương như vậy, hiện tại hắn có bắt nạt lại ông ta thì cũng không có bất kỳ cảm giác tội lỗi nào.
Ông già bị mọi người nhìn chằm chằm thì cuối cùng không thể làm gì khác hơn là lớn tiếng nói: ‘‘Điện thoại di động của tôi cũng không gọi được!’‘
‘‘Ông lừa ai đó, vừa nãy ông còn gọi điện thoại mà. Tôi nói cho ông biết, nếu không phải là điện thoại di động của ông là Nokia, thật sự có thể bắt được tín hiệu thì tôi không thèm dùng điện thoại của ông đâu.’‘
Một người đàn ông trung niên ngồi ở hàng thứ hai nói xong thì móc 20 đồng trong ví ra đưa cho ông già: ‘‘Đây, đưa điện thoại cho tôi, sao cứ lần lần lữa lữa vậy, không thấy tất cả mọi người đều đang đợi ông à.’‘