Chương 138

Vân Cảnh ngăn cản Murphys muốn trực tiếp giải quyết bằng vũ lực, nói với bà dì trung niên kia: ‘‘Nếu dì có lòng tốt như vậy thì không bằng dì nhường chỗ cho ông ta đi, thân thể Đinh Vũ Hàm không khỏe, cần ngồi nghỉ ngơi.’‘

Bà dì trung niên kia không nghĩ tới có người dám bác bỏ mình nên nghiêng đầu hung hăng trừng Vân Cảnh. Sau khi thấy vẻ ngoài của Vân Cảnh thì bà dì trung niên sửng sốt có điều rất nhanh đã phục hồi tinh thần lại, cười nhạo Vân Cảnh: ‘‘Nhìn cậu cũng chỉ mới mười mấy tuổi, còn là học sinh. Tôi say xe, phải ngồi mới có thể chịu được tới Đỉnh Dương. Nếu cậu đã quen cô gái này thì không bằng cậu nhường chỗ cho ông ta đi.’‘

Vân Cảnh hừ lạnh nói: ‘‘Nhường chỗ ngồi là tình cảm không phải là bổn phận. Tôi còn tưởng rằng dì tốt bụng, giúp người làm niềm vui bổn phận, thì ra chẳng qua là chỉ là đang mượn phúc người ta mà thôi.’‘

Bà dì trung niên muốn cãi lại nhưng Vân Cảnh không thèm nhìn dì ta nữa mà quay đầu nhìn về phía ông già kia. Ông ta vẫn đang nhìn chằm chằm Đinh Vũ Hàm, hiển nhiên là nhằm vào Đinh Vũ Hàm có điều ánh mắt của Vân Cảnh quá lạnh lùng nên ông ta không nhịn được ngẩng đầu lên liếc Vân Cảnh một cái. Ông già này nhìn thì càn quấy nhưng kì thực là một người có kinh nghiệm cực kỳ phong phú, là một lão đạo sĩ. Từ vẻ ngoài của Vân Cảnh, mặc dù cậu là nam nhưng còn non nớt với Đinh Vũ Hàm một chút, theo lý mà nói thì còn dễ bắt nạt hơn Đinh Vũ Hàm nhưng giờ phút này chỉ một cái liếc nhìn của Vân Cảnh đã làm ông ta cả kinh, không dám nhìn thẳng vào Vân Cảnh nữa.

Vân Cảnh vẫn không dời mắt, chậm rãi từ chỗ ngồi đứng lên gằn từng chữ với ông ta: ‘‘Ông ngồi chỗ của tôi đi, ngồi đi.’‘

Mỗi một chữ của Vân Cảnh đều giống như một khối băng làm cho người ta phát run. Ông già liếc nhìn chỗ ngồi Vân Cảnh, ngược lại có chút chần chờ không ngồi xuống ngay. Lúc này Đinh Vũ Hàm đột nhiên xoay người kéo Vân Cảnh qua để cậu ngồi xuống chỗ cô còn cô thì đứng lên nhìn ông già.