Đinh Vũ Hàm nghe ông ta nói thì nhíu mày nhịn đau cắn răng nói: ‘‘Thân thể cháu không được khỏe...’‘
‘‘Một cô gái trẻ thì có gì không khỏe. Con gái trong thôn chúng tôi vừa sinh con xong là đã ra đồng làm việc. Con gái bây giờ đúng là bị người nhà chiều hư, đừng nói là làm việc, ngay cả đứng cũng không được. Con gái như cô ở thôn chúng tôi không ai thèm đâu...’‘
Sắc mặt Đinh Vũ Hàm lạnh xuống, cô muốn phản bác nhưng cảm giác đau đớn liên tục truyền đến khiến cả người co lại thành một cục, hoàn toàn không có sức để nói chuyện.
Ông già thấy Đinh Vũ Hàm không nói lời nào thì càng được nước làm tới: ‘‘Xem tuổi cô cũng không còn nhỏ, cũng đã đi học rồi, ở trường giáo viên không dạy cô kính già yêu trẻ sao. Một người trẻ tuổi như cô lại để cho một lão già như tôi đứng, lỡ tôi có chuyện gì thì đều là do cô hại!’‘
Những người xung quanh nghe vậy đều ngơ ngác, không nghĩ ông ta lại có thể vô sỉ đến mức độ này. Không mua vé xe đã đành nhưng ông ta cũng đã đưa tiền nên vẫn chấp nhận được nhưng lúc này việc ông ta liên tục chỉ trích một cô gái khiến không ít người trợn mắt há hốc mồm. Phải biết rằng chỗ Đinh Vũ Hàm là ở giữa xe. Nếu ông ta muốn tìm người nhường chỗ ngồi thì phải từ đầu xe hỏi xuống xem thử có ai tốt bụng nhường chỗ cho ông ta hay không nhưng thực thế là ông ta lại nhắm ngay Đinh Vũ Hàm mà không phải những người ngồi ở đầu xe vì những người ngồi ở đầu xe đều là đàn ông trẻ tuổi có trung niên có nhưng không có một ai là nữ. Mãi cho đến chỗ Đinh Vũ Hàm thì mới có Đinh Vũ Hàm là một cô gái gầy yếu nên lý do ông ta chọn Đinh Vũ Hàm không cần nói cũng biết.
Ngồi ở bên cạnh Đinh Vũ Hàm là một bà dì trung niên tuổi chừng bốn mươi. Dì ta vốn đang ngủ, lúc ông ta lên xe thì bị đánh thức một lần sau đó lại ngủ tiếp. Lúc này ông ta lại tranh chỗ ngồi với Đinh Vũ Hàm nên đã đánh thức dì ta một lần nữa. Dì ta nhìn ông già và Đinh Vũ Hàm liên tục nói qua nói lại thì nhíu mày nói với Đinh Vũ Hàm: ‘‘Ai da, cô nhường cho ông ta đi, chứ không ông ta cứ ầm ĩ không ai trên xe ngủ được.’‘
Đinh Vũ Hàm không ngờ bà dì trung niên luôn ngủ gục bên cạnh mình lại là người như vậy. Ông ta vừa nghe thấy bà dì yêu cầu Đinh Vũ Hàm nhường chỗ ngồi thì lại càng được nước hơn tựa như tìm được người ủng hộ, vì vậy ông ta càng chỉ trích Đinh Vũ Hàm dữ dội hơn trước.
Lúc này đã là chạng vạng, nhiệt độ càng ngày càng thấp, bốn phía dày đặc sương mù khiến ánh đèn ven đường cũng trở nên mơ mơ hồ hồ.
Vân Cảnh nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, mơ hồ cảm ứng được linh khí lạnh lẽo đang chuyển động cách đó không xa.
Thời tiết này đối với tài xế là phiền phức nhất. Vốn đường núi đã không dễ lái, trong xe còn có một ông già đang liên tục gây chuyện khiến tài xế ở đầu xe và người bán vé đều không chịu nổi, cuối cùng xe chạy chậm lại sau đó tài xế tìm một chỗ thích hợp để dừng xe lại.
Sau khi xe dừng thì tài xế quay đầu lại hét lên: ‘‘Đừng có ồn ào nữa! Ồn ào nữa thì dừng xe, không lái nữa, ai cũng đừng mong đến Đỉnh Dương đúng giờ!’‘
Tài xế vừa nói xong thì bà dì trung niên bên cạnh Đinh Vũ Hàm và ông già đều đổ hết mọi chuyện lên trên người Đinh Vũ Hàm sau đó cùng ép Đinh Vũ Hàm nhường chỗ ngồi.
Những người xung quanh hiển nhiên đều không ưa ông già và bà dì trung niên nhưng người sáng suốt đều nhận ra sức chiến đấu của hai người này rất mạnh.
Lúc này không có ai ra mặt giúp Đinh Vũ Hàm. Tất cả đều im lặng sợ rơi vào kết cục giống Đinh Vũ Hàm.
‘‘Ai da, đừng có ồn ào nữa, đừng ồn nữa...’‘
Bà lão bên cạnh Vân Cảnh không nhìn nổi nữa nên vội vàng khuyên can nhưng mà giọng bà không lớn nên rất nhanh đã bị át mất.
Lúc này Vân Cảnh đang quan sát linh khí ngoài cửa sổ cũng phục hồi tinh thần lại. Cậu không muốn nhúng tay vào chuyện người khác, dù sao cũng chỉ là một chuyến xe mà thôi, mọi người bèo nước gặp nhau nên cậu không muốn gây sự chú ý, chọc vào phiền phức nhưng mà giờ phút này thật sự là cậu không nhịn được nữa.