Nói xong ông ta lập tức nhét túi đồ của mình vào chỗ để hành lý sau đó ngồi im dưới sàn không động đậy.
‘‘Ông làm khó bọn tôi quá, bây giờ là cuối năm, khác với bình thường...’‘
Tài xế còn chưa nói hết lời thì ông ta đã lập tức quát lên: ‘‘Giống hay không giống cái gì, không phải là cùng một chuyến xe sao? Tôi biết cậu cố ý làm khó tôi, thấy tôi già dễ bắt nạt cho nên mới không muốn cho tôi lên xe có đúng hay không? Tôi nói cho cậu biết ta hôm nay tôi phải ngồi xe này, nếu cậu không cho tôi ngồi tôi sẽ ăn vạ, xem thử người nào thiệt hơn?’‘
Tài xế nghe vậy thì vô cùng tức giận: ‘‘Ông có ý gì?’‘
Ông ta nghe thấy giọng tài xế không vui thì lập tức xìu xuống, thấp giọng lẩm bẩm: ‘‘Cậu đang bắt nạt người già, thấy tôi già dễ bắt nạt...’‘
Người đàn ông giúp ông ta gõ cửa thấy thế lập tức móc từ trong ví ra hai trăm đồng đưa cho người bán vé: ‘‘Cho cậu, tiền vé xe.’‘
Người bán vé nhìn thấy hai trăm đồng này thì nhìn sang tài xế. Tài xế nhìn ông ta vẫn ngồi thừ trên xe thì chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu một cái. Người bán vé thấy thế thì nhận tiền, người đàn ông kia lập tức thúc giục: ‘‘Nhanh mở thùng xe đi, để chúng tôi bỏ hành lý vào.’‘
Tài xế mặt lạnh vươn tay ấn nút để mấy người này bỏ hành lý vào dưới thùng xe. Ông già thấy thế thì đắc ý ngồi ở chỗ cửa lên xuống đầu xe.
Chuyện này xảy ra quá đột ngột hơn nữa xe buýt khá dài, những người ngồi ở phía trước lại không nói gì nên khi mọi người ở sau biết thì ông ta đã chất hết hành lý lên xe.
Mọi người thấy ông ta tỏ vẻ đắc ý thì nhất thời trong xe đang yên tĩnh lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán. Mấy người trẻ tuổi ngồi ở sau lưng Vân Cảnh bất mãn nói: ‘‘Đây là chở quá số người đúng không?’‘
‘‘Haizz, xe bị chặn đầu, ông ta phải lên xe bằng không thì sẽ không cho xe chạy, tài xế cũng không còn cách nào hơn nữa bây giờ không sợ người trẻ tuổi, chỉ sợ mấy người già trái tính này, chỉ hơi thở dốc một chút là bắt đi bệnh viện kiểm tra sau đó đổ thừa hết lên người cậu giống như như cao da chó, có muốn lột ra cũng không được.’‘
‘‘Tài xế này cũng là người tham tiền không có cốt khí nên mới để ông ta lên.’‘
‘‘Cũng không thể nói như vậy được, trước không có thôn, sau không có nhà, có báo cảnh sát cũng không được. Bây giờ lại là cuối năm, kẹt xe muốn chết, cũng không biết lúc nào thì cảnh sát mới tới hơn nữa chút chuyện nhỏ này không nên kinh động đến cảnh sát, lỡ như ông ta tức giận tái phát bệnh tim thì người nào chịu trách nhiệm?’‘
‘‘Nhưng chẳng lẽ cứ để quá số người như thế này? Lỡ xe xảy ra chuyện thì tài xế cũng không chịu nổi trách nhiệm.’‘
‘‘Cho nên mới nói tài xế cũng khó xử... Có điều loại người nửa đường lên xe này không có chỗ ngồi, không có dây an toàn thì người bị nguy hiểm chính là ông ta.’‘
‘‘Thật là phiền, cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ thôi. Chúng ta tiếp tục ngủ đi. Tỉnh ngủ là đến Đỉnh Dương rồi.’‘
Mấy người này nói chuyện không lớn có điều Vân Cảnh ở khá gần nên nghe rất rõ. Bà lão ngồi ở bên cạnh Vân Cảnh thở dài nói: ‘‘Ai... Đã một bó tuổi mà còn lăn qua lộn lại làm gì.’‘
Vân Cảnh gật đầu không nói gì.
Rất nhanh hành lý của ông già nửa đường lên xe đã được xếp xong, xe cũng tiếp tục lên đường. Từ huyện thành nhỏ đến tỉnh Đỉnh Dương phải đi qua một đoạn đường núi khá dài. Đường núi quanh co nên thỉnh thoảng cơ thể mọi người sẽ theo quán tính mà ngã trái ngã phải. Ông già ngồi dưới đất lại càng ngã tới ngã lui nên chỉ chốc lát sau đã bắt đầu thấy chóng mặt.
‘‘Này, cậu lái xe chậm một chút, lái nhanh như vậy rất nguy hiểm có biết hay không?’‘
Chẳng được bao lâu ông ta đã nói với tài xế.
Tài xế đập vào vô lăng nói: ‘‘Xe chạy quá tốc độ sẽ có báo động. Hiện tại không có báo động chứng tỏ xe vẫn chạy với tốc độ bình thường.’‘
‘‘Nhưng trên xe của cậu có người già, có người già đó. Cậu chú ý một chút có được hay không, cậu khinh thường ông già là tôi như vậy à?’‘ Ông già lại nói.
Tài xế nhỏ giọng chửi tục một câu sau đó tập trung lái xe, không thèm để ý đến ông ta nữa. Người bán vé thấy sắc mặt tài xế không vui thì vội vàng giúp tài xế giải thích về tốc độ xe, đáng tiếc cô còn chưa nói được mấy câu thì đã bị ông già tức giận chửi ầm lên.
Phía đầu xe xảy ra tranh chấp, mặc dù người sau xe không nghe rõ lắm nhưng vẫn biết phía trước đang gây gổ nên nhất thời tất cả mọi người đều im lặng vì vậy trong xe chỉ còn tiếng chửi mắng của ông già kia.
Vào lúc này bà lão bên cạnh Vân Cảnh đột nhiên nói với cậu: ‘‘Cũng may có cháu, vừa rồi bỏng nặng như vậy mà giờ đã tốt hơn nhiều rồi.’‘
‘‘Là do da của bà tốt.’‘ Vân Cảnh cười nói.
Bà lão thấy Đinh Vũ Hàm vẫn còn co người thành một cục, thậm chí trán còn đỏ lên do lúc trước xe dừng đột ngột đập vào lưng ghế. Lúc này xe đã chạy ổn định trên đường thẳng nên bà lão tiếp tục cầm bình nước rót cho cô. Lần này có đề phòng nên bà không mở ra mà đưa luôn bình nước cho Đinh Vũ Hàm: ‘‘Cháu gái, cầm uống đi hoặc là đổ nước nóng ra bỏ vào chai nhựa của cháu để chườm ấm.’‘
Đinh Vũ Hàm tái nhợt quay đầu lại thấp giọng nói cám ơn sau đó nhận lấy bình giữ nhiệt trong tay bà lão nhưng còn chưa kịp mở nắp thì ông già ngồi ở đầu xe đã thừa dịp xe chạy ổn định đi tới trước mặt Đinh Vũ Hàm: ‘‘Cô gái, đứng lên nhường ghế cho ông.’‘
Lúc nói chuyện ông ta không hề hạ giọng vì vậy tất cả mọi người xung quanh đều nhìn sang thì thấy ông già đang vịn tay vào lưng ghế của Đinh Vũ Hàm, chờ cô đứng dậy sẽ lập tức ngồi xuống.
Một tay Đinh Vũ Hàm cầm bình giữ nhiệt, một tay kia ôm bụng. Bởi vì thân thể khó chịu nên giọng Đinh Vũ Hàm không lớn lắm, cô gượng gạo nói: ‘‘Cháu mua vé xe cho nên mới có chỗ ngồi, đây không phải là chỗ ngồi ưu tiên cho người già hay người tàn tật.’‘
‘‘Cô gái này tại sao lại không có đạo đức như vậy. Người trẻ tuổi thân thể tốt, đứng một chút thì có sao, tại sao không nhường được chỗ cho một ông già vậy?’‘
Ông ta vừa nghe Đinh Vũ Hàm không chịu thì đã lớn tiếng chỉ trích.