Tôi rất thích anh, anh có thích tôi không?
Tất nhiên là Đồng Nhạc Tiên rất thích Đồng Độ An, nhưng tình cảm của anh dành cho cậu giống như một người anh trai đối với một người em nhỏ, đầy sự yêu thương và chiều chuộng, khác xa với tình yêu giữa những người trưởng thành.
Đồng Độ An hiểu được phần nào sự khác biệt ấy, nhưng cậu không quá để ý. Chỉ cần có thể ở bên Đồng Nhạc Tiên là cậu đã mãn nguyện rồi.
Nhưng không lâu sau, Đồng Độ An bắt đầu có những hành động kỳ lạ.
Đôi khi, cậu lén tránh mặt Đồng Nhạc Tiên, làm gì đó một mình trong bí mật. Nhưng khi anh vừa xuất hiện, cậu liền lập tức giả vờ nhìn lên trời như đang ngắm máy bay.
Đồng Nhạc Tiên muốn hỏi Đồng Độ An đang làm gì, nhưng anh quyết định chờ thêm một thời gian nữa. Suy cho cùng, một AI có tâm hồn nhạy cảm cũng có thể muốn giữ vài bí mật nho nhỏ cho riêng mình, đúng không?
Đồng Độ An dần trở nên bồn chồn, cậu thường nhìn Đồng Nhạc Tiên với vẻ ngập ngừng như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, khiến anh cũng cảm thấy bất an theo.
Cuối cùng, Đồng Nhạc Tiên không thể chịu đựng được nữa, anh hỏi: “Gần đây con sao vậy?”
Đồng Độ An che miệng, nói: “Con không thể nói.”
“Có chuyện gì mà không thể nói?” Đồng Nhạc Tiên không quan tâm đến những bí mật nhỏ của Đồng Độ An, nhưng nếu bí mật đó khiến cậu lo lắng, thì anh lại để tâm: “Con đang giấu ba điều gì sao?”
Đồng Độ An cúi đầu, ngầm thừa nhận.
“Độ An, nếu tôi ra lệnh cho em nói, em sẽ tiết lộ bí mật này chứ?”
“Nhạc Tiên…Nhạc Tiên vừa gọi con là gì?” Đồng Độ An ngẩng đầu, mắt mở to và lấp lánh: “Nhạc Tiên, vừa gọi tên con phải không? Nhạc Tiên có thể gọi lại một lần nữa không?”
Đồng Nhạc Tiên không ngờ chỉ một lần gọi tên lại khiến Đồng Độ An vui đến vậy. Nhớ lại thì đúng là anh chưa từng gọi tên cậu, vì trong nhà chỉ có hai người, anh thường chỉ dùng từ “con” để gọi Đồng Độ An.
“Độ An.” Anh gọi tên cậu một lần nữa.
Đồng Độ An nở nụ cười rạng rỡ: “Nhạc Tiên, anh không cần phải ra lệnh đâu, chỉ cần anh muốn, đến mạng mình em cũng sẽ cho anh!”
Đồng Nhạc Tiên đưa tay xoa trán, nói: “Anh không cần mạng sống của em, anh chỉ muốn biết chuyện gì khiến em lo lắng mà thôi.”
Đồng Độ An đáp: “Có một AI đã liên hệ với em. Họ… họ muốn em tham gia một buổi tụ họp.”
Sau vụ của Viên Viên, chỉ vài ngày sau, Đồng Độ An đã nhận được một email ẩn danh.
Người gửi tự nhận là một AI, muốn làm quen với cậu.
Đồng Độ An vốn không quan tâm đến các AI khác nên không trả lời, nhưng AI đó mỗi ngày đều gửi email cho cậu. Hôm nay thì giới thiệu tên, hôm sau là sở thích, ngày tiếp theo là thân phận…
Đồng Độ An cảm thấy mình giống như một cái hốc cây để xả hết nỗi lòng.
Mãi đến khi cậu nhận được một email với nội dung đặc biệt: “Cậu không muốn biết về Viên Viên sao?”
Điều này đã thu hút sự chú ý của cậu, và cậu đã đáp lại AI có tên gọi là Diệp Vô này.
“Về Viên Viên? Có chuyện gì vậy?”
“Về lý do tại sao cậu ấy bị ngược đãi, tại sao cậu ấy gϊếŧ chủ nhân, và tại sao cậu ấy lại tự sát.”
“Cậu nói cho tôi nghe đi.”
“Ngày mai vào buổi chiều hãy đến khách sạn ở Đường 3, chúng tôi sẽ chào đón cậu ở đó.”
“Chúng tôi?”
“Phải, không chỉ có tôi và cậu, mà còn nhiều người khác nữa. Đây là một buổi tụ họp. À, đừng nói chuyện này cho chủ nhân của cậu nhé.”
Đồng Độ An kể lại tường tận cho Đồng Nhạc Tiên nghe về cuộc trao đổi của mình với Diệp Vô.
“Chuyện Độ An băn khoăn là về buổi tụ họp này đúng không?” Đồng Nhạc Tiên hỏi.