Chương 18: Xúc động/ Nhớ lại dáng vẻ của con trai đã mất/ Rối bời

Trước khi bệnh nặng, Tiểu An từng làm bánh cho Đồng Nhạc Tiên ở một tiệm bánh dành cho trẻ em. Dù hương vị chẳng đặc sắc, trang trí vụng về, nhưng đó là tấm lòng của Tiểu An, là tình yêu của cậu bé dành cho anh. Đồng Nhạc Tiên đã ăn hết chiếc bánh đó dù nó ngấy đến mức hai ngày sau anh cũng không nuốt nổi cơm, nhưng đó vẫn là chiếc bánh ngon nhất anh từng ăn.

Lúc đưa bánh cho anh, biểu cảm của Đồng Độ An giống hệt Tiểu An ngày nào.

Cậu háo hức chờ mong được Ba khen ngợi, có chút ngại ngùng khi tặng quà và nụ cười vui vẻ nơi khóe miệng – tất cả đều là hình ảnh phản chiếu của Tiểu An.

Có lẽ Tiểu An, nếu còn sống và lớn lên, cũng sẽ giống như thế này.

Nghĩ đến đây, Đồng Nhạc Tiên không kìm được nước mắt.

Con trai anh, Tiểu An, mãi mãi không thể trưởng thành nữa rồi.

Đồng Nhạc Tiên nói: “Cảm ơn con vì chiếc bánh.”

"Nhạc Tiên, sao Nhạc Tiên lại khóc?" Đồng Độ An nghiêng đầu bối rối, "Nhạc Tiên không thích chiếc bánh này sao?"

"Ba thích lắm." Đồng Nhạc Tiên trả lời: "Dạo này con ra ngoài là để làm chiếc bánh này sao?"

Đồng Độ An ngượng ngùng nói: "Sinh nhật của Nhạc Tiên sắp đến rồi, con muốn tặng quà cho Nhạc Tiên, nhưng con không có tiền nên không thể mua thứ gì đắt đỏ, thế là con nghĩ đến việc tự làm một chiếc bánh. Nhưng mà con vụng về quá, làm không được đẹp.”

Lúc này Đồng Nhạc Tiên mới nghĩ đến vấn đề tiền bạc, anh hỏi: “Làm bánh cũng cần tiền, vậy con lấy tiền ở đâu?”

Đồng Độ An đáp: “Con kiếm tiền bằng cách chơi game thuê trên mạng.”

Đồng Nhạc Tiên: "..."

Một AI cao cấp phải đi cày game thuê để kiếm tiền nghe thật đáng thương.

Đồng Độ An nói: "Nhạc Tiên, mình ăn bánh nhé."

Đồng Nhạc Tiên nói: “Được.”

Đồng Độ An đã lên mạng tìm hiểu kỹ các bước mừng sinh nhật, cậu cắm nến vào bánh, ước nguyện, thổi nến, rồi cùng nhau ăn bánh.

Đồng Nhạc Tiên vốn không muốn làm mọi thứ phức tạp như vậy, nhưng Đồng Độ An rất kiên trì, thế là anh đành phải làm theo.

Sau khi thắp nến, Đồng Độ An kết nối với tất cả thiết bị điện tử trong nhà và phát một bài hát chúc mừng sinh nhật cho Đồng Nhạc Tiên, tạo thành bầu không khí không kém gì một dàn nhạc giao hưởng.

Đồng Nhạc Tiên dở khóc dở cười nói: “Thôi hát đủ rồi, ước đi nào.”

Đồng Độ An chắp hai tay, nhắm mắt lại, cùng Đồng Nhạc Tiên ước nguyện.

Khi thổi nến xong, Đồng Nhạc Tiên hỏi: “Con ước điều gì?”

Anh rất tò mò, liệu AI có điều ước không?

Đồng Độ An đáp: “Điều ước của con là được trở thành con người, mãi mãi ở bên Nhạc Tiên.”

Đồng Nhạc Tiên sững sờ, lẩm bẩm: “AI có thể trở thành con người được không?”

Đồng Độ An hỏi: “Con không biết, nhưng Nhạc Tiên thấy con có giống con người không?”

Đồng Nhạc Tiên không thể trả lời câu hỏi này.

Anh muốn nói rằng con không phải là con người, con chỉ là một AI mà ba đã mua, nhưng nói ra chắc chắn sẽ làm tổn thương Đồng Độ An nên anh chỉ im lặng.

AI có thể bị tổn thương không? Có cảm xúc không? Nếu không có, thì tại sao lại có thể bị tổn thương?

Những suy nghĩ này khiến Đồng Nhạc Tiên rối bời.

Đồng Độ An mỉm cười, dường như không để tâm đến câu trả lời của Đồng Nhạc Tiên. Cậu hỏi: "Thế Nhạc Tiên ước điều gì?"

Đồng Nhạc Tiên đáp: "Điều ước không thể nói ra được, nói ra sẽ không linh nghiệm."

"À?" Đồng Độ An thất vọng: "Thế thì con vừa nói ra điều ước của mình… Con có thể rút lại không?"

Đồng Nhạc Tiên xoa đầu cậu: "Không sao đâu, ba sẽ luôn ở bên con."

Đồng Độ An lập tức vui vẻ trở lại, cậu nghiêng người tới, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Đồng Nhạc Tiên và nói: “Thế thì tuyệt quá rồi.”

Đồng Nhạc Tiên: “...”