Đồng Nhạc Tiên chợt nhớ lại khoảng thời gian Tiểu An bị bệnh nặng.
Tiểu An đã phải nghỉ học, mỗi ngày đều ở nhà và Đồng Nhạc Tiên cũng ở cạnh con.
Dần dần, Tiểu An cảm thấy buồn chán, cậu bé muốn được đến trường như các bạn nhỏ khác, muốn ra ngoài vui chơi, nhưng cậu không thể. Cậu chỉ có thể nằm trên giường và chờ ba chăm sóc.
Đồng Nhạc Tiên hỏi Tiểu An: "Tiểu An có thấy chán không?"
Tiểu An lắc đầu, ngẩng khuôn mặt xanh xao nhìn lên anh và nở một nụ cười yếu ớt: "Tiểu An không thấy chán, chỉ cần được ở bên ba là Tiểu An vui rồi."
Tiểu An nói vậy, nhưng trong đôi mắt cậu lại ánh lên vẻ u sầu và ánh mắt đó đã lọt vào trong lòng Đồng Nhạc Tiên.
Anh biết Tiểu An cũng không vui vẻ gì.
Giờ đúng là hoàn cảnh của Đồng Độ An không giống với Tiểu An, cậu khỏe mạnh, nhưng cũng không thể tự do ra ngoài.
Cậu chỉ là một AI, không phải người thật, thử hỏi cậu có thể ra ngoài làm gì đây? Cậu không có quan hệ xã hội, không có công việc, thậm chí không có danh tính hợp pháp. Nếu xảy ra chuyện gì ở bên ngoài thì sẽ ra sao đây?
"Ba." Đồng Độ An nhạy bén nhận ra sự lơ đãng của Đồng Nhạc Tiên, "Ba không vui sao? Con đã làm gì không phải à?"
"Không, cảm ơn con đã dọn dẹp nhà cửa giúp ba." Đồng Nhạc Tiên gõ gõ ngón tay lên bàn, rồi nói: "Con có muốn đi học không? Ở tuổi này con đi học cấp ba là vừa, ba có thể làm cho con một giấy chứng minh nhân dân..."
"Khoan đã ba, khoan, ba đang nói gì vậy? Ba muốn con đi học sao?" Đồng Độ An nhăn mặt nói; "Ba ơi, con là AI mà, con muốn biết điều gì chỉ cần tải về từ mạng là xong, nên nếu con đi học thì sẽ không công bằng đối với con người."
Đồng Nhạc Tiên: "..."
Anh nghĩ lại thấy cũng đúng, để một AI đi học quả thực là có hơi quá.
Đồng Nhạc Tiên hỏi: "Vậy con có điều gì muốn làm không?"
Đồng Độ An đáp: "Điều con muốn làm nhất là được ở bên ba."
Đồng Nhạc Tiên nói: "Ngoài điều đó ra thì sao? Có điều gì con thật sự muốn làm không?"
Đồng Độ An trả lời: "Làm một đứa con ngoan, không để ba phải lo lắng."
Đồng Nhạc Tiên: "..."
Lúc này, Đồng Nhạc Tiên chợt nhận ra rõ ràng rằng Đồng Độ An chỉ là một AI, không phải là Tiểu An của anh đã lớn lên.
Mọi chương trình của Đồng Độ An đều được lập trình liên quan đến anh, là một AI, cậu sẽ trung thành và làm theo những gì đã được cài đặt, cậu không có suy nghĩ và ý thức của riêng mình.
Những gì cậu "muốn" làm đều là điều đã được thiết lập, chứ không phải điều mà cậu thực sự "muốn".
Cậu không có khái niệm về "muốn".
Đó là thứ chỉ con người mới có thể làm.
"Ba ơi, có chuyện gì không?" Đồng Độ An nghiêng đầu, trông rất ngoan ngoãn: "Có phải nhà mình thiếu tiền không, nên ba muốn con ra ngoài làm việc? Ba yên tâm, con sẽ kiếm tiền mà!"
Đồng Nhạc Tiên nói: "Không phải, nhà mình không thiếu tiền. Chỉ là ba muốn con có thể làm điều con thật sự muốn, ba... Ba muốn con được vui vẻ."
Đồng Độ An ôm lấy eo của Đồng Nhạc Tiên, tựa trán vào bụng anh, nói: "Được ở bên ba mỗi ngày là con đã vui rồi."
Đồng Nhạc Tiên mỉm cười, nhưng trong mắt lại hiện lên nỗi buồn khó tả.
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách bình lặng, Đồng Nhạc Tiên dần dần quen với sự hiện diện của Đồng Độ An, người thay thế vị trí của Tiểu An. Và anh cũng đang cố gắng để cậu thực sự trở thành con trai mình.
Nhưng Đồng Nhạc Tiên nhận ra điều đó không dễ dàng, bởi vì Tiểu An thực sự không thể nào trong chớp mắt có thể giúp anh tìm kiếm lượng lớn thông tin trên mạng, cũng không thể nhớ tất cả lời anh nói và lặp lại như một chiếc máy thu âm.
Mỗi khi gặp những tình huống như vậy, Đồng Nhạc Tiên lại nhận thức rõ rằng Đồng Độ An là một AI, không phải là một con người.
Tiểu An của anh là một đứa trẻ 8 tuổi bằng xương bằng thịt và anh không thể đối xử với Đồng Độ An giống như cách đã từng đối xử với Tiểu An được.