Diêu Chiếu và Mạnh Tư Trình ở cùng một khu biệt thự, nhà cậu ta ở phía sau một chút, đi học ngang qua nhà Mạnh Tư Trình, nếu Mạnh Tư Trình chưa đi, cậu ta sẽ đợi đi cùng.
Trước giờ tự học tối nay, Diêu Chiếu vào sân, nghe thấy chú Mạnh và dì Mạnh cãi nhau, cặp vợ chồng này mười mấy năm trước gần như không xuất hiện, vừa xuất hiện là nhà cửa không yên, chẳng trách Mạnh Tư Trình buổi trưa đều nghỉ ngơi ở phòng nghỉ chuyên dụng cho học thần do trường cung cấp chứ không về nhà.
Lúc Mạnh Tư Trình xuống lầu, mẹ cậu ta đang ngồi trên sofa soi gương chuốt mascara, bố cậu ta thì châm chọc bà lại sắp lên giường của tình nhân nào, mẹ cậu ta nghe vậy liền ném cây mascara ra, vừa hay trúng vào người con trai đi ngang qua, mực đen đặc sệt loang ra trên bộ đồng phục trắng. Không khí nhất thời yên lặng, không một lời xin lỗi.
Mạnh Tư Trình khựng người một chút, không quay đầu lại, ngay cả ý định ra ban công thay một bộ đồ khác cũng không có.
Diêu Chiếu nhìn thấy vết mực lớn, cảm nhận được sự không vui dưới vẻ ngoài bình tĩnh của Mạnh Tư Trình, liền câm miệng im thin thít như chim cút. Sau giờ tự học buổi tối, Diêu Chiếu phát hiện, Mạnh Tư Trình đi lên tầng bốn một chuyến, tâm trạng dường như tốt hơn.
Ra là lên tầng bốn thay đồ?
Ai cho cậu ta quần áo? Diêu Chiếu suy nghĩ kỹ, lập tức nghĩ đến tiết tự học thứ hai, chủ nhiệm đi tuần tra lớp học, còn đứng sau lưng Mạnh Tư Trình một lúc. Chắc chắn là chủ nhiệm đã phát hiện ra tình thế khó xử của "cục vàng", liền cấp tốc phát cho một bộ đồng phục.
Diêu Chiếu gật đầu, đúng vậy, chủ nhiệm khối của bọn họ vì thủ khoa mà chuyện gì cũng sẵn lòng làm.
Mạnh Tư Trình đứng sau tủ kính của hiệu sách, chậm rãi lựa sách. Đợi bóng người đang ngồi xổm dưới gốc cây kia đứng dậy, cậu ta liền lấy sách đi thanh toán, rồi đi theo sau. Tống Hề Đào bị sao vậy? Ngồi xổm ở đó làm gì? Có ai chặn cậu ấy ở cổng trường à?
Mãi cho đến khi đưa người ta về đến tận nhà, Mạnh Tư Trình cũng không phát hiện ra vấn đề gì. Lôi điện thoại ra xem, Tống Hề Đào đã gửi cho cậu ta một tin nhắn mới.
[Hôm nay tớ thấy bóng lưng của cậu rồi... không thấy mặt đâu!]
Mạnh Tư Trình: "..."
Cậu ta nghĩ một chút về câu hỏi mà Tống Hề Đào để lại trên tờ đề: [Cậu thi tháng có tiến bộ không"]
Vừa cho quần áo, vừa quan tâm thành tích, còn giống người nhà hơn cả người nhà.
Gia Sư Có Phí: [Không có không gian để tiến bộ.]
Nhận được câu trả lời, Tống Hề Đào nhìn chằm chằm vào điện thoại, lập tức nhớ đến Mạnh Tư Trình luôn vững vàng ở vị trí số một trên bảng xếp hạng toàn khối. Có một kẻ đại biếи ŧɦái như vậy chắn ở phía trước, sự cạnh tranh cho các thứ hạng sau vô cùng khốc liệt, không gian để tiến bộ quả thực rất eo hẹp.
Nhưng chẳng lẽ thật sự không thể thách thức một chút sao?
Tống Hề Đào đảo mắt, sau khi làm xong một tờ đề trước bàn học, cậu lén lút tự mình đối chiếu một phần ba đáp án rồi sửa lại cho đúng.
Như vậy, khối lượng công việc của học bá sẽ giảm đi một phần ba.
Hơn nữa, cũng có thể cho thấy mình đã tiến bộ! Một công đôi việc!
Cậu cẩn thận thực hiện một lần, và nhận được lời phê: [Tỷ lệ đúng cao bất thường.]
"..."
Chẳng lẽ cậu không thể tình cờ biết làm đúng mấy câu đó sao?
Tống Hề Đào bĩu môi làm bài, Khương Lạc bên cạnh liếc nhìn với ánh mắt dò xét: "Đào à, có phải cậu mời gia sư một kèm một không? Tớ phát hiện ra từ lâu là cậu chỉ làm những câu được khoanh tròn thôi đó. Thầy giáo có nhận thêm học sinh không? Tớ cũng muốn bái sư."
Tống Hề Đào như bị giẫm phải đuôi: "Không nhận nữa! Các thầy cô khác cũng rất giỏi! Cậu tìm họ đi, tớ chỉ có thể chia sẻ đề bài cho cậu thôi."
Học bá cũng là học sinh lớp 12, một kèm một đã rất vất vả rồi, một kèm hai là muốn cậu ta mệt chết à? Số điểm tiến bộ của cậu và Khương Lạc cộng lại còn không bằng số điểm người ta tụt hạng thì đáng sợ lắm.
À đúng rồi, học bá có nhận người khác không? Cậu có thể bao trọn gói một mình được không?