“Thế à?” Sở Hạ lắc lắc đầu, cảnh vật trước mắt không thay đổi. Cậu hỏi hệ thống: “Tôi phải đi đường nào?”
Hệ thống: [Cậu cứ đi thẳng về phía trước là được.]
Sở Hạ ồ một tiếng, chọn con đường chính giữa mà đi.
[Đi thẳng nha… Tổ trưởng Sở, cậu sắp rơi xuống hồ nước!]
[Rẽ phải! Phải! Phải!]
[Cậu đừng ôm, đó là một pho tượng bằng đồng.]
…
Cuối cùng, Sở Hạ cũng về đến nhà. Cậu liền ngã vào ghế sofa, bởi vì quá nóng liền tùy tiện cởi bỏ ba lớp quần áo trên người, lấy di động của nguyên chủ từ trong túi áo khoác ra xem.
Hệ thống còn muốn hỏi cậu muốn làm gì, liền thấy cậu gọi điện thoại trực tiếp cho Bạch Ngạn. Người nhận điện thoại cũng không phải bản thân Bạch Ngạn, mà là thư ký bên cạnh anh, lúc nào cũng vậy.
Chỉ là bây giờ đầu óc Sở Hạ không bình thường lắm, lên tiếng kêu: “Bạch Ngạn?”
Thư ký cảm thấy giọng nói Sở Hạ trong điện thoại có chút không thoải mái. Anh ta mới đến, chưa tìm hiểu kỹ quan hệ giữa Sở Hạ và Bạch Ngạn. Nghe thấy đầu dây bên kia Sở Hạ gọi một tiếng Bạch Ngạn, anh ta cầm lấy đưa đến tay Bạch Ngạn.
Bạch Ngạn nhấc máy, đầu dây bên kia Sở Hạ lại im lặng. Bạch Ngạn nói: “Nói đi.”
Đây là lần đầu tiên Sở Hạ chính tai nghe thấy giọng nói của Bạch Ngạn. Mặc dù cách một cái di động nhưng cậu vẫn nghe được âm thanh trầm thấp, nghe rất tốt.
Trong đầu Sở Hạ đầy chất nhầy, liền nhớ kỹ người này đã kết hôn với mình rồi. Thế là cậu há miệng nói: “Thân ái, đêm nay anh có về không?”
Bạch Ngạn nhàn nhạt hỏi cậu: “Lý Liên Tinh, cậu bị bệnh sao?”
Hai người họ biến chính xác những sự việc gì diễn ra trong hôn nhân của bọn họ. Từ sau khi kết hôn, số lần cả hai gặp nhau đều đếm được trên đầu ngón tay.
Sở Hạ dường như không có nghe, cậu tự nhủ với chính mình: “Anh đã không muốn trở về, tôi phải đi tìm người đàn ông khác.”
“Tôi còn muốn ăn "vịt" ngon nhất.”
Bên kia Bạch Ngạn không nói chuyện, Sở Hạ tiếp lời hỏi: “Anh biết ở đâu có vịt chất lượng cao không?”
Hệ thống: […]
Tổ trưởng Sở, cho dù cậu muốn nhiệm vụ thất bại nhanh chóng để quay về trung tâm hệ thống thì cậu cũng không cần phải vội vã như vậy đâu!
Bạch Ngạn nhanh gọn cúp điện thoại, nói với thư ký mới: “Về sau nếu người này gọi tới thì chỉ cần từ chối, không cần tới tìm tôi.”
“Vâng.” Thư ký nhận lấy điện thoại, đi ra khỏi phòng làm việc của Bạch Ngạn.
Sở Hạ nghe thấy tiếng bíp bíp trong điện thoại, vỗ vỗ trán, cậu gọi lại lần nữa nhưng không có người bắt máy.
Hệ thống nhắc nhở cậu, nói: [Hay là cậu đi tắm nước lạnh đi, có thể cảm thấy dễ chịu hơn chút.]