Buổi đêm hôm nay lại đổ mưa to, tiếng sấm vang lên ầm ầm ngoài cửa sở, Sở Hạ trừng trừng đôi mắt, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Bạch Ngạn, nhất thời không nhắm mắt lại được.
Bạch Ngạn bị cậu nhìn chầm chầm không ngủ được, thở ra một hơi, hỏi Sở Hạ: “Cậu còn không ngủ đi, làm cái gì vậy?”
Sở Hạ xoay người, đè lên trên người Bạch Ngạn, cậu nói với Bạch Ngạn: “Chúng ta cùng nhau làm tí vận động trên giường đi.”
Huyệt thái dương của Bạch Ngạn không khống chế được mà co giật hai cái, anh hỏi Sở Hạ: “Cậu có biết hiện tại cậu đang thế nào không?”
Sở Hạ gật gật đầu, chẳng qua là cảm mạo nhỏ nhỏ thôi, cơ bản không làm chậm trễ mọi việc được.
Bạch Ngạn cảm thấy cậu cơ bản là không nhớ rõ, anh một lần nữa nhấn mạnh lại tình trạng của Sở Hạ: “Lý Liên Tinh, thân thể của cậu đang không tốt.”
Sở Hạ mạnh miệng nói: “Đã tốt rồi.”
Bạch Ngạn nói: “Cậu hiện tại còn đang thở ra hơi nóng, vừa nãy đo 38 độ.”
Sở Hạ khịt mũi nói với Bạch Ngạn đầy ẩn ý: “Tôi nghe nói làm lúc này càng thoải mái nha.”
Bạch Ngạn: “...”
Anh nâng tay lên, đặt lên trán Sở Hạ.
Sở Hạ trợn tròn đôi mắt, nhìn chằm chằm vào tay anh, hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Bạch Ngạn trả lời: “Xem cậu có bị sốt đến hỏng đầu không.”
Sở Hạ đem tay anh đẩy ra, thúc giúc nói: “Nhanh lên đi, bây giờ vận động ra mồ hôi, có khi sáng mai lại tốt hơn.”
Thấy Bạch Ngạn không có phản ứng gì, Sở Hạ kí©h thí©ɧ anh: “Có phải là đàn ông không vậy?”
“Lý Liên Tinh…” Âm thanh của Bạch Ngạn lỗ rõ vẻ bất đắc dĩ, giờ phút này anh chỉ muốn mở đầu của người này ra xem bên trong có gì.
Sở Hạ nói: “Đừng gọi đừng gọi nữa, anh có gọi rách cổ họng cũng không ai tới cứu anh đâu.”
Bạch Ngạn: “...”
Người này thật sự lúc nào cũng có cách chuyển đề tài nói chuyện không liên quan gì.
Sở Hạ thở dài, sốt sắng thuyết phục Bạch Ngạn: “Anh nói coi bên ngoài đang đổ mưa, sấm sét ầm ầm, chập nữa anh bực tức bỏ đi, tôi lại phải tìm anh dưới mưa to, tôi cảm thấy lần cảm này sẽ không tốt lên được, chi bằng chúng ta làm chuyện sung sướиɠ, anh xem, không khí không tồi, đừng lãng phí.”
Ý chí Bạch Ngạn cũng không mạnh mẽ như anh nghĩ, cuối cùng cũng thuận theo Sở Hạ cùng nhau làm bừa, bên ngoài mưa rơi càng lớn, trong phòng nóng đến lợi hại, bên tai chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, tiếng rêи ɾỉ đứt quãng.”
Đôi mắt Sở Hạ bỗng nhiên sửng sốt, nhìn chầm chầm vào khoảng không trên đầu một lúc rồi bất động, tựa như có thứ gì đó đặc biệt hấp dẫn với cậu.
Bạch Ngạn dừng lại, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, không thấy thứ gì cả, anh giơ tay vỗ vỗ mặt Sở Hạ, lo lắng hỏi cậu: “Có chuyện gì?”
Sở Hạ lấy lại tinh thần, cười hì hì một tiếng, nói với Bạch Ngạn: “Hình như tôi nhìn thấy một ngôi sao.”
“Nhanh lên nhanh lên, đợi một chút nữa hẳn là có thể nhìn thấy.”
Bạch Ngạn cảm thấy lo lắng, đầu óc của Sở Hạ có khả năng có chút vấn đề.
Bên ngoài trời mưa không biết khi nào dừng, bên trong phòng thoang thoảng mùi vị ái muội, Bạch Ngạn rũ mắt nhìn xuống Sở Hạ nằm bên cạnh đã ngủ, cậu hầu hạ anh đến gần hai giờ sáng mới không chịu nỗi mà nhắm hai mặt lại, Bạch Ngạn có thể thấy được, lúc sau Sở Hạ có chút lực bất tòng tâm nhưng vẫn phối hợp cùng với anh.
Trong phòng yên tĩnh, tâm trạng hiện tại của anh đã tốt hơn nhiều, cơn mưa kia cũng làm người ta cảm thấy phiền lòng.
Ngày hôm sau, bệnh tình của Sở Hạ cũng không tăng lên, chẳng qua cũng không giống như cậu nói, vận động một chút là có thể khôi phục hoàn toàn.
Trận đau này của Sở Hạ tới mau mà đi chậm, lúc tới thì như núi lở lúc đi thì từ từ như kéo từng sợi tơ, cũng may trước kỳ quay chụp của “Đến đây! Khách quan” cũng khỏi hoàn toàn, có thể tung tăng nhảy nhót.
Trước khi đi, cậu vẫy vẫy tay với Bạch Ngạn: “Tôi phải đi rồi, nếu nhớ tôi thì nhớ gọi điện thoại cho tôi.”
Bạch Ngạn nhìn cậu một cái, không nói câu nào.
Sở Hạ cũng biết rõ phản ứng của anh.
“Nếu trời mưa…” Sở Hạ ngẫm nghĩ lại, chương trình của họ quay ở chỗ có vẻ cách nơi này rất xa, lái xe ít nhất cũng một giờ mới đến, cậu không thể đi tìm Bạch Ngạn, Bạch Ngạn chắc chắn sẽ không đi tìm cậu, vậy nên nói với Bạch Ngạn: “Trời mưa thì gọi video với tôi.”
Cậu kéo hành lý đi ra khỏi biệt thự, lên xe, không lâu sau thì rời khỏi trang viên.
Biệt thự một lần nữa chỉ còn một mình Bạch Ngạn, theo lý thuyết thì hiện tại anh đã quen, không hiểu vì sao l*иg ngực như có một cái động nhỏ vỡ ra, một cái gì đó vừa đi vào lại vội vàng đi ra, đáng tiếc anh không thể nhìn tới được thứ để lại bên trong.
Bạch Ngạn mở “Đến đây! Khách quan” ra, hiện tại chương trình đã chiếu đến kỳ thứ hai, fan CP của Sở Hạ và Tiền Minh phát hiện CP của bọn họ càng lúc càng ngon hơn, mấy bình luận phía trên như phát điên, xem một lúc Bạch Ngạn càng nhíu mày, bắt đầu tự hỏi vì sao đột nhiên tuy không chính thức mà bị Tiền Minh đội nón xanh.
Cố nén lại cảm giác khó chịu trong lòng để xem hết chương trình, Bạch Ngạn cầm lấy điện thoại trên bàn trà, bấm một dãy số, nói với người ở đầu dây bên kia một vài câu: “Giúp tôi sắp xếp một chút, tuần sau đi.”
Người bên đầu bên kia điện thoại như bị giật mình bởi quyết định của Bạch Ngạn, lặp lại câu hỏi một lần nữa, Bạch Ngạn gật đầu: “Đúng vậy.”
Chờ sau khi cúp máy, Bạch Ngạn đột nhiên mới có phản ứng lại, anh dựa vào sô pha ngửa người ra sau, giơ tay xoa thái dương, không hiểu chính mình vừa rồi rốt cục vừa làm gì.
Vừa nãy thế mà lại bốc đồng như đứa trẻ con, kích động như vậy.