Trong điện thoại Bạch Ngạn không lộ ra bất kỳ phản ứng nào giống như đủ loại chuyện Bạch Nhất Cảnh nói nãy giờ không có một tí quan hệ gì với anh, khiến Bạch Nhất Cảnh cảm thấy có chút xấu hổ như thể mình đang bắt chó đi cày xen vào việc của người khác.
Buổi tối, trong tiệm cơm các khách quý đang ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm, nhắc đến khách quý của ngày mai, ngôi sao nữ lên mạng tra xét một lúc, cười nói: “Ai da, khách quý tới vào ngày mai là fan của Bạch Ngạn nha.”
Ca sĩ đeo kính hỏi: “Làm sao cô biết được?”
Ngôi sao nữ cười cười, nói: “Khi tôi mới vào giới, thời điểm đó anh Bạch còn chưa rút khỏi giới, khi ấy tôi có tham gia vào hội fan của anh Bạch.”
Cô nói tới đây bỗng có chút buồn bã rồi thở dài một hơi: “Không biết hiện tại anh Bạch thế nào rồi.”
Từ khi Bạch Ngạn tuyên bố lui khỏi giới chưa từng thấy anh ta xuất hiện lại trước công chúng, mặc cho các fan có gào khóc cũng không tìm ra một nửa tin tức của anh, nhiều người đều truyền tai nhau anh đã ra nước ngoài dưỡng sinh rồi.
Tiền Minh hơi hé môi, cuối cùng cũng kiềm lại không nói gì, không đề cập đến chuyện gì liên quan đến Bạch Ngạn. Nhà anh ta cũng có chút thân thế, tất nhiên biết được hiện tại gia chủ nhà họ Bạch là Bạch Ngạn. Chuyện này thật ra trong giới giải trí cũng không ít người biết nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ, tất cả đều duy trì sự yên lặng, ai cũng không dám nhắc đến với bên ngoài.
Bạch Ngạn rút khỏi giới nhiều năm như thế mà các fan của anh vẫn còn, không phải không nghĩ đến chuyện vượt tường nhưng cuối cùng cũng không tìm được ai cùng loại với anh.
Sở Hạ nghe ngôi sao nữ và ca sĩ ngươi một lời ta một lời nói về Bạch Ngạn năm đó huy hoàng ra sao, mấy tin tức này thật ra Sở Hạ đã biết từ sớm nhưng hiện tại tự tai nghe người khác nói lại để lại dư vị khác.
Bạch Ngạn năm đó quả thật rất trâu bò.
ngôi sao nữ càng nói càng cảm động, nói xong lời cuối cùng còn cầm khăn giấy lau lau khóe mắt, tổ tiết mục cũng rất biết cách làm việc nhanh chóng đem hoạt động đêm nay đổi thành xem bộ phim mà Bạch Ngạn từng đóng.
Bộ phim thật không tồi chút nào, Sở Hạ hồi trước đã xem qua một lần, lần này xem lại một lần nữa vẫn cảm thấy mới lạ.
Ngày thứ năm ở tổ tiếc mục quay chụp, Sở Hạ nhận được điện thoại của Bạch Ngạn.
“Tại sao lại gọi điện cho tôi?” Sở Hạ thầm nghĩ thấy kì lạ, mấy lần trước khi cậu gọi điện cho Bạch Ngạn, Bạch Ngạn đều không nghe máy, hiện tại thế mà lại chủ động gọi cho cậu, không dễ dàng, thật sự không dễ dàng. Sở Ngạn miệng lưỡi vui đùa nói với Bạch Ngạn: “Anh đang nhớ tôi sao?”
Bạch Ngạn về cơ bản không trả lời câu hỏi của cậu, hỏi cậu: “Bức tượng thạch cao cậu cầm chơi lúc trước giờ ở đâu rồi?”
Sở Hạ thất vọng thở dài, Bạch Ngạn gọi điện cho cậu thế mà chỉ vì chuyện này, cậu nghĩ nghĩ rồi trả lời Bạch Ngạn: “Nó ở trong thư phòng trên kệ sách, nếu tôi nhớ không lầm thì ở tầng thứ hai.”
Bạch Ngạn nhận được đáp án xong cũng không cúp điện thoại ngay, điều này có chút không phù hợp với tác phong xưa nay của Bạch Ngạn, Sở Hạ hỏi anh: “Còn có chuyện gì khác sao?”
Bên đầu dây kia Bạch Ngạn im lặng một hồi rồi mới nói với Sở Hạ: “Không có.”
Sở Hạ a một tiếng, trong giọng điệu cũng không có chút gì thất vọng, như thế này mới phù hợp với tính tình hằng ngày của anh, cậu nói: “Đang treo máy rồi sao?”
Bạch Ngạn trong điện thoại không lên tiếng, Sở Hạ tiếp tục nói: “Ngày mai hẳn là có thể quay xong, tôi có thể về nghỉ ngơi vài ngày, anh muốn ăn cái gì thì có thể mua nguyên liệu nấu ăn để trong tủ lạnh, chờ tôi trở về làm cho anh.”
Bạch Ngạn im lặng, Sở Hạ đợi một lúc thấy anh không lên tiếng mới cho là anh quên cúp điện thoại.
Lý Liên Tinh, Lý Liên Tinh…
Điện thoại bị cúp, Bạch Ngạn cầm điện thoại ngẩng mặt nhìn đèn treo thủy tinh cực lớn trên đầu, cái tên Lý Liên Tinh cứ lơ lửng trên đầu lưỡi, anh không rõ rốt cuộc người này là người như thế nào?
Lý Liên Tinh của trước kia và Lý Liên Tinh của hiện tại là cùng một người sao?
Bạch Ngạn cảm thấy chính mình có chút ngốc.
Sở Hạ mới cúp điện thoại, Tiền Minh từ phía sau đi tới, vỗ vai cậu hỏi: “Cậu vừa nói chuyện điện thoại với ai thế?”
“Người nhà.” Sở Hạ nói.
Tiền Minh với EQ cực thấp mà hỏi lại Sở Hạ: “Cậu không phải là trẻ mồ côi sao? Làm sao có người nhà?”
Sở Hạ: “…”
Người này sao có thể sống tốt trong giới giải trí hỗn loạn đến giờ, có thể thấy thân thế cũng không phải là bình thường.
Sở Hạ quay người đi kiểm tra nguyên liệu nấu ăn vừa được giao đến.
Tiền Minh vuốt cầm, trước đây lúc Lý Liên Tinh dây dưa với mình, anh ta cảm thấy thật ghê tởm, có lần còn muốn tìm người đi dạy dỗ cậu một chút, hiện tại người này trở nên lạnh nhạt, Tiền Minh lại sinh ra hứng thú muốn cùng cậu chơi đùa một chút, anh ta liếʍ liếʍ môi hơi khô của mình, bắt đầu nghiêm túc tự hỏi chính mình làm như thế có phải có chút rẻ rúng không.
Anh ta đánh giá bóng lưng của Sở Hạ một lúc, thân thể bất giác khô nóng, anh ta thân thiết kêu một tiếng: “Liên Tinh”
Kêu đến tiếng thứ hai cũng không thấy Sở Hạ đáp lại, Tiền Minh đành phải bất đắc dĩ đi qua, vỗ nhẹ vai của cậu, hỏi: “Tôi gọi cậu, sao cậu không để ý đến tôi?”
“Anh… gọi tôi sao?”
Tiền Minh cười nói: “Nơi này trừ cậu ra còn có ai tên Tinh nữa sao?”
“Triệu Hồng Tinh a.” Sở Hạ nói.
“Là ai vậy?”
Sở Hạ nâng cầm, ra hiệu cho Tiền Minh nhìn về hướng đấy, nói: “ Anh camera.”
Vẻ mặt Tiền Minh cứng đờ một chút, sau đó nở một nụ cười tươi, khích lệ Sở Hạ: “Liên Tinh, tôi thấy cậu càng ngày càng thú vị.”
Sở hạ nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Nếu anh đến sớm hơn một chút thì… Quên đi, anh vẫn nên cách xa tôi một chút.”
Tiền Minh không hiểu rõ được ý tứ trong lời nói của Sở Hạ, tuy nhiên vì mọi người và máy quay đều đang ở sau anh ta cũng không làm ra hành động gì thái quá.
Sau khi kết thúc chương trình, Sở Hạ mới vừa bước lên xe liền nhận được điện thoại của quản lí, anh ta nói: “Cách đây khoảng thời gian tôi có nhận một bộ phim truyền hình cho cậu, chờ chương trình quay xong thì cũng vừa đúng thời gian tham gia vào tổ quay phim.”
“Sao lại đi đóng phim?” Giọng nói của Sở Hạ như công nhân bị bóc lột.
“Cậu còn không vui sao?” Xém chút nữa Quản lý đã bật cười thành tiếng, anh ta nói với Sở Hạ: “Lúc trước không phải ai cả ngày trước mặt tôi đòi hỏi này nọ, nói tôi bất công. Bây giờ tôi sắp xếp cho cậu, cậu lại nói không muốn. Lý Liên Tinh, đầu óc cậu nếu có vấn đề thì nên đi bệnh viện khám đi.”
Sở Hạ thở dài một tiếng, đành phải ngậm ngùi nhận công việc.
Không lâu sau, quản lý lại chuyển cho cậu thông báo, trừ đóng phim và tham gia các chương trình tạp kỹ còn có phải tham gia một vài hoạt động linh tinh khác.
Sở Hạ nhắm hai mắt lại, lúc cậu ở hệ thống trung tâm cũng chưa từng chịu qua ấm ức như thế.
Mấy con lừa bên tổ sản xuất cũng không cần làm vậy a! Thật sự muốn chết mất!