Chương 3

Sở Hạ vỗ vỗ trán, định đứng dậy rời khỏi chỗ này. Nhưng vừa ngước mắt lên, cậu thấy một chàng trai trẻ đeo khẩu trang đứng ngay trước mặt mình. Sở Hạ nhìn không rõ khuôn mặt người ấy, chỉ thấy bóng dáng mờ ảo, hệ thống trong đầu cậu lập tức nhắc nhở rằng đây chính là Bạch Nhất Cảnh.

Cậu khẽ thốt lên "ồ" một tiếng còn người thanh niên kia vẫn bình thản không đứng dậy. Bạch Nhất Cảnh nhíu mày, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Sở Hạ. Trên tay cậu ấy cầm một ly rượu màu xanh lam nhạt, bên trong có đá vụn trôi nổi, tựa như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm thanh tĩnh. Giọng nói của Bạch Nhất Cảnh mang theo vẻ lạnh lùng, hỏi một cách nghiêm nghị: “Ly rượu này là anh tìm người đưa cho tôi sao?”

Phía sau Bạch Nhất Cảnh còn có một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, là trợ lý Trần, trợ lý của Bạch Ngạn. Khuôn mặt anh ta ánh lên vẻ khinh bỉ, nhìn Sở Hạ như một tên hề đang múa may trên sân khấu, đầy mỉa mai.

Đầu óc Sở Hạ bỗng quay cuồng như bị một vật nặng đập thẳng vào, khiến cậu hoa mắt chóng mặt. Cậu chợt nhớ lại đêm nay, nguyên chủ định tìm người hạ thuốc trong ly rượu của Bạch Nhất Cảnh. Cậu ta còn định tìm người làm Bạch Nhất Cảnh.

Nhưng giờ đây rõ ràng kế hoạch đó đã gần như thất bại.

Không những vậy, cậu còn bị bắt lại ngay tại chỗ này.

Nhìn sắc mặt của Bạch Nhất Cảnh và trợ lý Trần, Sở Hạ hiểu ngay hôm nay chắc chắn không thể dễ dàng bỏ qua chuyện này. Nhưng trong lòng, cậu lại thoáng mỉm cười, đứng đấy, ánh mắt hơi cứng đờ nhìn thẳng vào Bạch Nhất Cảnh rồi nói một cách bình thản: “Có lẽ ly rượu này bị đưa nhầm, vốn dĩ nó là của tôi.”

Bạch Nhất Cảnh lộ vẻ mặt như người đang cố gắng hiểu một điều khó tin, cậu ấy đưa ly rượu về phía Sở Hạ và chau mày nói: “Nếu vậy thì anh uống đi.”

Sở Hạ nhận lấy ly rượu, trong lòng hơi do dự nhưng vẫn cố gắng tỏ ra bình thản. Cậu nhấp một ngụm, rồi cạn sạch ly rượu trong một hơi.

Hệ thống trong đầu cậu liên tục phát ra tiếng tít tít, cảnh báo rằng thứ rượu này không có lợi cho sức khỏe. Nhưng Sở Hạ thầm nghĩ dù không tốt thì vẫn còn đỡ hơn là về nhà bị Bạch Ngạn ép phải uống đến mười ly.

Trong ký ức của nguyên chủ, Bạch Ngạn từng cảnh cáo cậu ta, nếu cậu ta dám ra tay với Bạch Nhất Cảnh, thì bản thân cậu ta sẽ chịu hậu quả gấp mười lần từ phía Bạch Ngạn.

Mối đe dọa ấy nghe có vẻ rất đáng sợ, nhưng ngược lại cũng khiến Sở Hạ cảm thấy thú vị.

Không hiểu sao, giữa lúc đầu óc quay cuồng, Sở Hạ bỗng nhiên tỉnh táo. Cậu nghĩ ra cách tận dụng mối đe dọa từ lời cảnh báo của Bạch Ngạn để biến nó thành lợi thế lớn cho bản thân. Bằng cách đó, ít nhất cậu sẽ tránh được việc phải chịu thiệt thòi, hoặc tệ hơn là phải làm việc phụ thuộc hoàn toàn vào Bạch Ngạn.