Bạch Ngạn ngước mắt nhìn cậu, không nói gì nhưng nhìn giống như cũng không tính để Sở Hạ cải thiện bữa ăn cho mình lâu dài. Sở Hạ có chút thất vọng, tạm thời là không tìm được người nuôi mình lâu dài, còn phải tiếp tục đi làm.
Hai ngày trước khi chơi trò chơi đã đem tài khoản bán ra ngoài, tài khoản rất nhanh bị mất giá, chỉ bán được có mấy ngàn đồng tiền, rất nhiều người cân nhắc đến giá vốn đã bỏ ra nên cho dù lúc mình đang chơi trò chơi không cảm giác được vui vẻ cũng sẽ không dễ dàng đem tài khoản mình bán ra ngoài. Sở Hạ thì không giống như vậy, lúc nạp tiền cậu cảm thấy lúc đó bản thân rất vui vẻ, về sau cảm thấy không thích nữa, giữ lại cũng không dùng đến nên cậu bán tài khoản đó.
Hôm nay Sở Hạ đã sâu sắc ý thức được tầm quan trọng của tiền ở thế giới này, nhưng cậu không có máy in, công việc cũng rất không ổn định, tiêu xài lại lớn. Vì mấy ngày nay không cần làm việc nên Sở Hạ có chút cảm giác giống như đi nghỉ phép. Ban ngày ở nhà, trừ lúc bị Bạch Ngạn bắt ở phòng thể dục tập luyện một giờ, thời gian khác khá là vui vẻ, đặc biệt là sinh hoạt ban đêm của cậu cùng Bạch Ngạn càng ngày càng hài hòa.
Không phải đây chính là cuộc sống mà cậu lúc ở trung tâm hệ thống luôn mơ ước sao?
Đáng tiếc là thời gian vui vẻ luôn là ngắn ngủi, nháy mắt đã sắp tới thời gian đi làm. Sở Hạ thì càng không muốn đi làm, hệ thống vì nâng cao tính tích cực của cậu mà ở trong không gian cả ngày vì cậu lặp đi lặp lại triết lý con người lao động là vinh quang, làm cho Sở Hạ tức giận cuối cùng đem hệ thống chặn lại. Chờ đến khi hệ thống khóc sướt mướt tự kiểm điểm hai giờ, Sở Hạ mới cho nó ra ngoài.
Trong thời gian này những người quản lý hệ thống có tới kiểm tra qua một lần, nhưng mà thời gian họ tới không đúng, lúc đó Sở Hạ và Bạch Ngạn đang tiến hành vận động trên giường. Không thể không nói đến khoảng thời gian này Bạch Ngạn càng ngày càng chủ động, hơn nữa còn sẽ chủ động học hỏi kiến thức mới, tìm ra nhiều cách chơi mới làm cho Sở Hạ hết sức thỏa mãn.
Những lúc như thế thì trên hệ thống chỉ nhìn thấy được một mảnh mosaic(*), chờ những người lãnh đạo nhìn thấy cảnh này bị dọa cho sợ thiếu chút trực tiếp đánh tới, dù sao những hình ảnh có thể nhìn đến cũng chỉ là toàn mosaic, không biết tổ trưởng Sở bây giờ đang bị hành hạ như thế nào.
Hệ thống người đàn ông mạnh mẽ thấy quản lý phản ứng lớn như vậy, tự nhiên sinh ra cảm giác tự hào.
Một lúc sau, quản lý cuối cùng tỉnh táo lại giơ tay lên muốn vỗ bàn một cái trút hết lửa giận trong lòng ra nhưng mà bên trong không gian hệ thống không có chỗ có thể xuống tay, quản lý chỉ có thể nổi giận mà không biết làm sao, liên tiếp hỏi: "Chuyện này là như thế nào? Chuyện gì đang xảy ra vậy!"
Hệ thống nghĩ thầm, có chuyện gì chẳng lẽ quản lý còn không nhìn ra được sao? Cần gì phải tự lừa mình rồi ức hϊếp người khác chứ?
"Chuyện như vậy xảy ra sao mày không có một chút gấp gáp nào vậy?" Quản lý dùng ánh mắt rèn sắt không thành thép nhìn hệ thống, họ không thể giống như hệ thống có thể cùng với Sở Hạ đi đến trong thế giới tiểu thuyết hoàn thành nhiệm vụ, vì vậy đối với hệ thống ôm rất lớn mong đợi, kết quả tổ trưởng Sở của họ lại bị hành hạ đến mức chỉ nhìn thấy tất cả đều là mosaic, phải bị hành hạ thảm thiết như vậy.
[…] Hệ thống hơi dừng lại một chút nói với quản lý: [Nhưng mà tổ trưởng Sở rất vui vẻ.]
"Làm thế nào mà tổ trưởng Sở có thể vui vẻ được?"
Quản lý nhìn hệ thống bình thản như vậy liền lắc đầu, cảm thấy hệ thống thật là quá lạnh nhạt. Một lúc sau anh ta đứng ở nơi đó cúi đầu lẩm bẩm nói, mình thật là ngốc, rõ ràng biết tổ trưởng Sở làm người lạnh nhạt, kiêu căng, ở trong thế giới tiểu thuyết có hệ thống hỗ trợ chắc chắn sẽ không chịu thiệt nhưng không nghĩ đến lại là hệ thống này có thể phản bội lại chúng ta.
Hệ thống: […]
Không phải sự thật, đây không phải là sự thật.