Sở Hạ mở mắt ra lần nữa, xung quanh là ánh đèn màu vàng ấm áp phản chiếu trên nền đá lát màu trắng. Cậu đang xả nước trong bồn cầu, khóa quần còn chưa được kéo lên. Sở Hạ nhìn chằm chằm hồi lâu, nó dường như nhỏ hơn một chút, nhưng mà đây không phải điều quan trọng nhất. Điều quan trọng nhất là thứ này trông giống xoạc chân làm hai.
Cậu hứng thú nhắm mắt lại, lại mở mắt ra, cuối cùng hợp hai làm một. Sở Hạ thở dài một hơi, vẫn còn may, còn may chỉ là nguyên chủ uống quá nhiều, cho nên bản thân vừa rồi mới bị hoa mắt.
Xem ra cậu đã đến trung tâm thế giới nhỏ này, Sở Hạ có chút không khéo léo rút khăn giấy ra, vệ sinh cho chính mình sạch sẽ, sau đó kéo khóa quần lên, ngồi ở bồn cầu chờ đợi hệ thống tới đây gây sự.
Đinh một tiếng, giọng nói máy móc vang lên trong đầu cậu: [Xin chào cậu Sở, tôi là hệ thống phụ trợ của cậu, 25806.]
Sở Hạ nghe thấy giọng nói nhất thời có chút sững sờ, hỏi: “Không phải nói hệ thống đến giúp đỡ là người đàn ông mạnh mẽ sao?”
Hệ thống xem xét một lượt, không chút lưu tình đáp lại: [Hệ thống phụ trợ số 25806, mật danh người đàn ông mạnh mẽ, hết lòng phục vụ cậu.]
“…”
Sở Hạ: “Lần trước tôi nghe chuyện cười này là mì xào hải sâm, hiện tại muốn rút lui không kịp sao?”
Giọng nói hệ thống không hề dao động: [Cốt truyện đã được truyền vào, mời cậu chú ý kiểm tra và nhận.]
Sau khi giọng của hệ thống trầm xuống, trong đầu Sở Hạ tràn ngập những thứ khác. Chủ nhân thân xác hiện tại của cậu là ngôi sao nhỏ tuyến mười tám tên là Lý Liên Tinh, bỏ học trung học cơ sở. Qua một khoảng thời gian, đã làm tiếp thị một thời gian, cậu ta được một tuyển chọn viên để mắt tới, thành lập một nhóm nhạc nam với mấy chàng trai lớn hơn cậu ta ra mắt.
Người nhỏ tuổi nhất trong nhóm tên là Bạch Nhất Cảnh, nhìn rất yếu ớt và đáng yêu, làm người ta yêu quý, vừa ra mắt liền thu được vô số fans hâm mộ. Trong số năm thành viên trong nhóm, chỉ có cậu ấy là người có lượng truy cập nhiều nhất, hơn nữa nền tảng vững chắc, và càng có nhiều ông lớn muốn hộ tống nâng đỡ cậu ấy.
Tính tình nguyên chủ vốn ghen tị, không lộ ra chuyện tốt với người khác, năm lần ba lượt đến tìm Bạch Nhất Cảnh gây phiền toái, còn nghĩ ra đủ loại chiêu trò khiến đối phương phải xấu hổ. Có thể mỗi lần đều là tự làm tự chịu, tự tìm rắc rối, thậm chí Sở Hạ nghĩ không ra, rốt cuộc động cơ nào khiến nguyên chủ trải qua nhiều lần thất bại nhưng vẫn không bỏ cuộc.
Sở Hạ giơ tay nhéo nhéo lông mày, lần đầu tiên cậu thực hiện nhiệm vụ của tổ cứu vớt thế giới, ngoại trừ những chuyện xấu xa của nguyên chủ ra, còn cho Sở Hạ một người chồng. Chồng cậu là Bạch Ngạn, chú nhỏ của Bạch Nhất Cảnh, cũng là nhân vật phản diện trong thế giới này.
Sở Hạ muốn tán thưởng nguyên chủ nhưng tình cảm giữa nguyên chủ và Bạch Ngạn không được tốt. Từ khi lãnh chứng tới nay, số lần cậu ta gặp Bạch Ngạn có thể đếm trên đầu ngón tay. Mà mỗi lần Bạch Ngạn phái người tới tìm cậu ta ra cũng đều là vì chuyện của Bạch Nhất Cảnh.
Sở Hạ phì một tiếng, trong ký ức của nguyên chủ, không biết tại sao lúc còn trẻ Bạch Ngạn đã ở trong làng giải trí vài năm, nắm giữ mấy vua màn ảnh lưu lượng đỉnh cao. Sau đó, anh chuyển sang đầu tư hậu trường, rồi trở thành gia chủ hiện tại của nhà họ Bạch. Nguyên chủ chỉ biết tường tận việc này, những thông tin khác về nhân vật phản diện phải chờ cậu thấy tận mắt Bạch Ngạn mới có thể lý giải.
Sở Hạ rời khỏi bồn cầu đứng lên, lúc đứng dậy còn hơn choáng váng, suýt chút nữa lại đặt mông ngồi xuống. Cậu bám vào tường dừng một lúc rồi đứng thẳng người, đẩy cửa rời đi. Cậu đi tới rửa tay trước rồi rửa mặt sạch sẽ, để đầu óc tỉnh táo lại, đứng trước gương sửa sang lại búi tóc một chút, sau đó mới từ phòng tắm bước ra ngoài.
Bên ngoài có tiếng người ồn ào, âm nhạc chói tai, Sở Hạ đeo khẩu trang lên tiến vào trong đám đông reo hò.
Các chàng trai và cô gái trẻ lắc lư cơ thể của mình trên sàn nhảy, khuấy động tay theo điệu nhạc. Sở Hạ chen qua đám người đông đúc, trong lúc đó còn bị tên dê xồm sờ soạng một cái. Hệ thống giám sát trong không gian thấy cảnh tượng này, sợ hãi nhảy dựng lên. Người bản địa của thế giới này thật chán sống, cũng dám quấy rối tìиɧ ɖu͙© tổ trưởng Sở của bọn họ.
Chẳng qua, biểu cảm trên khuôn mặt Sở Hạ luôn bình tĩnh ứng phó, giống như núi Thái Sơn có sụp đổ thì sắc mặt cậu vẫn không thay đổi. Nhưng vẻ mặt ửng hồng do say rượu kia khiến cậu không phải người dễ dàng tiếp cận. Cậu tự mình đi đến hàng ghế dài phía trên, cầm một ly rượu lên, lắc nhẹ trong tay. Cậu bắt đầu nhớ lại tại sao mình lại ở đây hôm nay, và sau đó phải về nhà thế nào.
Chất cồn trong rượu làm não bộ của cậu tê dại, suy nghĩ trở nên mông lung liền đứng dậy. Đáng lẽ phải nhanh chóng tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện, bây giờ trong đầu cậu cứ quay cứ quay mòng mòng, cả buổi đều không có tiến triển gì.
Sở Hạ day trán, tinh thần hơi mê man, dáng vẻ hiện giờ của cậu thật sự không thích hợp dừng chân ở nơi này nhưng cậu luôn cảm thấy nguyên chủ có chuyện còn chưa xử lý hết ở đây.
Sở Hạ nhìn chằm chằm cocktail màu hồng pha lẫn với màu đỏ cam y hệt như ánh hoàng hôn rực rỡ nhất trên bầu trời. Bên trong trung tâm hệ thống cũng không có thứ tốt như vậy. Sở Hạ không nhịn được sức hấp dẫn liền uống một ngụm, chép chép miệng. Quả nhiên là thứ tốt, mặc dù uống vào có chút cay xè nhưng ngay lập tức cậu có thể nếm ra mùi vị khác. Sở Hạ nhịn không được lại uống ngụm nữa.
Không lâu sau, ly cocktail trong tay cậu đã cạn đến đáy. Đầu óc càng thêm mơ hồ, tất cả người hay vật mà cậu thấy đều được nhân đôi.