Đèn phòng khách rất sáng mà đèn cầu thang là màu cam chỉ chiếu sáng một khoảng nho nhỏ. Tô Hảo đứng dưới ánh đèn, trầm mặc vài giây, sau đó xoay người đứng ở đầu cầu thang trong chốc lát rồi mới đi đến ấn nút thang máy.
Thang máy gia dụng không lớn, sau khi tiến vào đóng cửa lại, cô duỗi tay ấn tầng 3.
Thang máy đi lên.
Cô nhớ lại năm ấy cô từng theo đuổi Chu Dương như nào. Trời sinh cô vốn ngoan ngoãn, nghe lời, chưa từng thích một người đàn ông nào đến như vậy, thế nên cô trực tiếp theo đuổi anh, làm rất nhiều thứ không phù hợp với tính cách của mình khiến rất nhiều người chê cười. Khi đó cô còn tưởng mình sẽ thành công.
Nhưng thất bại chính là thất bại.
Lúc ấy cô nhìn không rõ suy nghĩ của Chu Dương.
Đêm nay.
Lại thật sự nhìn rõ.
Quả nhiên, dưa hái xanh không ngọt.
Hóa ra nguyên nhân là như vậy.
Cô... không phải mẫu hình anh thích.
Chưa nói đến thân phận chênh lệch, kiến thức của hai người cũng không giống nhau.
Thang máy đến tầng 3, cửa thang máy mở rồi lại đóng. Tô Hảo sờ thấy tóc mình còn hơi ẩm bèn ấn trở về tầng 1, rất nhanh, thang máy đã đi xuống.
Đến tầng 1, cửa thang máy mở ra.
Cho họ một chút thời gian, hẳn là họ đã nói chuyện xong rồi nhỉ?
Tô Hảo hít sâu một hơi, đi ra ngoài.
Ở quầy rượu phòng khách, Tô Thiến và Chu Dương đang đứng ở đằng kia, trong tay Chu Dương là chiếc áo khoác, anh dựa vào quầy rượu, nói chuyện cùng Tô Thiến.
Nhận thấy Tô Hảo đã xuống, Chu Dương nhìn liếc qua nơi này, hơi mỉm cười, dừng đề tài lại. Tô Thiến quay đầu, vừa thấy Tô Hảo liền lập tức đi tới: “Gội đầu sao lại không sấy cho khô một chút? Tới đây tới đây, dì giúp con.”
Tô Hảo nhẹ vuốt mấy sợi tóc, nói: “Con không tìm được máy sấy tóc.”
“Nha đầu ngốc, nó ngay ở tủ đầu giường ngăn thứ hai đó, sao không chịu khó tìm một chút chứ.” Tô Thiến lôi kéo Tô Hảo đi tới chỗ cửa sổ sát đất, không muốn quan tâm tới con trai nữa.
Tô Hảo không để Tô Thiến giúp cô sấy mà tự mình cầm, cúi đầu mở máy sấy tóc.
Nam nhân ở quầy rượu bên kia, cầm một điếu thuốc, anh đi đến chỗ huyền quan đổi giày, thuận tay cầm chìa khóa xe lên rồi rời đi.
Cửa đóng lại một tiếng thực nhẹ.
Trong phòng còn lại Tô Hảo và Tô Thiến, tiếng máy sấy tóc vang lên, Tô Thiến đứng một bên, cười chỉ điểm: “Đằng sau vẫn còn ướt, đừng sấy gần quá, không tốt cho da đầu.”
Tô Hảo nghe lời mà dịch xa một chút.
Đêm đó, Tô Thiến đưa Tô Hảo đi dạo hậu viện, đi xem bể bơi và các loại hoa hồng của bà. Trong hậu viện còn có một nhà kho đứng đống đồ linh tinh, Tô Thiến hứng khởi nói: “Trong phòng đều là đồ của Chu Dương, tất cả đều là vài mô hình phi cơ linh tinh.”
Tô Hảo nhìn về phía đó, chỉ khẽ “dạ” một tiếng.
Tô Thiến cảm thấy mình nói hơi nhiều, bà quay sang nhìn Tô Hảo, thấy biểu cảm cô vẫn tự nhiên như thường, lập tức nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Dạo một vòng hậu viện xong, cả hai trở lại lầu chính. Chẳng bao lâu sau, ba của Chu Dương - Chu Cần Khải cũng về đến. Vừa thấy Tô Hảo, ông mỉm cười: “Đã lâu không gặp, Tô Hảo.”
“Chào chú Chu.”
Ông treo áo khoác lên, cười nói: “Nhưng mà trông cháu có vẻ gầy hơn một chút.”
“Cũng không phải chỉ mình tôi nói nó gầy đâu.”
Không chỉ là gầy, khí chất trên người Tô Hảo nay càng thêm trầm ổn. Không còn nét ngây ngô như vài năm trước, mà mơ hồ mang theo hương vị của một người phụ nữ từng trải. Có thể nhìn ra cô đã trải qua một quá trình mài giũa đúng nghĩa.
Chu Cần Khải đã về, Tô Thiến cũng thể hiện rõ cảm xúc của một người phụ nữ dành cho chồng. Tô Hảo không muốn quấy rầy họ, lấy cớ buồn ngủ để rời khỏi tầng một, về phòng ở tầng hai.
Cô vén tấm rèm lên để ánh sáng lọt vào phòng, sau đó nằm lại lên giường, mở WeChat, trò chuyện với mẹ một lúc, rồi nhắn tin với bạn thân.
Liêu Liêu: Lê Thành thế nào?
Tô Hảo: Còn chưa đi dạo nữa, nhiều nhà cao tầng lắm.
Liêu Liêu: Đô thị cấp 1 chắc chắn khác biệt rồi.
Tô Hảo: Quốc Khánh cậu đến đây chơi nha.
Liêu Liêu: Phải chờ cậu sắp xếp xong xuôi tớ mới dám đi đó. Cậu sẽ ở nhà họ luôn sao?
Tô Hảo: Không đâu.
Liêu Liêu: Vậy thì không ổn lắm... Tên Chu Dương kia... hiện tại vẫn đẹp trai như vậy à? Kết hôn chưa?
Tô Hảo: Không biết, tớ không hỏi.
Liêu Liêu: Cũng đúng, chẳng cần thiết phải hỏi làm gì.
Liêu Vân vốn muốn hỏi Tô Hảo có còn thích người kia không nhưng cuối cùng lại thôi. Theo lý mà nói, từng ấy năm rồi, nếu còn thích thì đã có chuyện gì xảy ra từ lâu.
Huống hồ, Tô Hảo đã từng trải qua một cuộc hôn nhân.
Trời vừa hửng sáng, Tô Hảo tỉnh giấc, thấy mình vẫn cầm điện thoại trong tay. Tối qua cô trò chuyện với Liêu Vân đến quên cả cất máy. Điện thoại vang lên ở đầu giường, Tô Hảo vươn tay bắt máy.
Giọng Tô Thiến vang lên: “Hảo Hảo dậy chưa?”
“Con vừa tỉnh.”
“Được rồi, mau rửa mặt chải đầu, rồi xuống ăn sáng.”
“Vâng ạ.”
Tắt máy, Tô Hảo rời giường, kéo bức màn ra để ánh sáng bên ngoài tràn vào, sau đó vào phòng tắm rửa mặt chải đầu. Xong xuôi, cô thay một chiếc váy hoa, đi dép lê xuống lầu. Trong phòng ăn, chỉ có một mình Tô Thiến đang ngồi buồn chán ăn trái cây. Thấy Tô Hảo xuống, bà liền vẫy tay: “Tới đây.”
Tô Hảo mỉm cười, đi đến ngồi xuống.
Trên bàn là bữa sáng kiểu Trung Quốc, cô ăn cháo, tiện thể hỏi: “Chú đâu rồi dì?”
“Đến công ty rồi, sáng sớm đã đi.” Tô Thiến vừa bóc trứng gà cho Tô Hảo, vừa nói tiếp: “Ăn xong bữa sáng, dì đưa con đi xem phòng ở.”
Tô Hảo nhận lấy quả trứng, đáp: “Con muốn tự mình tìm.”
Tô Thiến ngẩng đầu nhìn cô.
Tô Hảo hơi mỉm cười.
Cô biết Tô Thiến nhất định sẽ giúp mình sắp xếp chỗ ở, nhưng như vậy thì không ổn lắm. Cô không phải đến đây để hưởng thụ cuộc sống, mà là để làm việc. Tô Thiến liếc cô một cái: “Được rồi, biết rồi, nghe con. Dì chưa thuê phòng đâu, hôm nay đi thử xem một chút.”
Lời còn chưa dứt, một nam nhân cao lớn từ cửa bước vào. Hai người quay đầu lại, thấy Chu Dương đang cởi khuy cổ áo sơ mi. Anh vừa vào cửa, đôi mắt hẹp dài lướt qua, nói: “Ăn sáng xong, tôi đưa cô đi xem phòng.”
“Con biết chỗ sao?” Ánh mắt Tô Thiến lập tức sáng lên.
Chu Dương đổi giày, đứng thẳng người, lười biếng cười: “Sau này cô ấy sẽ đến công ty con làm, đương nhiên phải tìm nơi gần công ty. Gần đây con thấy một chỗ khá ổn.”
“Tốt quá.” Tô Thiến quay sang nhìn Tô Hảo. Tô Hảo dùng ngón tay lau nhẹ khóe môi, rồi nói với Chu Dương: “Cảm ơn.”
Giọng cô dịu dàng, ngồi đó trong chiếc váy hoa, nước da trắng trẻo. Chu Dương gật đầu, cởi cúc tay áo, đi lên lầu. Tô Thiến nhìn theo anh, vài giây sau hỏi: “Tối qua con ở đâu? Không ở chỗ Nhất Loan sao?”
Chu Dương thờ ơ liếc mắt qua, cười có phần lười nhác, mang chút nghịch ngợm: “Sao vậy? Mẹ muốn tra hỏi à?”
Tô Thiến trừng mắt nhìn anh.
Anh chỉ cười, rồi xoay người lên lầu.
Chốc lát sau, Chu Dương trở xuống, mặc áo sơ mi đen, quần dài, tay kéo tay áo, ngồi xuống ăn sáng. Lúc này, Tô Hảo và Tô Thiến đã ăn xong, đang trò chuyện nhỏ giọng. Trên người anh còn vương lại mùi hương nhàn nhạt sau khi tắm, dường như khá giống với loại nước hoa của Tô Hảo. Có lẽ trong nhà này, ai cũng ưa dùng loại hương ấy.
Tô Hảo đứng dậy, nói: “Dì, con đi lấy hành lý.”
Tô Thiến sửng sốt, bà muốn giữ lại nhưng lại thôi, có chút tiếc nuối: “Nhanh như vậy?”
Tô Hảo kéo ghế ra, cười nói: “Như vậy sẽ tiện chuẩn bị hơn.”
“Được.”
Tô Hảo đi về hướng cầu thang, làn váy theo gió nhẹ thoảng, lướt qua mép quần Chu Dương. Cô chỉ thu dọn đơn giản rồi khép vali lại, vậy là có thể mang hành lý đi ngay lập tức rồi. Đi thang máy xuống, bên này Chu Dương đã ăn xong, anh cắn một quả táo, đứng dậy, xoay người đón lấy vali hành lý trong tay Tô Hảo.
Người anh cao lớn, đứng ở đó liền che khuất không ít ánh sáng, Tô Hảo theo bản năng lùi về phía sau một bước nhỏ, giữ một chút khoảng cách với anh.
Chu Dương liếc nhìn cô một cái, nhướng mày rồi đi thẳng ra cửa.
Tô Hảo xoay người ôm lấy Tô Thiến, Tô Thiến bị sự ngoan ngoãn của cô làm cho hốc mắt đỏ hoe: “Ở nhà có cái gì không tốt à? Dì còn có thể giới thiệu bạn trai cho con...”
Tô Hảo nhẹ lau khóe mắt Tô Thiến, nói: “Dì, dù sao con cũng phải độc lập đúng không?”
“Chẳng phải con đã rất độc lập rồi sao?” Tô Thiến càng nói càng thấy xót xa, đưa tay sờ mặt Tô Hảo, nói: “Bạn trai cũng phải tìm, biết chưa? Đừng chỉ lo làm việc.”
“Được được.” Tô Hảo cười đồng ý.
Tô Thiến lại dặn dò: “Dì không tiễn con đâu, nếu ở công ty có chuyện gì ấm ức, nhất định phải nói với dì, nói với Chu Dương cũng được.”
“Được được được.” Tô Hảo gật đầu.
Hai người lưu luyến không rời, cuối cùng Tô Thiến cũng buông tay. Tô Hảo bước xuống bậc thang, Chu Dương đã hút xong một điếu thuốc, ngồi vào ghế lái, tay dài thả xuống ngoài cửa sổ, dập tàn thuốc. Anh nhìn qua, Tô Hảo gật đầu với anh rồi mở cửa ghế sau bước lên xe, trong xe điều hòa khá lạnh.
Cửa xe đóng lại, cô vẫy tay chào Tô Thiến.
Chu Dương không hứng thú với kiểu tình cảm bịn rịn của phụ nữ, lập tức khởi động xe, một đường chạy ra ngoài. Xe rời khỏi khu biệt thự, ra tới đại lộ, hàng cây lớn hai bên che khuất ánh nắng khiến trong xe hơi tối. Tô Hảo nhìn ngắm thành phố xa lạ ngoài cửa sổ, lúc này, một phần lý lịch được đưa tới trước mặt.
Cô hơi sửng sốt rồi nhận lấy.
Chu Dương từ ghế lái phía trước nói: “Lý lịch này tôi bảo trợ lý làm giúp cô, cô xem qua đi.”
“Cô không có kinh nghiệm làm việc, chỉ có thể bắt đầu từ trợ lý tài vụ.”
Tô Hảo mở ra, lướt qua nội dung đơn giản bên trong.
Đúng là rất ổn, nếu tự cô làm, có lẽ sẽ không được như vậy. Cô ừ một tiếng, nói: “Cảm ơn, lý lịch này khá ổn rồi.”
“Ngày mai trực tiếp đến công ty nộp hồ sơ.” Giọng nam nhân trầm thấp, có chút hàm hồ do đang ngậm thuốc, giọng điệu lười biếng, nhưng lại rất dễ nghe.
Tô Hảo: “Ừ.”
Chốc lát sau, xe đến trung tâm thành phố, Tô Hảo vừa quay đầu liền thấy khu cao ốc CBD cao tầng, có thể nhìn thấy biển hiệu đang tung bay.
Đầu ngón tay của Chu Dương gõ nhẹ lên cửa kính, nói: “Màu đỏ đang bay kia là tiêu chí, đó là Phí Tiết - công ty con của tập đoàn Chu thị.”
Tô Hảo nghiêng đầu nhìn, chăm chú dõi theo tấm bảng hiệu đó, ừ một tiếng.
Xe dừng trước cửa khu nhà, Chu Dương xuống xe, mở cốp sau, kéo hành lý ra.
Tô Hảo cũng nhanh chóng xuống xe, đi tới.
Chu Dương cầm hành lý đến cửa thang máy, buông tay ra, nói: “Nơi này không cho dừng xe lâu, cô trực tiếp lên đi. Lầu 3, phòng 301, chìa khóa cắm ở cửa, tiền tôi đã thanh toán rồi, cô cứ ở đó trước.”
Tô Hảo gật đầu, nhận lấy hành lý, vừa định bước lên thì sau lưng vang lên giọng nói trầm thấp của nam nhân: “Đợi chút.”
Tô Hảo quay đầu lại.
Chu Dương đặt một chân lên bậc thang đầu tiên, tay cầm điện thoại, cười hỏi: “Thích mẫu nam nhân nào?”
“Tôi giúp cô lưu ý.”
Anh cười, như thể chẳng ngại cô trả lời là “anh”. Cho dù cô nói ra là anh, anh cũng có thể tìm cho cô một người giống hệt, chỉ cần không phải chính anh là được.
Khoảnh khắc ấy, Tô Hảo như nhìn thấu con người anh, trầm mặc vài giây rồi nói: “Thế nào cũng được.”