“Làm người tốt thì làm tới cùng vậy, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên.” Phục Yểm đặt đứa bé nằm trên bàn trong quán trọ, gọi tiểu nhị đến, kêu vài ba món ăn ngồi ở trong phòng ăn ngấu nghiến.
“Ta ấy à, đúng là người tốt nhất trên đời mà, sau này không cần mi báo đáp công ơn, chỉ cần mi thắp cho ta một nén hương là được.”
“Mi nghe thấy không?”
“…”
Hắn xé một cái đùi ngỗng quay thơm phức, cắn vào trong miệng, vừa nhai vừa nói: “Cơ mà tiễn Phật ngàn dặm, thì cuối cùng cũng phải từ biệt thôi.”
“Khi nào ta mới có thể thoát khỏi cục nợ như mi đây?”
“…”
“Hai mươi năm?” Phục Yểm cau mày, “Hay là thêm chút nhỉ.”
“…”
“Nếu có người đồng ý nhận nuôi mi, duyên phận giữa ta và ngươi coi như kết thúc, đừng có nhớ nhung ta, cũng đừng có trách ta.”
“…”
Phục Yểm chậm rãi nhai miếng thịt quay, suy nghĩ bỗng dưng trôi đi xa, không biết vùng đất nào mới có thể giúp đứa trẻ này tránh được tai họa sát thân đây.
“Nói đến Tứ hải Bát hoang, cũng chia thành Đông, Tây, Bắc, Trung, Nam, mi muốn đi đâu?”
“…”
“Nào, ta cho mi nhìn thử.” Dứt lời, Phục Yểm nuốt xuống miếng thịt ngỗng, đưa tay nhẹ nhàng nhấc bánh cuốn ở trên bàn lên.
Hắn đẩy cửa sổ hướng Nam của quán trọ ra, giơ bánh cuốn lên chỉ về phía trước, “Mi nhìn đi, đây là hướng Nam, vừa ý không?”
“Nhìn kia kìa, mi có nhìn thấy quả cầu phát sáng trên đỉnh đầu không? Đó là hướng Đông, hướng Đông có mặt trời mọc.”
“Quay qua đây là hướng Tây.” Hắn lại xoay bánh cuốn một vòng, giới thiệu từng hướng một.
Bánh cuốn lơ lửng trong không trung, lúc nhìn hướng Đông thì bị ánh mặt trời chói đến híp mắt lại, lúc nhìn hướng Tây đôi mắt nhỏ mới mở to ra, vừa mở mắt thì đã bị tiếng người diễn tạp kỹ ở dưới lầu thu hút.
“Cười rồi?” Phục Yểm đóng cửa sổ lại, đặt bánh cuốn lên bàn, “Chúng ta đã đi từ phía Tây tới đây, sao ngươi không nói sớm.”
Ngày hôm sau, Phục Yểm lên đường trở về phía Tây, dọc đường đi qua nhiều thành trì lớn, nhưng lại tìm không được chỗ dừng chân, cho đến khi quay trở lại thành Cẩm Du ở gần Ngũ Sưởng Pha.
Thành Cẩm Du đất lành chim đậu, tuy diện tích không lớn, nhưng những dãy núi nằm san sát nhau khuất nửa bầu trời, sương mù dày đặc, phong thủy cực tốt, mộ phần của con người ở đây cũng trở nên thanh thản nhờ nó.
Lúc này Phục Yểm mới tính nghỉ chân, bước vào trong thành, nhìn thấy người người qua lại trên đường phố, hắn cảm thấy khá giống một phố chợ náo nhiệt trong một thành thị nhỏ ở nhân giới.
Hắn đi dạo một vòng, đầu tiên nếm thử rượu thịt ở đây, sau đó nhìn lướt qua vài cô nàng lanh lợi ở bản địa, nhưng không ai khiến người khác phiền nhiễu, hắn khá là hài lòng với điều này.
Nhưng bởi vì hồ ly vốn tính đa nghi, hắn vẫn rời khỏi thành, mua một căn nhà cũ trong rừng đào ở ngoại thành, hàng xóm không nhiều, rải rác có vài hộ gia đình, phần lớn đều là nông dân.
Đương nhiên, hắn cũng không quên mời một bà vυ" cho bé con. Bà vυ" vừa đến liền hỏi hắn tên đứa bé là gì, mẹ của nó đâu. Hắn mới nhớ tới mình đã nhìn thấy một miếng ngọc bội trong tã lót, mặt sau khắc hình rồng, mặt trước có lẽ là khắc một cái tên.
“Liệt Thành Trì, không cha không mẹ.”
“Liệt… họ của Hoàng Đế?!”
Phục Yểm nâng mí mắt liếc một cái, tự hỏi tên này thì có ý gì, sau đó mặt không đổi sắc sửa miệng nói: “Bà nghe nhầm rồi, nó tên là Thành Trì, họ Phục.”
Bảo mẫu lúng túng nhìn hắn, cúi đầu, chỉ đành xem như chưa nghe thấy gì, bà không dám nghĩ nhiều, ai dám suy nghĩ trên đầu hoàng thân quốc thích chứ.
Mới đầu, bảo mẫu coi Phục Yểm như cha của đứa bé, cả ngày đều rất lo lắng, sợ mình không chăm sóc tốt bé con sẽ đắc tội với ông chủ. Mãi sau này bà mới phát hiện ra đứa bé này chưa chắc là con của Phục Yểm, bản thân hắn không thèm để ý tới, mỗi ngày ngủ đến khi mặt trời lên cao, không đi chơi bời lêu lổng thì lại ngả đầu đánh một giấc, cứ như cái thành Cẩm Du chết tiệt này đã vây hãm một vị Thần vĩ đại như hắn vậy.
Có hôm còn quá đáng hơn, hỏi bà có thích đứa bé này không, hay là bà bế nó đi luôn đi, đừng có quay trở lại.
Bà vυ" lắc đầu như trống bỏi, nói trong nhà còn nuôi hai đứa con, không thể nuôi nổi bảo bối này.
Ông chủ lập tức mặt dài như cái bơm, lại lăn ra ngủ.
Ngày tháng ở nhân gian nhắm mắt rồi lại mở mắt, cứ mặc hắn trôi theo dòng nước, thẳng đến năm thứ tư Phục Yểm ngủ ở thành Cẩm Du, không ngờ lại gặp được người quen.
Hôm đó, hắn nhàn rỗi đi lang thang trên đường lớn ở thành Cẩm Du, định mua một con gà hạt dẻ về nhà thì nghe thấy tiếng đàn sáo ở phía xa xa, hòa chung với tiếng đàn tỳ bà chậm rãi.
Hắn dừng lại quan sát, thấy phía trước có hai con ngựa trắng, yên cương màu đỏ sang trọng, vài tráng hán khiêng trên vai chiếc kiệu mềm bọc gấm, nha hoàn đi theo gióng trống khua chiêng tung hoa tím hai bên đường cái.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cũng không biết người đến là ai, cũng chẳng biết đây là phong tục tập quán gì.
Trong lúc Phục Yểm đang nghĩ ngợi, cô gái xinh đẹp ngồi trên kiệu ôm một cây đàn tỳ bà bằng ngọc bích trong lòng, từ trong kiệu khom người đi ra, vẫy tay chào mọi người, để lộ tấm lưng trần trắng nõn như ngọc.
Đám đông càng reo hò lớn tiếng hơn, nói hoa khôi mà Phượng Minh Phường vừa mua được đúng là quốc sắc thiên hương, nhưng Phục Yểm lại mơ hồ ngửi thấy một mùi yêu khí thoang thoảng quen thuộc từ trong lớp son phấn ấy.
Cô gái lộ mặt trước công chúng, hưởng thụ sự đối đãi như chúng tinh phủng nguyệt, ngón tay ngọc ngà đung đưa trước mặt mọi người, làm bộ làm tịch, cứ như phải chào hỏi tất cả mọi người mới hả lòng hả dạ vậy.
Nhưng mà, ngay lúc cô nàng vừa quay mặt, vô tình nhìn về phía Phục Yểm, nét hớn hở trên mặt đột nhiên ngưng bặt.
“Đã lâu không gặp, Lãnh Nguyệt Hoàn.” Phục Yểm khoanh tay, tất nhiên đã nhận ra nàng, thật lòng chào hỏi một tiếng.
“Yểm ca… trùng hợp quá.”
“Được một đám đàn ông vạm vỡ khiêng, có vẻ vui nhỉ?”
“……Không vui đâu.”
Lãnh Nguyệt Hoàn là hậu duệ của một nhánh phụ của hồ tộc, nàng cũng là đứa ham chơi nhất, thiếu suy nghĩ và bướng bỉnh nhất trong nhà, hễ nàng nảy ra bất cứ suy nghĩ quỷ quái nào thì có tám con ngựa, trăm ngàn con hồ ly đực cũng không kéo được con lừa cứng đầu như nàng trở về.
Hơn tám mươi năm trước, Phục Yểm lần đầu tiên nhìn thấy này. Khi ấy nàng còn nhỏ lắm, trắng trẻo mềm mại, có một đôi mắt hồ ly cực kỳ linh động, cong cong như vầng trăng trên trời, mọi người ở nhánh đó đều mang họ Lãnh, trưởng lão trong tộc cũng đặt tên nàng là Lãnh Nguyệt Hoàn.
Ngẫm lại, hơn hai mươi năm trước, đúng là nàng đã đến tuổi trưởng thành, đáng lẽ hắn phải trở về Ma giới dự tiệc mừng tuổi của nàng, nhưng ngày hôm đó hắn lại đánh cược uống rượu với mãng xà, quên khuấy đi mất.
Sau đó, cô nương nhà người ta lớn lên, cũng không còn dễ trêu như hồi bé nữa, Phục Yểm tự nhiên cũng ít ghé thăm, ai ngờ lại có thể gặp nhau ở một nơi nhỏ bé như thành Cẩm Du này.