Chín trăm ba mươi năm trước, dưới gốc cây ngô đồng Ngọc Hư.
Năm đó Hoa Kinh Vân mới chỉ một trăm lẻ ba tuổi, còn nhỏ tuổi hơn Phục Yểm, nhưng lại đi trước phần lớn các yêu tu trên thế giới một bước, đã dẫn đầu mọc cánh hóa thành tiên bay lên trời.
Tất nhiên, điều này phần lớn cũng là nhờ vào phúc của Phong Thù Tuyệt.
Lão súc sinh này không làm được bao nhiêu việc thiện, công đức lớn nhất chính là nuôi dạy Hoa Kinh Vân từ khi còn là một chú chim non, tu tiên từ lúc bập bẹ biết nói, dốc hết sức hướng dẫn cậu bước vào tiên đạo.
Năm Phượng Hoàng tròn một trăm tuổi, hắn ta đã trực tiếp giúp cậu vượt qua độ kiếp một cách suôn sẻ, đưa cậu lên tiên giới, ngồi vào vị trí Thần Điểu.
Phục Yểm lắc lư dưới gốc cây ngô đồng Ngọc Hư nửa ngày trời, nhìn thấy từng sợi lông của tiểu bạch tước đều tràn ra tiên khí, tỏa sáng rực rỡ.
Hoa Kinh Vân rót thêm một ly rượu cho Phục Yểm, kể cho hắn biết Hầu Nhi Tửu ở bách tiên yến ngọt đến mức nào, ngay cả nước rượu cũng có màu hồng hào.
Phục Yểm hâm mộ không thôi, dò hỏi cậu tu luyện như thế nào.
Hoa Kinh Vân nhíu mày, suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra cái gì, chỉ có thể trả lời.
“Làm nhiều việc thiện.”
“Chỉ vậy thôi hả?”
“Ta cũng không nghĩ ra được cái gì.”
Phục Yểm rơi vào trầm tư, nghi ngờ lão khốn kiếp Phong Thù Tuyệt đã dùng tà môn ngoại đạo, lại còn nghĩ ra mánh khóe để lừa chim non.
Trong Càn Khôn có ba cấp độ đắc Đạo, cao nhất là phi thăng, thứ hai là ngồi hóa xác, thấp nhất là đầu thai đoạt xá.
Người đạt được thành công trong yêu giới phần lớn là dựa vào cố gắng tu luyện, mặc dù khó khăn và nhàm chán mất đến hàng ngàn năm, nhưng nó chỉ là thời gian một cái chớp mắt đối với tiên nhân mà thôi.
Đạo lý này chúng yêu đều biết, nhưng số người đắc đạo phi thăng quá ít nên mới sinh ra tà môn ngoại đạo.
Phục Yểm nghĩ đi nghĩ lại một hồi, hành thiện tích đức, tích đức hành thiện, lớp này đến lớp khác, một giọt nước chảy thành sông, tích gió thành bão, trăm ngàn năm như một ngày, cực khổ chờ cơ duyên đến.
Nếu Phong Thù Tuyệt thực sự dựa vào phương pháp nhàm chán này, kết hợp với một số linh đan diệu dược, dẫn đến các cơ duyên tuyệt vời, thì việc giúp được Hoa Kinh Vân không phải là không thể …
Hôm sau, Phục Yểm từ biệt Hoa Kinh Vân, bước trên mây trở về nhân gian.
Trên đường đi, hắn đi ngang qua Ngũ Sưởng Pha dưới chân núi Tiêm Trần, đυ.ng phải một trận thảm sát nhỏ ở nhân gian.
Lúc này, núi Tiêm Trần đang đổ mưa to, trên đầu có sấm sét, đinh tai nhức óc.
Dưới bóng gươm đao, hai bên đầu rơi máu chảy, Phục Yểm sờ cằm đứng ngoài quan sát, nhất thời không phân biệt được phải trái.
Không bao lâu sau, Ngũ Sưởng Pha đã máu chảy thành sông, trộn lẫn với nước mưa chảy xuống, chẳng còn được mấy người sống sót.
Thấy sắp đến hồi kết, Phục Yểm định phất tay rời đi, nhưng lại chú ý thấy có một ông lão đầu bạc còn chưa chết hẳn, ông ta giãy giụa từ trong đống xác bò ra, trên người quấn một chiếc tã bọc màu vàng che giấu dưới cơ thể.
Tuy nhiên, những gì xảy ra tiếp theo không diễn ra như ý muốn của ông lão, thủ lĩnh của kẻ thù nhanh chóng nhìn thấy tã bọc dưới người ông bằng đôi mắt sắc bén, gã lặng lẽ bước tới, cầm một con dao nhọn giơ cao trên lưng ông lão.
Thính giác của ông lão tội nghiệp đã bị cơn mưa làm nhòe đi, chưa kịp nhận ra thì đã bị con dao đâm liên tiếp ba nhát mà chết, máu đỏ thấm đẫm tã bọc.
Nhìn thấy cảnh này, Phục Yểm có chút xúc động, nếu hôm nay hắn cứu được đứa bé vô tội đang ngàn cân treo sợi tóc này, liệu có được coi là hành thiện không?
Thế là, trai cò đánh nhau, một con hồ ly đã âm thầm cướp đi bé con, để lại câu đố muôn thuở cho đời sau.
Ngũ Sưởng Pha là một con đường cổ xưa cằn cỗi, Phục Yểm ôm đứa nhỏ trong tay, bất chấp mưa xối xả, bước nhanh một cách bất tiện.
Hắn tìm mãi một hồi mới trông thấy một ngôi làng có người, hắn hiếm khi kiên nhẫn lạ thường, đi gõ cửa từng nhà, hỏi xem có nhà nào bằng lòng nhận nuôi đứa bé mập ú trắng nõn mà hắn nhặt được không.
Nhưng khi thấy tã bọc màu vàng kim có hoa văn kim long nhuốm đầy máu tươi, người bình thường dám nhận mới là lạ, bất kể ai nhìn vào cũng thấy hắn đang ôm một họng pháo chết người trong lòng, đều tránh xa hắn ra.
Vào thời điểm đó, Phục Yểm không biết nhiều chuyện ở nhân gian, không biết được ý nghĩa của tã bọc kim sắc.
Quay đi quay lại, tay hắn đã có chút đau nhức, kiên nhẫn cạn kiệt, lại nhớ thương cuộc sống an nhàn khi quay về yêu giới, trong lòng hắn không khỏi oán thầm, thầm mắng đám phàm nhân này không biết tốt xấu, nực cười, chẳng nhẽ muốn một con yêu như hắn nhận nuôi loài người sao?
Trước khi kịp nhận ra, hắn đã đi đến một con hẻm, xung quanh không có ai, hắn đột nhiên trở nên lười biếng, định tùy tiện để đứa bé ở trước cửa một nhà nào đó, cứ dựa vào tạo hóa đi.
Và hắn cũng không phúc hậu thực sự làm như vậy, chỉ có điều hắn chưa đi được mấy bước thì đã bị đứa bé cảm giác được, bé con nằm trên tấm khăn vàng khóc ré lên, kéo căng cổ họng non nớt, như thể đang liều mạng giữ hắn lại.
Phục Yểm chỉ liếc nhìn đứa bé một cái, nhướng mày, vô tình bước ra ngoài.
Trên đường ra khỏi làng, cây sáo bị Phục Yểm xoay tới xoay lui, suy nghĩ của hắn cũng lật tới lật lui theo nó.
Lỡ như đứa bé rơi vào tay đạo tặc bị ngược đãi, hoặc là thật sự bị cả thôn bỏ đói chết ngoài cửa… Cứ như vậy thì hắn trộm đi đứa bé này, không phải, hắn cứu lấy đứa bé này không phải phí công rồi sao?
Người đời nói Thiên Đạo sáng suốt, treo ở trên đầu, nếu như hôm nay Thiên Đạo nhìn thấy, sẽ phán hắn như thế nào đây?
Nếu phán hắn làm việc thiện thì tốt, còn nếu như xem việc tốt hắn làm thành việc ác, trừ đi công đức của hắn, thì chẳng phải lợn lành chữa thành lợn què sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng Phục Yểm có đủ loại gút mắt, thỉnh Phật thì dễ mà tiễn Phật thì khó, làm việc thiện đúng là không dễ.
Khi đến cổng làng không còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc nữa, Phục Yểm cắn răng một cái, phá lệ quay lại nhặt chiếc bánh cuốn của mình.