Phục Yểm chỉ nghe tai này qua tai kia rồi trở vào phòng, buộc lại áo ngoài rộng thùng thình, đem l*иg ngực che lại kín kẽ, hắn cầm ủng đế bằng, nghiêm túc đi vào.
Tiếng ồn ào ngoài cửa dần thưa thớt, hình như đã bị hạ nhân xua đi. Khi Phục Yểm mặc quần áo chỉnh tề bước ra khỏi nhà, đúng lúc hòa thượng cũng quay lại, hai người chính diện chạm mặt nhau, bình thản đối mắt nhau, rồi cứ thế mà lướt qua nhau.
Sau khi rời khỏi nơi ở, Phục Yểm một mình đi dạo trên đường lớn ở thành Kim Ấu.
Hắn thích đi dạo lang thang ở đây, mua một vài món đồ chơi của nhân gian.
Ngay khi hắn đang chú ý đến một cây sáo trúc màu tím được chế tác tinh xảo, thì có một tên béo lùn tịt ăn mặc sang trọng đi đến bên cạnh hắn, bàn chuyện làm ăn với chủ sạp.
Phục Yểm đang xoay cây sáo trúc tím trong tay, thấy hai ông chủ đang bận trò chuyện, cũng không muốn quấy rầy, chỉ để lại một lượng bạc rồi bỏ đi.
Một canh giờ sau, bầu trời lẽ ra quang đãng không một gợn mây đột nhiên kéo đến mây đen, chớp mắt cái mọi thứ đã thay đổi, những đám mây dày đặc di chuyển nhanh chóng, che mất ánh sáng ban ngày trên đầu, trời đất trở nên ảm đạm, gió cuốn cát bụi tung tóe, bầu trời bất chợt gầm lên giận dữ.
Sấm sét bỗng chốc lóe lên tứ phía, Phục Yểm mắc kẹt trong đình viện bất giác run lên, đầu ngón tay cũng run theo.
Cơn mưa như trút nước đổ xuống, hai ba giây sau đã thấm ướt quần áo của hắn.
Ánh sáng trong đôi mắt hắn sâu thẳm, con ngươi đỏ tươi, máu vẫn rỉ ra từ đầu ngón tay, chẳng mấy chốc đã bị cơn mưa ập tới cuốn đi.
Lại một tiếng sấm giận dữ truyền đến, hắn tựa như mới phản ứng lại, nhưng thân thể đã mất khống chế kịch liệt run rẩy từ lâu, sự sợ hãi với sấm sét đã ăn sâu vào trong xương tủy hắn.
Đúng lúc này, cơn mưa trên đỉnh đầu đột nhiên được ngăn lại.
Hắn quay phắt đầu lại, phát hiện hòa thượng không biết từ lúc nào đã đứng ở sau lưng hắn, tăng bào màu ánh trăng thoát tục bị nước mưa thấm ướt, trong tay cầm một chiếc ô giấy dầu, vẻ mặt lạnh nhạt đứng ở trước mặt hắn.
Sự khϊếp sợ dưới đáy mắt Phục Yểm hồi lâu vẫn không tiêu tan, nhất thời quên cả nói chuyện. Mà sau lưng hắn chính là cả nhà già trẻ lớn bé của thương nhân giàu có, đều đã hôn mê bất tỉnh, không phun ra được nửa chữ. Về phần vị thương nhân kia, trái tim trong l*иg ngực của ông ta đã bị khoét rỗng.
“Ngươi. . . ” Phục Yểm mất rất lâu mới sắp xếp lại lời nói, hỏi: “Ngươi đến đây bằng cách nào?”
“Lần này ngươi đã quên che giấu khí tức.”
Phục Yểm đầu tiên là sửng sốt, sau đó hắn khẽ cười, biết giấu diếm cũng đã vô dụng, hắn thẳng thắn nói: “Mấy năm nay ngươi đã tiến bộ không ít.”
Trước đây, Liễu Huyền quả thật chưa từng hoài nghi Phục Yểm.
Mãi cho đến khi y để ý thấy Phục Yểm ra ngoài ba ngày liên tiếp và luôn trở về tay không, y mới dần sinh ra nghi ngờ.
Nhớ lại những ngày mà Phục Yểm dưỡng thương ở Lan Nhã Tự, vừa vặn cũng là thời gian thành Kim Ấu bình an vô sự, trên đường y lại tình cờ gặp người nọ đang quay về thành Kim Ấu. Ngoài ra, còn có một đêm quan trọng nhất, bóng xanh bí ẩn xuất hiện trước mắt Liễu Huyền nhiều lần, nhưng không có chút sát khí nào.
Chỉ có một cách giải thích, Phục Yểm chính là kẻ gϊếŧ người.
Để tránh sự trừng phạt của Thiên Đạo, hắn vội vàng chạy trốn đến núi Thiên Ngu, tạm dừng hành động xấu xa của mình.
Còn về sau, nguyên nhân khiến những nạn nhân mới chết ở thành Kim Ấu không được hòa thượng giải cứu kịp thời là do họ đều bị gϊếŧ vào ban ngày, mà bóng xanh bí ẩn đó chỉ là vỏ bọc để dụ hòa thượng đến. Những tin đồn trước đó đã định sẵn là để mọi người đều lầm tưởng rằng tất cả vụ gϊếŧ người sẽ chỉ xảy ra vào ban đêm.
Vì vậy, bất kể hòa thượng có canh giữ như thế nào, thì chẳng qua cũng chỉ là canh giữ mấy cái xác đã nguội lạnh.
“Có lẽ ta không nên cứu ngươi.”
Hòa thượng buông tiếng thở dài, trong tay vẫn cầm chiếc ô, đáy mắt không còn sự ôn hòa của ngày trước, tràng hạt trên cổ tay tỏa ánh Phật quang trong mưa.
“Ngươi hối hận rồi. . . Ngươi muốn hàng phục ta sao?” Phục Yểm trừng mắt nhìn y, thấy y không trả lời, hắn lại giống như bị chọc giận.
Đôi đồng tử động vật vốn trong trẻo hiện lên vẻ tàn nhẫn, cười lạnh gằn từng chữ: “Bộ dạng này đúng là quen mắt.”
Hắn rõ ràng đã cực kỳ tức giận, nhưng lại càng muốn cười thật to, hai mắt đỏ ngầu, lộ ra hận ý ngập trời che giấu đã lâu, cùng với sự ngoan cường trong xương cốt không thể xóa nhòa của hắn.
Phục Yểm nghiến răng, nói: “Có lẽ ngươi đã sớm quên mất, tại sao ta… lại sa sút đến nước này!”
Nói xong, hắn đột nhiên duỗi tay ra, sát khí bốc lên, đầu ngón tay hóa thành móng vuốt sắc bén.
Thiên lôi phóng ra tia chớp, cắt ngang bầu trời đen kịt, rọi sáng một hòa thượng một yêu ướt sũng nước mưa trong đình.
——————–
Tác giả:
Chương tiếp theo! Chín trăm ba mươi năm trước, dưới gốc cây ngô đồng!