Lãnh Nguyệt Hoàn luôn giữ lời, bước ra khỏi cửa liền thấy cáo già còn đang ngồi dưới gốc cây quế uống rượu, nàng tiến lại gần, nhàn nhã nói:
“A Trì thật sự rất dụng tâm với huynh, cậu bé đang lén khắc gỗ đấy.”
Phục Yểm ngửa cổ nuốt rượu, dòng rượu tràn ra từ khóe miệng chảy dọc xuống yết hầu. Hắn gật gật đầu, chẳng rõ là nghe rõ hay không.
“Huynh đoán xem A Trì đang khắc cái gì?” Lãnh Nguyệt Hoàn chỉnh lại chiếc váy sắc trân châu, ngồi nghiêng bên cạnh Phục Yểm, tiện tay mở nắp một vò rượu khác.
“Một thứ gì đó chẳng ra hình thù?” Là người đã ở bên cạnh lâu, Phục Yểm hiểu rõ tính cách của Liệt Thành Trì.
“Cậu bé nói đó là hồ ly.”
Động tác uống rượu của Phục Yểm thoáng dừng lại nhưng hắn chỉ lắc đầu, rồi tiếp tục uống như không quan tâm.
“Muội đã nói rồi, A Trì có linh căn. Cậu bé đã mơ hồ nhận ra, chỉ là chính mình chưa rõ mà thôi.” Lãnh Nguyệt Hoàn chẳng buồn rót ra chén, nâng cả vò rượu lên, dốc thẳng vào miệng như một nữ hiệp giang hồ. Rượu tràn ra tung tóe, còn hơn cả Phục Yểm.
Phục Yểm định ngồi yên mặc kệ nhưng thấy rượu đổ đầy mặt đất, ướt cả đám cỏ bên dưới, đành phải giơ tay lau cho nàng:
“Là muội uống rượu hay cỏ uống rượu đây?”
“Phục Yểm, sớm muộn gì cậu bé cũng sẽ phát hiện ra huynh là hồ yêu.”
“Diễn xuất của ta tinh vi thế này, làm sao nó phát hiện được?” Phục Yểm cười khẩy, chẳng chút để tâm.
“Huynh xem, cậu bé đối với huynh một mực chân thành, thật sự coi huynh như cha ruột.” Lãnh Nguyệt Hoàn ngẩng đầu nhìn ánh nến lập lòe trong phòng, hình bóng cậu bé vẫn đang khắc hình con hồ ly lắc lư trong ánh sáng.
“Muội nói thế, chẳng phải ta cũng coi nó là con trai ruột sao?”
“Huynh gạt được người khác, chứ không gạt được ta. Huynh là cáo già đầy toan tính.” Lãnh Nguyệt Hoàn buông vò rượu đã cạn, quay đầu nhìn Phục Yểm, môi đỏ cong lên thành nụ cười ý nhị.
Phục Yểm không trả lời, Lãnh Nguyệt Hoàn lại nói: "Lúc A Trì ba tuổi, huynh đã từng bỏ rơi cậu bé. Dù trời có quay lại thì quỷ thần cũng khó mà tin rằng huynh không thực sự dứt bỏ cậu bé. Trên người A Trì có mệnh hồng, ngay cả ta cũng đã nhìn ra.’"
“Đừng nói ta vô tình máu lạnh như vậy. Tim ta cũng làm từ thịt, chứ đâu phải sắt đá.” Phục Yểm giả bộ thương tâm, thở dài một tiếng.
“Tim bằng thịt sao? Đâu, thử cởϊ qυầи áo ra, để bổn cô nương xem thử có đúng không?”
Lãnh Nguyệt Hoàn đã uống không ít, làm bộ như muốn túm cổ áo hắn, xốc quần áo lên, động tác thuần thục đến mức không biết đã từng trêu ghẹo bao nhiêu chàng trai trẻ mới luyện thành.
“Lãnh cô nương, muội thật là không biết xấu hổ! Ta vẫn còn muốn giữ sự trong sạch của mình!” Phục Yểm vội vàng giữ chặt tay nàng, không để nàng được đắc ý.
Lãnh Nguyệt Hoàn bật cười, phun vào hắn một ngụm khí rượu, phủi nhẹ tà váy trắng như mây, rồi từ từ đứng dậy, vừa đi vừa nói sẽ về phòng ngủ.
Phục Yểm lười biếng, chẳng buồn dọn đống vò rượu và chén đĩa ngổn ngang khắp đất, làm cho cả đám cỏ bên dưới cũng như đã uống no say. Hắn uể oải đứng dậy, quay về phòng ngủ chung với Liệt Thành Trì.
Trong phòng, ánh nến đã tắt, hơi thở của tiểu hài nhi đều đều, không gian tối đen như mực. Phục Yểm nằm xuống, trong lòng hiểu rõ nhưng vẫn giả vờ không biết, không ngờ tên nhóc mới mười một tuổi đã biết giấu tâm tư với mình.
Hắn cởi bỏ lớp áo khoác ngoài mang hơi sương, treo lên một góc, nhẹ nhàng xốc góc chăn lên, nằm xuống. Chẳng bao lâu, tiểu tử liền rúc lại gần, đầu áp vào ngực hắn, làm bộ ngái ngủ lẩm bẩm:
“Cha, người toàn mùi rượu thôi.”
“Ngủ đi.” Phục Yểm khẽ vỗ vào sau đầu cậu nhóc, sau đó ôm trọn lấy, giữ đầu cậu ép sát vào ngực mình. Hai cha con, một lớn một nhỏ, cùng mang hơi rượu mà chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ vì cuộc sống thường ngày chỉ quẩn quanh với những chuyện bình dị như cơm canh đạm bạc, củi gạo mắm muối, mà thời gian của nhân gian dường như trôi chậm hơn nhiều so với Yêu tộc. Với Phục Yểm, trăm năm trong Yêu tộc chỉ tựa một cái chớp mắt nhưng một năm của Nhân tộc giờ đây lại dài đằng đẵng như ba năm.
Trong những ngày bình lặng ấy, Liệt Thành Trì dần dần lớn lên, vóc dáng cao vượt hẳn. Chẳng mấy chốc, y đã bước sang tuổi mười bốn.
Kể từ khi Liệt Thành Trì lên cấp trường cao, chuyện mua quần áo mới cho y là niềm vui lớn nhất của Lãnh Nguyệt Hoàn. Nàng tự nhận mình có con mắt thẩm mỹ độc đáo, đến cả vải dệt cũng được đích thân chọn lựa, từng món đều được đặt may riêng. Mỗi lần nàng trang điểm cho Liệt Thành Trì, trông còn quý phái và đẹp đẽ hơn cả các tiểu công tử của những gia đình quyền thế. Nhưng thời gian Lãnh Nguyệt Hoàn ở nhà càng ngày càng ít, đến mức Phục Yểm phải thề thốt với Liệt Thành Trì rằng, bên ngoài có lão yêu nào đó đang mải mê dụ dỗ lãnh cô nương của bọn họ.
Có lẽ vì quần áo của Liệt Thành Trì giờ đây toàn hàng cao cấp, y không còn là cậu nhóc bẩn thỉu bị bỏ rơi ở trong thôn ngày xưa nữa. Dần dà, điều này lại khiến Liệt Thành Trì trở thành đối tượng bị nhiều người ghen tị và soi mói. Thế giới con người quả thật khó hiểu: nghèo quá thì bị khinh thường, giàu quá lại bị ganh ghét.
Ngày hôm đó, Lãnh Nguyệt Hoàn vừa hoàn thành điệu múa tỳ bà tại Phượng Minh phường. Trên người nàng đeo đầy trang sức bằng châu ngọc lấp lánh, mỗi bước chân là tiếng leng keng vang vọng. Khi rời khỏi sân khấu, nha hoàn nhắc nàng rằng giờ Dậu đã qua. Hôm nay, Phượng Minh phường đón tiếp nhiều khách quý, cả lầu đã chờ nàng biểu diễn rất lâu, khiến nàng phải kéo dài thêm thời gian. Nhìn ra ngoài cửa sổ, Lãnh Nguyệt Hoàn thấy trời đã tối đen như mực.
Lẽ ra ở tuổi này, Liệt Thành Trì đã chẳng cần ai đưa đón đến tư thục. Nhưng hôm nay là ngày sinh nhật của A Trì. Thực ra, cũng không hẳn là sinh nhật, mà là ngày Phục Yểm nhặt được y. Con cáo già nói tối nay sẽ nấu món canh "đồ cổ nóng rát" – món mà A Trì thích nhất. Buổi sáng, trong lúc vui vẻ, Lãnh Nguyệt Hoàn đã hứa rằng chiều tối sẽ đích thân đi đón A Trì về nhà.
Lúc này, giờ tan học của Liệt Thành Trì đã qua từ lâu, không rõ y đã rời đi hay chưa. Nghĩ đến đây, Lãnh Nguyệt Hoàn không kịp thay quần áo, từ chuồng ngựa sau viện Phượng Minh phường dắt ra một con ngựa, nắm chặt dây cương, giục ngựa lao thẳng về phía tư thục.
Khi đến nơi, tiên sinh nói rằng Liệt Thành Trì đã tự mình về nhà từ khoảng một nén nhang trước. Trong lòng nàng có chút áy náy, cưỡi ngựa phóng nhanh về ngoại ô. Trên đường, khi đi qua một cánh đồng lúa mạch, Lãnh Nguyệt Hoàn bỗng nghe thấy tiếng cãi cọ ầm ĩ của vài đứa trẻ và mùi cháy khét. Đang định làm ngơ, nàng bỗng nhận ra giữa những tiếng ồn ào đó có giọng của A Trì.
Thì ra mấy đứa trẻ đang cầm gậy lửa, vây quanh một chỗ mà cãi nhau. Liệt Thành Trì đứng giữa, ôm chặt trong lòng một con chó nhỏ màu đen. Lửa từ những bó cỏ khô đã bốc lên dữ dội, khói đen tỏa ra khắp nơi. Liệt Thành Trì muốn thoát khỏi vòng vây nhưng mấy đứa trẻ khác cứ ngăn cản y.
Trong lòng Lãnh Nguyệt Hoàn thắt lại, nàng lập tức giục ngựa lao tới. Chiếc áo đỏ tung bay trong gió đêm, uyển chuyển mà mạnh mẽ. Lửa mỗi lúc một lớn, lan ra cánh đồng lúa mạch, dần dần bao quanh bọn trẻ. Đúng lúc nguy cấp, một bóng hồng y mỹ nhân bất ngờ xuất hiện như tiên nữ hạ phàm. Nàng lao vào ôm chặt lấy Liệt Thành Trì, che chở y vào lòng. Khi quay đầu lại, lửa đã chắn mất lối ra. Những đứa trẻ còn lại cuối cùng cũng nhận ra tình hình nguy hiểm, sợ hãi hét lên gọi cha mẹ.
Liệt Thành Trì ngước nhìn Lãnh Nguyệt Hoàn. Nàng vẫn còn mặc bộ xiêm y rực rỡ lúc múa, cây trâm vàng trên đầu đã nghiêng lệch, vài lọn tóc rối xõa xuống. Đôi mày liễu của nàng cau chặt, nhưng ánh mắt chỉ chứa đầy lo lắng cho y.
Bị nàng ôm chặt vào lòng, Liệt Thành Trì không nhìn thấy gì nữa, chỉ nghe tiếng vòng ngọc trên tay nàng va vào nhau leng keng và cảm nhận được một cơn gió mạnh ùa tới. Ngọn lửa bén vào gấu quần Liệt Thanh Trì, nóng rát. Đột nhiên, mưa lớn ào ào trút xuống, làm ướt đẫm cả hai người và dập tắt ngọn lửa. Không khí vẫn còn mùi khét nhưng y đã an toàn.
Lãnh Nguyệt Hoàn cẩn thận kiểm tra Liệt Thành Trì, thấy y không bị thương. Nàng dịu dàng lau nước mưa trên mặt y, nhẹ nhàng nói: “Về nhà thôi, cha con đang đợi.”
Liệt Thành Trì gật đầu, định cùng nàng trở về nhưng thấy nàng bỗng dừng lại.
Lãnh Nguyệt Hoàn xoay người, bước đến chỗ một trong những đứa trẻ vừa cầm gậy lửa, túm lấy cậu nhóc. Nàng giơ tay, tát mạnh một cái khiến cậu nhóc ngây người, ngừng khóc mà chỉ biết trân trân nhìn nàng. Nàng chỉ thẳng mặt cậu nhóc, giận dữ quát: “Đồ nhãi con không được dạy dỗ! Lần sau mà còn làm thế này, ta sẽ thiêu chết ngươi trong đó luôn!”