Lãnh Nguyệt Hoàn biến mất một hơi đến mấy tháng không quay lại, chiếc xích đu trống rỗng dưới gốc cây quế vẫn không có ai ngồi. Cho đến khi mùi hương hoa quế trong vườn phai dần, lá khô vàng cũng rụng hết, nàng mới trở về, trong lòng ôm theo một thanh trường kiếm.
"Muội đi đâu về? Kiếm của ai vậy?"
Khi ấy, trời đã về đêm, Phục Yểm đang ngồi trên mái hiên nhà mình, tay nâng một chiếc chén màu thiên thanh, nhàn nhã uống rượu dưới ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời. Một tầng ngói xanh ngăn cách, phía dưới, Liệt Thành Trì đang ngủ say trong phòng, mơ màng giữa bầu trời đầy sao. Y không hề hay biết linh hồn cha mình dường như đang gửi gắm nơi ánh trăng, thảnh thơi ngồi trên mái nhà uống rượu, ra vẻ tiêu sái.
"Kiếm của hắn."
Lãnh Nguyệt Hoàn siết chặt thanh kiếm trong lòng, bước nhẹ nhàng hai, ba bước đã uyển chuyển nhảy lên mái hiên, đứng trước mặt Phục Yểm. Ánh trăng lạnh lẽo soi lên lưỡi kiếm trong tay nàng, tạo nên một tia sáng sắc lạnh.
"Ta đến Nam Chu Trang ở Cẩm Du thành, gặp một vị đạo trưởng." Nàng ngồi xuống bên cạnh, vẫn ôm chặt thanh kiếm không rời tay. "Vị đạo trưởng đó tính tình kỳ quái, ít nói, lạnh lùng như tuyết trắng phủ đầy trên đỉnh Tây Mi cả ngàn năm không tan, đến nỗi chim thú cũng chẳng dám lại gần."
"Nghe chẳng có gì hay ho."
Lãnh Nguyệt Hoàn liếc xéo hắn một cái, rồi nói tiếp: "Nhưng hắn lớn lên thật đẹp mắt."
"Đừng quên muội là yêu, hắn là đạo sĩ, các ngươi vốn dĩ không đội trời chung."
"Hắn có đôi mày thanh thoát, ánh mắt đen sâu lạnh lùng, đứng yên thì như núi xa, mà di chuyển lại như cơn gió thoảng. Huynh bảo hắn làm sao chỉ là một phàm nhân được? Hắn chắc chắn là một vị tiên giáng trần." Lãnh Nguyệt Hoàn chẳng thèm để tâm lời Phục Yểm, chỉ mải miết kể về vị bạch y đạo trưởng nàng gặp, khóe miệng khẽ cong, càng thêm phần diễm lệ.
"Chẳng qua là gương mặt đẹp thôi! Ngốc cô nương, muội cũng quá dễ dàng xiêu lòng." Phục Yểm lắc đầu, uống thêm một ngụm rượu.
"Ta gặp qua không biết bao nhiêu nam nhân, ít nhất cũng tám trăm đến cả ngàn người, làm gì dễ xiêu lòng vậy? Nhưng ngay lần đầu thấy hắn, hắn cõng kiếm bước qua trước mặt ta, chẳng mang theo chút cảm xúc nào. Giữa mày chỉ nhíu nhẹ, như thể đã chán ngán mọi thứ trong chốn hồng trần này." Nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng mờ nhạt trên cao, mỗi câu nói ra đều như thuộc nằm lòng.
"Khi ấy ta nghĩ, vị đạo trưởng này chắc chắn chẳng vướng bận điều gì. Trần thế này, ai đủ sức làm hắn bận lòng đây?"
"Muội đúng là muốn khiến ta đau lòng mà! Đến giờ còn chẳng thèm nhờ ta làm cái xích đu cho muội." Phục Yểm ra vẻ tổn thương, rót thêm một chén rượu, tay chỉ về phía chiếc xích đu dưới gốc quế.
"Trời tối quá, ta nhìn không rõ!" Lãnh Nguyệt Hoàn từ mái hiên nhảy xuống, thanh kiếm vẫn không rời tay, bước đến chiếc xích đu, ngồi thử rồi lớn tiếng gọi: "Hỏa Hồ Ly, lại đây đẩy ta một chút!"
Phục Yểm, men rượu chếnh choáng, ngửa cổ uống cạn cả bầu rượu mới lảo đảo nhảy xuống từ mái hiên. Hai tay hắn giữ lấy dây xích đu, đứng trước mặt nàng, như thể bao bọc nàng trong vòng tay. Lãnh Nguyệt Hoàn bật cười khúc khích, dùng ngón tay nghịch cằm hắn, sờ qua rồi lại khẽ cào, ánh mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, đúng như tên nàng.
"Huynh tối nay trông cũng thật đẹp. Chỉ là uống đến mức áo quần xộc xệch, khiến người ta liên tưởng đến một câu."
"Câu gì?"
"Say ngọc đồi sơn."
"Lãnh cô nương quả là người hiểu biết, ánh mắt tinh tường!" Phục Yểm cười hài lòng, vừa tỉnh vừa say, tay nhẹ nhàng đẩy xích đu cho nàng. Ánh trăng lặng lẽ chiếu, bóng nàng đong đưa chậm rãi.
"Tất nhiên rồi." Lãnh Nguyệt Hoàn khẽ nghiêng cổ chân, trong lòng vẫn ôm chặt thanh kiếm nặng nề chưa hề rời tay.
Thanh kiếm nàng ôm có chuôi dài, đung đưa một chút đã chạm đến bụng Phục Yểm. Hắn cúi xuống nhìn, rồi trẻ con mà đẩy chuôi kiếm đi chỗ khác, thong thả nói:
“Bảo trọng bản thân, ra ngoài đừng để mấy tên vô lại lừa gạt.”
“Huynh yên tâm, đến giờ ta chưa gặp ai tệ hơn huynh để mà lừa.”
“Nếu có một ngày…” Phục Yểm giọng ngập ngừng, có vẻ men rượu đã ngấm, từng chữ phát ra không rõ ràng, “Nếu có ngày muội bị bắt nạt, hãy đến tìm cây quế này. Dù trăm năm hay ngàn năm sau, nó vẫn ở đây. Muội cứ đợi dưới tàng cây, ta sẽ quay lại đòi công bằng cho muội.”
“Nghe giọng huynh, bản lĩnh cũng ghê gớm nhỉ?”
“Hiện tại chưa lớn nhưng đợi ta tu thành thượng tiên, trở thành thiên hồ, khi ấy bản lĩnh sẽ lớn, rất lớn.”
“Ta không có hứng thú gì với chuyện tu tiên. Huynh cứ chăm chỉ mà tu luyện, đến lúc đó Hồ tộc chúng ta có thêm một vị thiên hồ là đủ rồi.”
Hắn khẽ hừ một tiếng, xem như đồng ý.
“A, sao đèn sáng thế này? A Trì chưa ngủ à?”
Phục Yểm dựa lưng vào cây, cố nhìn về phía ánh sáng, liếʍ môi như thể vẫn chưa uống đủ rượu:
“Không biết, vừa nãy vẫn tối.”
“Huynh cứ uống tiếp, ta vào xem sao.”
Lãnh Nguyệt Hoàn biết rõ Phục Yểm vẫn muốn uống, nên để mặc hắn, còn mình thì đi vào nhà. Phục Yểm quả nhiên không bước theo.
Khi nàng vào đến phòng, không một tiếng động, Liệt Thành Trì đang say giấc, trong ổ chăn không biết làm gì mà đắp chăn thành một ngọn núi nhỏ. Lãnh Nguyệt Hoàn bật cười, bất chợt vén chăn lên, làm y sợ hãi đến trắng bệch mặt.
“A Trì, đệ đang làm gì đó?”
“Không... Không có gì.”
“Thứ giấu dưới chăn đó, lấy ra cho tỷ tỷ xem nào.”
“Không... không có gì hết…”
Lãnh Nguyệt Hoàn cười ranh mãnh, nhanh tay với vào bụng Liệt Thành Trì, lấy ra món đồ cứng cứng được giấu trong lớp áo. Nhìn vật trong tay, nàng đầy vẻ tò mò:
“Đây là cái gì thế?”
Đó là một khúc gỗ thô ráp, lồi lõm. Nàng xoay tới xoay lui mà không hiểu ra hình dáng gì.
“Lãnh tỷ tỷ, đây là... là con hồ ly, nhưng chắc không giống. Ta không giỏi dùng dao khắc lắm.” Liệt Thành Trì đỏ bừng mặt, giọng nhỏ như muỗi kêu, lúng túng thú nhận.
“Ồ... làm để tặng cha đệ à?”
“Sao tỷ biết?”
“Cha đệ ấy à, hắn mà cười lên thì chẳng khác nào một con hồ ly sống động.”
Liệt Thành Trì xấu hổ cúi đầu:
“Nhưng đừng nói cho cha ta biết. Nếu cha biết ta lén lấy gỗ và dao khắc của cha, chắc chắn sẽ mắng ta.” Liệt Thành Trì nhanh chóng cầm lại mảnh gỗ khắc dở, cất luôn dao khắc vào trong hộp.
“Chỉ mấy khúc gỗ thôi, có gì đâu. Yên tâm, đây sẽ là bí mật của chúng ta. Hắn sẽ không biết đâu.”