Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thập Thế Thiền

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
Năm Liệt Thành Trì mười một tuổi cũng là năm thứ mười một Cửu vương gia lên ngôi.

Đối với những âm mưu tranh đoạt quyền lực nơi triều đình, Phục Yểm xưa nay chẳng mấy bận tâm. Huống hồ, Cẩm Du thành ở nơi biên cương xa xôi, cách kinh đô đến hàng ngàn dặm. Những cuộc chiến khốc liệt hay thế sự đổi thay cũng không mảy may ảnh hưởng đến cuộc sống tự tại của thành trì này.

Trong các quán trà chốn phố phường người ta đồn rằng, tiên hoàng không có con nối dõi, vì vậy Cửu vương gia - người đã nhϊếp chính nhiều năm - nắm quyền lực lớn trong tay. Nghe nói, tiên hoàng và Cửu vương gia tuy cùng là hoàng tộc nhưng chỉ là anh em cùng cha khác mẹ. Tiên hoàng thể chất yếu ớt, thường xuyên bệnh tật, trong khi Cửu vương gia lại khỏe mạnh, tinh anh. Có kẻ nói tiên hoàng do bất lực nên không thể có con nhưng cũng có lời đồn rằng những hoàng tử được sinh ra đều bị sát hại. Thậm chí, có người khẳng định tất cả những chuyện này đều là âm mưu tàn độc của Cửu vương gia. Tiên hoàng biết rõ nhưng bởi tính cách nhu nhược, ông chẳng hề phản kháng mà cam chịu số phận.

Mặc dù tiên hoàng không đấu tranh nhưng các đại thần trung thành với ông lại không cam lòng khoanh tay đứng nhìn. Từ khi Cửu vương gia nắm quyền, triều đình chia thành hai phe đối đầu gay gắt, không ngừng đấu đá đến mức sống còn. Người ta còn truyền tai nhau rằng, một số cận thần đã cố gắng hiến dâng cho tiên hoàng năm mỹ nữ Tây Vực để ông có người nối dõi, đảm bảo sự bền vững của ngai vàng. Về sau, có tin đồn rằng hoàng đế thật sự yêu thích một trong số các mỹ nhân Tây Vực này, người đã hạ sinh con nối dõi và dành sự thiên vị đặc biệt cho nàng.

Chưa đầy hai năm sau khi đăng cơ, Cửu vương gia, được gọi là hoàng đế, qua đời vì bạo bệnh ở tuổi 37, chỉ để lại một tờ chiếu thư.

Những lời đồn về người con nối dõi, rốt cuộc là thật hay giả, cuối cùng cũng không ai biết rõ và đã bị bỏ mặc trong lãng quên.

“Hỏa Hồ ly, ta vừa nghe trên phố rằng tiên hoàng từng hết mực sủng ái mỹ nhân Tây Vực Mục Na, còn vì nàng cho dựng xích đu dưới gốc cây ngô đồng, dùng gỗ linh từ Nam Cương, khi đu đưa còn tỏa ra hương thơm lạ kỳ khắp khu vườn.”

Lãnh Nguyệt Hoàn vừa nói vừa nghịch ngợm xoa xoa thân cây đào gần đó, nói tiếp : “Ta nghĩ, chắc ta vẫn đẹp hơn nữ tử Tây Vực vài phần...…”

“Chỉ là một cái xích đu thôi mà, muội tự làm đi.” Phục Yểm tay vớt con cá vừa ngửa bụng trong ao lên, xung quanh là vài con mèo hoang đang quấn quýt bên chân.

“Ngón tay ta mềm mại như nước mùa xuân, chỉ hợp gảy tỳ bà chứ sao có thể...” Lãnh Nguyệt Hoàn vẫn còn làm bộ làm tịch nhưng đã bị Phục Yểm cắt ngang.

“Mềm mại cái gì chứ, chẳng qua là móng vuốt hồ ly mà thôi.”

Lãnh Nguyệt Hoàn bị câu nói đó chọc tức đến nỗi cứng họng, chỉ hận không thể đá cho Phục Yểm một cú ra trò ngay lúc ấy.

Lãnh Nguyệt Hoàn không muốn làm cái xích đu gì đó nên nàng bỏ đi một mạch, suốt ba ngày không thấy bóng dáng. Nhưng chuyện này cũng không có gì lạ, Phục Yểm và Liệt Thành Trì đã quen với điều đó. Nàng mà đến Cẩm Du Thành, động đến mấy chàng trai trẻ tuổi hào hoa thì hơn nửa trái tim nàng đều đổ dồn vào những người đó. Không chừng lại bị họ làm say mê đến mức quên trời đất, phải ba, bốn ngày, thậm chí vài hôm sau mới nhớ ra phải quay về nhà.

Thành ra, Phục Yểm và Liệt Thành Trì cứ như những người cha đáng thương ở nhà, trông ngóng người vợ ham vui ngoài kia hái hoa ngắt cỏ, chờ đợi ngày nàng quay về."

"Cha, lại làm Lãnh cô nương tức giận bỏ đi rồi phải không?" Liệt Thành Trì nhặt một tấm ván gỗ lên, giơ tay đưa cho Phục Yểm.

"Tính tình nàng lớn như vậy, ta dỗ thế nào cũng không được." Phục Yểm ngậm cây thước đo trong miệng, nhận lấy tấm ván, chậm rãi dùng bào để mài.

Liệt Thành Trì quan sát chiếc xích đu tinh xảo sắp hoàn thành dưới gốc cây quế, rồi giúp Phục Yểm gỡ cây thước trong miệng xuống. Liệt Thành Trì biết rất rõ, cha y thực ra đã dồn hết sức lực để dỗ Lãnh Nguyệt Hoàn.

"Cha, tiên hoàng là ai? Vì sao chỉ cần làm một chiếc xích đu cho một nữ tử, cả thiên hạ đều biết đến?"

"Đó là hoàng đế nhân gian, hắn..." Phục Yểm đang nói thì đột nhiên khựng lại, dường như nghĩ đến điều gì đó rồi im lặng.

"Hoàng đế lợi hại vậy sao? Nếu con làm hoàng đế, có phải con cũng chỉ cần làm bất cứ chuyện gì thì mọi người đều sẽ biết không?"

Phục Yểm ném lưỡi dao xuống đất, nhấc tấm ván gỗ đặt lên đầu Liệt Thành Trì, rồi thản nhiên để lại một câu: "Ngươi chỉ cần nhớ, mạng đã định sẵn, có thì tất có, không thì đừng cưỡng cầu."

"Cha, mạng là gì vậy?" Liệt Thành Trì đỡ lấy tấm ván gỗ trên đầu, vứt sang một bên rồi vội vàng đuổi theo cha mình.

"Mạng chính là mạng. Biết chấp nhận số mạng chính là bản lĩnh của phàm phu tục tử." Phục Yểm bước vào nhà, lấy nước từ lu ra một chậu để rửa tay, động tác thong thả.

"Cha, thế sao cha lại không phải phàm phu tục tử?"

"Ngươi nhìn kỹ ta đi." Phục Yểm cúi thấp người xuống, dùng ngón tay chỉ vào khuôn mặt mình, nghiêm trang nói.

"Con đang nhìn."

"Thấy gì không?"

"Không, nhưng cha đẹp thật đấy."

"Khuôn mặt này của ta là siêu phàm thoát tục, không ai sánh được."

Liệt Thành Trì nhíu mày, cố gắng nhìn chằm chằm vào mặt cha mình, nhất quyết phải tìm ra khuôn mặt này khác gì người bình thường.

Ngoài cửa, gió nhẹ mang theo mùi hoa quế thoảng qua, luồn qua tóc y, nhưng y vẫn cứ nhìn mãi. Đến khi bỗng chốc, trước mắt y hiện ra vài sợi hồng tơ kỳ lạ, tiếp đó là một dấu ấn hình ngọn lửa dần hiện rõ giữa chân mày của Phục Yểm. Trên vai y, không biết từ khi nào đã xuất hiện một con hồ ly lớn màu đỏ sẫm.

Con Hỏa Hồ ly ấy phe phẩy chiếc đuôi lông mềm mại, đôi mắt vàng ánh nhìn Liệt Thành Trì một cách lạnh lẽo.

Liệt Thành Trì bỗng nghẹn thở, kinh ngạc lùi lại nửa bước. Y dụi mắt một cái, cảnh tượng trước mắt lại biến mất. Phục Yểm đã rời khỏi gian nhà từ lúc nào.

Liệt Thành Trì đứng sững giữa căn phòng im lặng, gió bên ngoài cũng đã ngừng thổi. Chỉ còn lại mùi hương của hoa quế vẫn vấn vít quanh chóp mũi.
« Chương TrướcChương Tiếp »