Chương 12

Chưa tới mấy ngày, Lãnh Nguyệt Hoàn mang theo một phong thư tới nhà, cầm một chiếc ô giấy dầu trắng thuần, vải mỏng che kín mặt, đứng ở trước cửa viện.

Phục Yểm đang định đưa Liệt Thành Trì đến học đường đi học, hắn lười biếng đi ra, nhưng vừa mở cửa sân liền nhìn thấy một mỹ nhân đang mỉm cười với hắn, hai ngón tay kẹp tờ giấy viết thư lắc ba cái.

“Cha ơi…” Đây là lần đầu tiên Liệt Thành Trì thấy có một cô gái lạ hoắc tới nhà mình, y nắm chặt tay cha nuôi, cảm thấy luống cuống không biết làm sao.

Phục Yểm liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Lãnh Nguyệt Hoàn, hắn biết tại sao nàng lại đến đây, hắn kéo Liệt Thành Trì qua nhường cửa, Lãnh Nguyệt Hoàn thu chiếc ô giấy dầu, bình thản bước vào sân, lại đi dạo khắp nơi như bước vào nhà mình, nàng bẻ một cành cúc bách nhật, nghịch nó ở trong tay, nói với Phục Yểm: “Tướng công hờ, nuôi mấy con thỏ đi.”

Phục Yểm vội vàng đồng ý: “Được.”

“Trồng một cây hoa quế đi, năm sau ta muốn ăn bánh hoa quế.”

“Ừm.”

Thực ra, cây quế mới một năm chưa đủ lớn, chưa thể ra hoa quế thơm lừng, chẳng qua lời của Lãnh Nguyệt Hoàn ý chỉ hắn trộm một cây ở bên ngoài đem về trồng ở trong sân, còn ý của Phục Yểm là hắn có thể trộm được.

Liệt Thành Trì còn chưa kịp hiểu bánh hoa quế là gì thì đã nhìn thấy tỷ tỷ xinh đẹp tuyệt trần đứng trước mặt mình, xoa nhẹ hai má trắng nõn như cục bột của y, nửa đùa nửa thật nói: “Bé cưng dễ thương như vậy, e là sau này trọc đầu sẽ xấu đi rất nhiều.”

“Cha ơi, trọc đầu là gì…” Liệt Thành Trì có chút sợ hãi nắm chặt tay cha nuôi.

“Đừng nghe nàng ấy nói nhảm, mi sẽ không trọc đầu đâu, ta còn chẳng nhìn ra nữa là.”

“Ta nói nghiêm túc đó, đứa nhỏ này có mệnh làm lừa trọc.” Lãnh Nguyệt Hoàn lại nhìn cốt tướng của Liệt Thành Trì, nói chắc nịch.

“Cha ơi……”

“A Trì, bổn cô nương từ nay sẽ là mẹ của ngươi, chỉ cho phép gọi ở bên ngoài, ở trong nhà nhất định phải gọi ta là Lãnh tỷ tỷ. . . Ngươi là đứa nhỏ có cha có mẹ, không được phép ngồi xổm dưới gốc cây khóc nhè nữa.” Nàng chậm rãi ngồi xuống, đặt ô xuống đất, đưa tay xoa đầu y.

Liệt Thành Trì ngẩn người, ánh mắt không ngừng quét về phía cha mình, cả người cứng ngắc, phản ứng không kịp, không biết nên trả lời thế nào.

“Gật đầu đi.” Phục Yểm không chút khách khí ấn đầu y, thay y đáp ứng nhanh lẹ.

Ngày hôm đó, sau khi được Phục Yểm khuyên nhủ ba lần, Lãnh Nguyệt Hoàn mới che mặt hạ mình đưa Liệt Thành Trì đến học đường.

Lúc đi đến cổng sân nhỏ của học đường, nàng cố ý cúi người chỉnh lại quần áo cho Liệt Thành Trì, nàng làm rất chậm, người khác không biết chuyện nên thường xuyên liếc qua đây.

“Nào, nói tạm biệt với mẹ đi, chiều ta lại đến đón con.”

“…Mẹ…” Liệt Thành Trì nắm chặt góc áo, vừa lo lắng vừa rụt rè gọi một tiếng, đừng nói là không dám để người khác nghe thấy, ngay cả Lãnh Nguyệt Hoàn cũng không nghe thấy.

“Đi đi.” Lãnh Nguyệt Hoàn vuốt phẳng vạt áo cho y, đưa mắt nhìn y đơ tay đơ chân đi vào.

“Thế nào?” Phục Yểm xuất hiện ở sau lưng, dõi mắt về phía học đường.

“Không ngờ ta chưa thành thân đã bị lão hồ ly hãm hại đến nước này.”

“Lời này sai rồi, chỉ là giúp đỡ một chút thôi mà.”

“Ta nhìn thấy hết rồi, nó có bị thương chỗ nào đâu, bụng dạ của huynh thật đen tối.”

Mới đầu, Liệt Thành Trì vẫn chưa quen, tuy nói y hâm mộ người khác có mẹ, nhưng y đột nhiên có thêm một người mẹ, lại còn phải gọi là tỷ tỷ, mỗi lần hàng xóm trông thấy đều len lén hỏi y.

Nhưng không ngờ Lãnh Nguyệt Hoàn lại đối xử hết lòng với y, hoàn toàn khác với lòng tốt của Phục Yểm, nàng luôn nói năng nhẹ nhàng như gió mùa xuân, mỗi lần trở về đều mua cho y những bộ quần áo vừa thoải mái vừa đẹp mắt hơn trước kia, sẽ dắt tay y đi ăn kẹo hồ lô ở đường Thập Nhị, bánh táo ở hẻm Đông, dạy y nặn tượng đất hình bé hồ ly, sẽ hỏi thầy ở học đường về việc học hành của y, sẽ tự tay vá quần áo bị rách cho y, còn làm đế giày cho y nữa.

Khả năng tiếp nhận của một đứa trẻ hoàn toàn tự nhiên, ai đối xử tốt với nó, nó sẽ thích người đó.

Một người mẹ khí chất xuất chúng như vậy, lại thêm gia đình có của ăn của để, thật sự khiến hàng xóm và người quen phải ghen tị, mặc dù những lời đàm tiếu vẫn còn chưa dứt, nhưng cũng không còn ai dám chọc phá nữa.

Năm Liệt Thành Trì chín tuổi, cây hoa quế được trộm về trồng trong sân rốt cuộc cũng nở hoa, nở rộ một màu vàng trắng đơn giản mà thanh nhã, hương thơm ngập tràn cả sân.

Lãnh Nguyệt Hoàn ngồi ở dưới đất, cũng không sợ bụi bẩn làm bẩn váy hoa Vân Nam của mình, Phục Yểm thuận thế ngồi xổm bên cạnh nàng, hai người tập trung xếp những bông hoa rơi xuống. Những bông hoa màu vàng nhạt xếp ngang xếp dọc thành một đống nhỏ, gió thổi cũng không đổ.

Đây là trò trẻ con mà cả hai đều thích làm nhất, mỗi mùa hoa rụng hai người đều phải thi nhau cả một buổi chiều, ai thua phải ngoan ngoãn đi nấu ăn. Liệt Thành Trì được Lãnh Nguyệt Hoàn giao cho trọng trách làm trọng tài, đánh giá xem ai xếp cao nhất.

Hôm nay, Liệt Thành Trì lại đứng về phía mẹ mình, dù sao cũng là mẹ y cho y quyền quyết định, y mở to mắt nói cha thua rồi, Phục Yểm câm nín phủi bụi trên quần áo đứng dậy.

“Đêm nay đi hầm Tiểu Thập Bát.” Lãnh Nguyệt Hoàn duỗi ra ngón tay ngọc, chỉ đạo.

“Tiểu Thập Bát còn nhỏ, lão Cửu được không?” Phục Yểm xách một con thỏ từ dưới đất lên lắc lắc.

“Không, tối nay ta và A Trì muốn ăn thịt mềm.”

Phục Yểm không còn cách nào khác đành phải ngồi xổm xuống để tìm Tiểu Thập Bát không biết đã trốn đi đâu rồi, để hắn mang nó vào nồi hầm với một ít hành, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của nó.

Về sau, Phục Yểm mua lại rừng bích đào dài ba dặm bên ngoài sân, thuê người đào một cái ao trong rừng, dùng để nuôi vài con cá chép gϊếŧ thời gian.

Lúc đầu, hắn cho ăn không đúng cách, được vài ngày cá liền chết hết, Liệt Thành Trì không thể chịu nổi khi nhìn thấy ao nước ngập cá chết nằm ngửa, thế là y lấy cái xẻng đào một mộ phần cho cá ở bên cạnh ao, chôn những con cá đã chết ở dưới gò đất phía Tây.

Không ngờ mùi cá chết lại thu hút lũ mèo tham ăn gần đó, về sau trong rừng đào luôn có vài con mèo hoang đi lang thang, lâu dần bọn chúng cũng thân quen với họ, không hề kiêng dè mà vui đùa ầm ĩ hoặc là nằm ngủ phơi bụng dưới tán cây.