Chương 11

Trên bàn ăn, Liệt Thành Trì ngốn đầy miệng cơm, lại hỏi vấn đề kia: “Cha nuôi, mẹ của con đâu?”

“Mi ngay cả cha cũng không có, mẹ ở đâu ra?”

“Vậy con từ đâu ra?”

“Mi được ta nhặt ở ven đường.”

“Người lại gạt con…”

“Cái đồ vong ân phụ nghĩa, mi muốn cha mẹ mi đến vậy sao?”

Liệt Thành Trì ngẩng đầu lên, sững người một lúc, theo bản năng sửa miệng nói.

“Không có, con không muốn bọn họ…”

“Nói không chừng cha mẹ của mi rất nghèo, ngay cả gà hạt dẻ cũng mua không nổi, cho nên mới vứt bỏ mi.” Phục Yểm chọc chọc đũa, mở miệng bịa chuyện.

Liệt Thành Trì tin là thật, y cúi đầu gắp một cái đùi gà vào chén.

Trước đó, Liệt Thành Trì được bà vυ" chăm sóc, y đói hay lạnh đều là việc của bà vυ", không liên quan gì đến Phục Yểm hắn.

Khi Liệt Thành Trì tròn ba tuổi, Phục Yểm gửi nuôi y ở nhà thím Trương, thím Trương không có con, luôn muốn mang cậu bé béo núc ních về nhà, vừa khéo hai bên đều đồng ý.

Phục Yểm cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng, hắn trở về Yêu giới ăn chơi chè chén, chơi bời lêu lổng hơn nửa năm mới nghĩ đến việc bớt chút thời gian quay lại nhìn một chút.

Không ngờ Liệt Thành Trì vừa nhìn thấy hắn đã khóc rống lên, khóc đến tê tâm liệt phế, thu hút hàng xóm láng giềng đến xem trò vui, như thể Phục Yểm hắn là một con yêu vô yêu tính, lòng gan dạ sắt.

Thím Trương sợ bị đàm tiếu nên không dám nuôi y nữa, nhưng lần này Phục Yểm cũng phải chấp nhận, hai mươi năm thì hai mươi năm vậy, chút năm tháng này cũng chẳng trói buộc được hắn.

Nhưng từ khi xảy ra chuyện năm ba tuổi ấy, hàng xóm liền đồn thổi nhà này có một đứa con hoang được nhặt về, không ai thương yêu, được nhà giàu nuôi làm đầy tớ, nếu không nghe lời bất cứ lúc nào cũng có thể bị vứt bỏ.

Sau đó, khi Phục Yểm tìm đến cửa, Lãnh Nguyệt Hoàn đang liếc mắt đưa tình với một quý công tử giàu có anh tuấn trong cầm các, trước khi vị công tử kia có thể nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, gã đã bị Phục Yểm dùng hai ngón tay điểm huyệt, nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất.

“Hồ ly chết tiệt, huynh dựa vào cái gì mà dám phá hỏng chuyện tốt của ta?” Lãnh Nguyệt Hoàn vuốt ve mặt người đàn ông, xoay người lại lạnh lùng trừng mắt với người quen cũ.

“Người đẹp, ta có chuyện muốn nhờ.”

“Lạ lắm à nhen, huynh mà cũng nhờ người khác sao?”

“Nuôi con là con đường một đi không trở lại, không ai là không phải cúi đầu.”

“Hả? Chuyện liên quan tới nhóc trọc sao?” Lãnh Nguyệt Hoàn có chút hứng thú nhướng mày.

“Nó có tóc.”

“Dù gì thì sau này cũng sẽ trọc thôi.”

Lãnh Nguyệt Hoàn đã từng gặp Liệt Thành Trì, đương nhiên Liệt Thành Trì không biết chuyện này, nhưng mà Lãnh Nguyệt Hoàn lần đầu tiên nhìn thấy Liệt Thành Trì, đã mở cái miệng quạ đen nói: “Đứa nhỏ này, tương lai đã định sẽ xuất gia.”

Phục Yểm ở bên cạnh nghe vậy rất không hài lòng, nói nàng ăn nói nhảm nhí, nhưng Lãnh Nguyệt Hoàn lại càng hưng trí hơn, cười tủm tỉm nói mình nhìn người cực kỳ chuẩn, thú vị nha, một con yêu lại đi nuôi một tiểu hòa thượng.

“Lãnh cô nương, ta thấy nhân giới rất coi trọng tình thân, không buông thả như loài hồ ly của chúng ta. Ý ta là … Liệt Thành Trì là một đứa bé loài người, nó rất chấp nhất với cha mẹ, luôn nhắc đến bọn họ.” Phục Yểm vẫn đang suy nghĩ về ý nghĩa của chuyến đi này của mình, uốn lưỡi ba lần trước khi nói, lần đầu tiên cảm nhận được một loại cảm giác không nói nên lời.

“Chẳng nhẽ huynh muốn bổn cô nương…”

“Nếu nó có cả cha lẫn mẹ, chẳng phải sẽ viên mãn hơn sao?”

“Ngay cả khi mẹ nó là một hoa khôi nổi tiếng khắp thành sao?”

Cười người hôm trước hôm sau người cười, tình hình này chẳng phải sẽ phát triển thành hai con yêu nuôi một tiểu hòa thượng sao?

“Trai tài gái sắc, xứng lứa hợp đôi.” Phục Yểm không chịu thua nói vớ vẩn.

“Cút, đừng cản trở vận đào hoa của bổn cô nương.” Lãnh Nguyệt Hoàn không bị mắc lừa, mở miệng từ chối ngay.

Phục Yểm là một người được chăng hay chớ, lần đầu tiên hắn xuống nước nhờ vả người ta, nhưng lại bị đồng hương từ chối, sau đó hắn cũng không nhắc đến chuyện này nữa.

Tuy nhiên hôm nay, mặt trời trên đỉnh đầu, Phục Yểm đang nằm ngủ trong nhà.

Đột nhiên có một hòn đá đập vào khung cửa sổ, hắn ngẩng đầu lên nhìn, cửa sổ bằng giấy bị đập thủng một lỗ, đất đá rơi vào nhà, bên ngoài còn có một đám trẻ con đáng ghét đang ồn ào.

“Mày là thứ cha không thương mẹ không yêu, gọi mẹ mày ra đây cho bọn tao nhìn xem!” Hai thằng nhóc mập mạp dẫn đầu vênh váo hống hách, trong tay còn đang cầm một cục đá.

“Tao đập vỡ cửa sổ rồi! Để tao xem có ai trong nhà mày không, đồ dối trá!”

“Cút ra ngoài! Không cho mày vào nhà của tao.” Liệt Thành Trì tức giận đỏ cả mặt, vật lộn với hai thằng nhóc mập ở trong sân, đè gãy hết đám cúc bách nhật trong sân, lăn qua lộn lại dính hết bụi bặm lên người.

Phục Yểm ở trong phòng nheo mắt nhìn, cảm thấy đau lòng vì bộ đồ mới mua.

Liệt Thành Trì ngày thường toàn ăn thịt ngon, nhưng vẫn gầy như cây tre, lăn mấy vòng đã không đánh lại người ta, bị đá cho mấy cú.

Điều duy nhất có triển vọng chính là hàm răng của y cứng, còn biết cắn vào cánh tay của thằng mập không nhả ra, khiến nó gào lên thảm thiết.

Sau đó, hai tên mập bỏ chạy, để lại Liệt Thành Trì mặt xám mày tro một mình ở trong sân, trốn dưới gốc cây không nhúc nhích.

Phục Yểm đợi trong nhà rất lâu cũng không thấy y vào nhà, cứ thế giằng co nửa canh giờ, hắn mới ra ngoài khiên thằng bé vào.

Hắn nương theo ánh nến trong phòng nhìn khuôn mặt lấm lem nước mắt của thằng bé, bẩn như một con mèo vậy, hắn còn phải tránh những chỗ da bị rách lau mặt cho nó.

Đêm ấy tiếng ve kêu bi ai biết mấy, Phục Yểm múa bút thành văn dưới ánh nến.

Bút lông vung lên, lá thư hắn viết tha thiết xót xa, kể lại chuyện một đứa bé mới năm tuổi bị các bạn cùng lứa đánh đập dã man, thân thể thâm tím, một mình nuốt nước mắt dưới gốc cây không dám về nhà, chỉ vì trong nhà không có mẹ hiền an ủi chở che mà cảm thấy bơ vơ lẻ loi. Đọc bức thư một hơi khiến người ta xúc động rơi nước mắt, khiến người ta không khỏi rưng rưng thương tiếc.

Cuối cùng, Phục Yểm sợ Lãnh Nguyệt Hoàn không kiên nhẫn đọc hết, thế là hắn lại gửi kèm một phiên bản đơn giản hóa bằng chữ lớn.

“Đứa nhỏ cần, làm mẹ, mau tới, lão gia phù hộ muội hoa đào.”

Phục Yểm viết xong liền cởi y phục đi ngủ, mặt không chút cảm xúc, đầu óc mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, lại chợt phát hiện eo mình bị thằng bé ôm chặt.

Hắn mất kiên nhẫn kéo đôi bàn tay bé nhỏ kia xuống, liền nghe thấy một giọng nói nức nở nghẹn ngào, ôm lấy hắn nói không ra hơi: “Cha ơi! Cha… hu hu… Con không thể không có cha… cha ơi……”

Tiếng khóc lúc nửa đêm nghe còn thảm thiết hơn cả những gì hắn viết trong thư.

“Ta còn chưa chết mà.”

“Một ngày nào đó cha sẽ vứt bỏ con, cha không quan tâm đến con xíu nào hết, hu hu hu… hức!” Liệt Thành Trì kéo căng giọng nói đậm mùi sữa của mình vừa khóc vừa kêu, khóc đến cuối cùng còn nấc một cái, tiếng nấc còn to hơn cả tiếng khóc.

“Ta quan tâm mà.”

“Hức!…Bây giờ cha vẫn đang cười con.”

“…Ta đâu có cười.”

“…Bụng của cha đang rung lên đây này, con sờ thấy nhé, hức…!”

“Không có mà.”

“…Hu hu hu hức, cha có.”

“Ta nói mi nghe một chuyện, đêm nay sẽ có một vị đại tiên đi ngang qua nhà chúng ta.” Phục Yểm kéo đứa bé ra khỏi ổ chăn, lấy ngón tay chọc vào trán y, đẩy đầu y lui về sau một chút. “Đại tiên nói, trước cửa nhà chúng ta có hai thằng nhóc mập làm xằng làm bậy, phải xử phạt chúng, ông ấy bảo ta hỏi mi muốn dạy dỗ bọn chúng như thế nào?”

“Con nghĩ hông ra.” Liệt Thành Trì cố nén nước mắt, cúi đầu suy nghĩ một chút, thế mà lại rất nghiêm túc suy nghĩ.

“Để chúng nó cũng bị đá đập trúng được không?”

“Đau lắm cha.”

“Như vậy không tốt sao?”

“Thầy nói, lấy oán báo oán là lòng dạ tiểu nhân.”

“Bồ Tát rộng lượng là chuyện của Bồ Tát. Mi là Bồ Tát à?”

“Bồ Tát là cái gì ạ?”

“Thôi bỏ đi, ta sẽ không nói cho mi biết Bồ Tát đâu.”

Phục Yểm vừa nghĩ tới nhóc trọc đầu chắc như đinh đóng cột trong miệng Lãnh Nguyệt Hoàn, hắn lập tức ngừng câu chuyện, không nói nữa.

———