Cuộc gặp gỡ tình cờ trên đường khiến Lãnh Nguyệt Hoàn sợ hãi không thôi, ngồi trên kiệu trở về Phượng Minh Phường, nàng không nhịn được nhìn ngó xung quanh, khi không còn thấy bóng dáng của Phục Yểm nữa nàng mới thở phào một hơi. Nhưng chưa được bao lâu, nàng đã thấy hắn đang uống trà trong phòng của mình.
“Sao huynh tìm được đến đây?!” Lãnh Nguyệt Hoàn vừa đẩy cửa vào, còn chưa kịp ngồi xuống, đã bị bóng yêu trong phòng làm cho giật mình.
“Có gì khó đâu?”
“Huynh. . . Huynh tìm ta làm chi? Chẳng lẽ là ý của cha ta?”
“Cha của muội?”
“Biết bao nhiêu năm rồi, sao ông ấy vẫn không chịu từ bỏ việc phái người đi bắt ta chứ?”
Phục Yểm nghe thấy câu này, cau mày hỏi lại.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện gì á? Ông ấy ép gả ta cho người khác.” Thấy hắn không biết gì, Lãnh Nguyệt Hoàn mới buông lỏng cảnh giác, gỡ xuống trâm ngọc hoa hòe sặc sỡ trên đầu, ngửa đầu hớp một ngụm trà như thể nàng đang khát lắm vậy.
“Ông ấy muốn gả muội cho ai?”
“Gả cho Chương Lục Thiên, huynh còn nhớ không? Con chó đó đầu óc toàn ý xấu, trong bụng một bồ dao găm. Ta vốn chỉ muốn trốn đi một thời gian, nhưng gia tộc lại nói ta lục thân không nhận, ha, vậy được thôi.”
“Cô nương ngốc, đào hôn thì cũng không cần phải giận dỗi đi làm… kỹ nữ.”
“Kỹ nữ gì chứ, cái này gọi là hoa khôi, hưởng vinh hoa phú quý, bán nghệ không bán thân. Hầu hết các cô gái phong trần đều là thân bất do kỷ, nhưng đối với ta chỉ là một nơi để vui chơi mà thôi, cơ mà tú bà ở phường này tốt lắm, là một người tốt thực sự.”
“…”
“Phục Yểm, huynh tuyệt đối không được nói cho cha ta biết, nếu không ta sẽ đào bảo bối của huynh dưới Kính Hồ lên đập nát!”
“Muội không còn gọi ta là ca ca nữa rồi.”
“Gọi hai tiếng đó thì có ích gì? Nếu gia tộc bắt ta gả cho huynh… Vậy thì còn có thể thương lượng, chí ít nhìn huynh cũng giống một tai họa ngầm, làm chuyện xấu cũng ăn ý với ta.”
“Đừng có dọa ta, ta sẽ không lấy tổ tông đâu.”
“Lãnh cô nương! Mau chuẩn bị đi, tú bà nói khách đến ngồi chật kín hết rồi!” Ngoài cửa có tiếng nha hoàn gọi nàng.
“Thấy chưa? Người ngồi kín hết chỗ rồi, chơi vui lắm.”Lãnh Nguyệt Hoàn cười đắc ý với hắn.
Phục Yểm không nói nên lời, có chút đau đầu cầm quạt gõ gõ ót.
“Lấy trâm cài tóc cho ta đi, với bộ kim thiền y trong tủ nữa.”
Hắn cam chịu mở tủ đựng đầy quần áo nữ nhân, lọt vào mắt đều là vòng vàng châu báu, nhìn đến chói cả mắt.
Lãnh Nguyệt Hoàn đang trang điểm trước gương, Phục Yểm thì tìm quần áo, hai người hiếm khi yên tĩnh được một lúc.
“Phục Yểm, huynh có biết tại sao ta lại tới nhân gian không?” Lãnh Nguyệt Hoàn bất chợt bắt chuyện.
“Tại sao?”
“Ta muốn tìm một đức lang quân như ý, yêu ta chết đi sống lại, trong thoại bản đều nói nhân gian có nhiều chuyện tình cảm động nhất, trời Nam đất Bắc, ta nhất định sẽ gặp được người vừa đẹp trai vừa si tình… Đó là tất cả những gì ta muốn có trong chuyến đi này, ta đã đi khắp mười hai châu huyện, vẫn chưa bị người ta phát hiện ra mình trẻ mãi không già.”
“Cô nương ngốc, làm gì có lang quân như ý chứ, chỉ là gạt muội thôi.”
“Không phải gạt ta, huynh đừng có nói nhảm.”
Khách khứa ở sảnh đường đã chờ đợi lâu, Lãnh Nguyệt Hoàn bỏ lại lời phủ nhận rồi bước ra khỏi phòng trong bộ kim thiền y.
Nàng cầm một chiếc khăn lụa màu đỏ ở giữa hành lang, vén mái tóc đen nhánh tán loạn, đôi môi đỏ mọng chậm rãi nhếch lên, giữa hai lông mày vẽ một dấu ấn hoa mai, ánh nến lung linh trong hành lang chiếu rọi mặt nàng.
Phục Yểm chỉ nhìn bàn chân ngọc của Lãnh Nguyệt Hoàn, nàng quay đầu lại nở một nụ cười khıêυ khí©h, ánh mắt sáng tỏ, dường như nàng chỉ tin tưởng những gì nàng muốn tin.
Sau đó, nàng bước vào thế giới trần tục ồn ào, dáng người yêu kiều từ trên cao giáng xuống, bay bổng tựa cánh hồng, đáp xuống đài hoa gương trong tiếng reo hò của cả sảnh đường.
Tiếng đàn tỳ bà vui tai vang lên, Phục Yểm tựa vào lan can nhìn xuống, thanh xuân đẹp tựa biển, tiểu nha đầu hoang dại bé bỏng ngày xưa giờ đã lớn thành một đại mỹ nhân, từng cử chỉ điệu bộ quyến rũ vô cùng tận.
…
Sau đó, Lãnh Nguyệt Hoàn và Phục Yểm thỉnh thoảng có liên lạc với nhau, khi biết Phục Yểm đang nuôi một đứa bé, Lãnh Nguyệt Hoàn không khỏi thầm kinh ngạc một trận.
Khi đứa nhỏ được ba tuổi, bà vυ" xin nghỉ việc trở về nhà mẹ đẻ.
Bá vυ" tận tâm tận lực nuôi dạy Liệt Thành Trì hồng hào trắng trẻo, học nói, học đi, nhận biết đồ vật và mọi thứ, nhưng Liệt Thành Trì từ đầu đến cuối vẫn bám dính cha nuôi của mình nhất.
Phục Yểm không bao giờ cho phép Liệt Thành Trì gọi hắn là cha, cùng lắm là đồng ý cho y gọi hắn một tiếng cha nuôi, không thể gọi thân thiết hơn nữa.
Liệt Thành Trì không thể hiểu được, Tôn Nhị Nha, Hổ tử ở cách vách đều có cha, tại sao cha của y lại không để y gọi là cha chứ.
Nhưng y không thể làm trái ý của Phục Yểm, vì vậy y ngoài mặt thì đồng ý, sau lưng Phục Yểm lại vẫn có thể nghe thấy Liệt Thành Trì bi ba bi bô nói chuyện với đám bè bạn ở ngoài đường, mở miệng khép miệng đều là.
“Hôm nay cha của ta đã mua một con gà hạt dẻ, ăn ngon lắm.”
“Cha ta viết chữ đẹp lắm, ở nhà cũng không cần mời thầy đến dạy.”
“Ta chưa thấy cha của ai đẹp hơn cha của ta hết.”
“Cha ta…”
“Không cần mời thầy đến dạy, ngày mai ta đưa mi đến học đường luôn.” Phục Yểm xuất hiện phía sau lưng Liệt Thành Trì, bắt tại trận nhóc con khoác lác này.
“Cha… cha… cha nuôi…” Liệt Thành Trì kinh hãi, hết cha rồi đến cha nuôi, lắp ba lắp bắp nói không hết câu.
“Chỉ biết ra đây nói nhảm, mau về nhà ăn cơm.” Phục Yểm nhéo lỗ tai y, nhìn mấy tên nhóc quậy phá đến bẩn hề hề.
“Mấy cậu nhìn đi, cha của ta đẹp lắm phải không?” Liệt Thành Trì lại thốt ra lời nói kinh thiên động địa.
“…”
“Đẹp, thật sự rất đẹp.” Tôn Nhị Nha cách vách cầm một quả dưa đỏ, vừa ăn vừa tấm tắc khen, Hổ tử đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thành.
“Cút về nhà.”
“Vâng thưa cha.”