Chương 4

Còn mẹ đứng một bên từ lâu cũng chẳng lấy làm lạ, nhưng vẫn đợi Quản Hồng nói xong rồi mới lên tiếng:

“Chuyện này thì cả mẹ và ba con đều biết, đều hiểu, các con đã vất vả nhiều rồi.”

“Trước đó ba mẹ cũng đã bàn bạc rồi, đến lúc tiền đền bù giải tỏa xuống sẽ chia cho các con nhiều hơn một chút.”

Nghe lời mẹ, Quản Hồng trừng to mắt rồi bĩu môi: “Mẹ ra đường mà hỏi thử xem, khổ bao nhiêu năm trời mà chỉ được chia có chút ít thế kia, ai mà chịu?”

Hóa ra vẫn là vì tiền, lời thầy nói quả không sai… Ngâm Hạ nghe cuộc đối thoại của hai người, trong lòng dần trở nên linh hoạt hơn.

Thiên hạ tấp nập đều vì lợi mà đến, thiên hạ nhộn nhịp cũng vì lợi mà đi.

Thực ra lúc nãy nghe nhắc đến tiền đền bù giải tỏa, trong lòng cô cũng thoáng nghĩ ngay đến việc dùng số tiền ấy để trả nợ cho mình.

Chỉ cần chia cho Ngâm Hạ một nghìn thôi là cũng đủ trả nợ rồi.

Hơn nữa, đây là nhà của cô, là ba mẹ ruột của cô mà.

Ba mẹ giúp đỡ con cái lúc khó khăn, chẳng phải là chuyện rất đỗi bình thường sao?

Không giúp mới khiến người trong làng chê cười.

Nhưng sự tình đâu có đơn giản vậy.

Ngâm Hạ nhìn xuống gấu áo sơ mi màu xanh lam đã bị phai màu do giặt nhiều lần của chị dâu Quản Hồng.

Ở đó còn rách một đường dài chừng một tấc.

Đồng thời, thỏi son trên môi Quản Hồng cũng loang lổ như mực đỏ pha nước.

Đây là thỏi son Thiên Nhiên Mỹ mà anh trai Ngâm Hoa của cô mua tặng Quản Hồng hồi cưới, đã dùng được mấy năm rồi.

Hồi đó Ngâm Hoa định cắn răng mua loại tốt, nhưng bị Quản Hồng ngăn lại, chị bảo ngày dài lắm, anh đừng phung phí, thế là anh không dám chi nhiều.

Thêm nữa, mấy năm nay Quản Hồng quả thực đã lo toan đủ mọi việc lớn nhỏ trong nhà.

Tính tình có hơi nóng nảy, nhưng tấm lòng thì luôn tốt.

Những điều ấy, Ngâm Hạ đều hiểu rõ trong lòng.

Hơn nữa, nói đi cũng phải nói lại, mấy năm nay anh cả và chị dâu quả thực đã tần tảo lo toan, hết lòng hết dạ chăm sóc ba mẹ.

Anh cả Ngâm Hoa không được học đại học, phần lớn tiền học cho em gái Ngâm Vinh Vinh và cô đều do anh một tay tích cóp, làm đủ nghề “vá bát đυ.c nồi” mà kiếm được.

Sau này, khi cô muốn vào Quảng Đông lập nghiệp, còn em gái muốn đi du học nước ngoài, anh cả chưa từng nói thêm lời nào, còn chị dâu thì miệng hay càu nhàu, nhưng thực ra sự hỗ trợ cần thiết cũng chưa từng thiếu.