“Dạ, dạ, con chắc chắn sẽ ở lại lâu hơn mà.” Ngâm Hạ gật đầu nhẹ, lòng dâng lên một luồng ấm áp, nhưng cô bỗng khẽ mím môi:
“Nhưng mẹ ơi… Con ở ngoài làm ăn thua lỗ chút ít.”
Ngâm Hạ thở dài, rồi thật thà thừa nhận: “Con tính về quê khởi nghiệp, tiện thể mang theo mớ hàng hóa còn sót lại từ lúc kinh doanh ở Quảng Đông, xem ở đây có bán được không.”
“Lỗ ít tiền hả?” Mẹ cô giật mình, bà hỏi với vẻ mặt lo lắng: “Lỗ bao nhiêu?”
“632 đồng.” Ngâm Hạ cúi đầu xuống, tránh để mẹ nhìn thấy ánh mắt áy náy của mình:
“Bên Quảng Đông tập trung nhiều doanh nghiệp lớn, doanh nghiệp gia đình còn nhiều hơn nữa, con vừa mới bắt đầu kiếm được chút ít thì đã bị đối thủ đập sập tiệm.”
Nói rồi, cô lặng lẽ liếc nhìn mẹ một cái, trong lòng dâng lên chút xót xa.
Dù sao số tiền gần 632 đồng này cũng không phải là nhỏ.
Nhà cô chủ yếu làm nghề vá chum vá vại, vá một cái bát thông thường cũng chỉ được khoảng một đến ba hào.
Món nợ cô mắc phải này tương đương với việc phải vá bao nhiêu cái bát đây?
“Hả? Đập?” Người mẹ dường như không để ý đến ánh mắt của Ngâm Hạ, chỉ lo lắng nhìn con gái từ trên xuống dưới:
“Con có bị thương không? Đập trúng chỗ nào thế? Mấy người này to gan thật, không sợ bị quả báo sao…”
Đúng lúc ấy, từ trong bếp vọng lại giọng nói của Quản Hồng: “Một cô gái mới hơn hai mươi tuổi đầu, có thể có chuyện gì chứ?”
“Mẹ à, mẹ cũng chẳng nghĩ xem, tại sao Tiểu Hạ lại về vào lúc này? Trùng hợp thật đấy, ha, ha ha…”
Giọng Quản Hồng lộ rõ vẻ châm chọc, rõ ràng là không hài lòng với sự trở về của Ngâm Hạ.
Nghe vậy, Ngâm Hạ hơi nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ tỏ vẻ nghi hoặc hỏi: “Chị dâu, ý chị là sao?”
Quản Hồng vừa nói vừa bước ra từ bếp, liếc nhìn Ngâm Hạ: “Mày còn giả bộ cái gì nữa?”
Chị dâu đặt một đĩa rau cải xào cay lớn và một đĩa khoai tây sợi lên bàn ăn: “Mày về vội vã như thế chẳng phải là vì tiền đền bù giải tỏa sao? Còn bày đặt làm bộ mặt ngơ ngác cho ai xem?”
“Tiền đền bù giải tỏa?” Ngâm Hạ sững người.
Mẹ nhìn biểu cảm của Ngâm Hạ liền biết con gái mình thực sự không biết chuyện này.
Nụ cười trên khuôn mặt bà làm cho nếp nhăn trên mặt bà càng trở nên rõ rệt hơn.
Bà đỡ lấy đồ của Ngâm Hạ, chỉ về phía ngôi nhà phía sau mà nói:
“Hai gian căn ngói của nhà mình và mảnh đất trồng hoa kia đều sắp bị giải tỏa rồi, nghe ba con nói có thể được chia 2.000 đồng tiền.”