Chương 1

Căn nhà xập xệ trước mắt thoạt nhìn vẫn y nguyên như xưa, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy được cả lớp da sẹo sần bên ngoài lẫn phần thịt xương đang ẩn náu bên trong.

Ngâm Hạ vẫn về thăm nhà đều đặn mỗi năm, nhưng năm nào cô cũng cảm nhận rõ ràng mái ấm đã nuôi nấng cô khôn lớn đang trải qua những thay đổi.

Trước đây, khi học xong trở về, cô chỉ thấy nơi này vừa nhỏ bé vừa chật chội. Thế nhưng, giờ đây, sau thất bại trong làm ăn ở Quảng Đông quay về, cô lại bỗng cảm thấy nơi đây sao mà ấm áp, dễ chịu đến thế.

Ngâm Hạ đang đứng trước cửa mải mê với những cảm xúc bâng khuâng, thì cánh cửa nhà gạch bỗng mở ra, tựa như bị chính ánh nắng ban mai gõ cửa đánh thức.

Người trong nhà thấy bóng người cao lớn đứng ngoài cửa thì giật mình một phen, nhận ra mặt rồi mới kinh ngạc thốt lên: “Ủa! Tiểu Hạ đó hả?”

Ngâm Hạ cười: “Chị dâu.”

Người trước mặt chính là chị dâu của Ngâm Hạ, vợ của anh cả cô - Quản Hồng.

“Sao mày lại về đây?” Vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt Quản Hồng: “Không phải mày xuống Quảng Đông lập nghiệp rồi sao?”

Chị dâu đứng ngay trong cửa hỏi, nhưng không nghĩ đến việc cho Ngâm Hạ vào nhà.

“Dạ, làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất nên đành quay về.” Ngâm Hạ thở dài:

“Ở Quảng Đông người buôn bán đông như kiến, em cạnh tranh không lại họ, nên đành trở về Vân Nam vậy.”

“Mắc nợ rồi hả?” Quản Hồng nhíu mày, không nói thêm gì, đứng trong cửa mắt liếc ngang dọc, dường như đang tính toán điều gì.

“Ai đứng ngoài đó thế?” Giọng người trong nhà vang lên.

Quản Hồng nghe vậy ngoảnh đầu vào: “Mẹ ơi, Ngâm Hạ về rồi!”

Rồi chị dâu không nói thêm gì với Ngâm Hạ, xoay người đi thẳng vào trong nhà.

Ngâm Hạ cảm thấy tâm trạng chị dâu có vẻ không ổn, nhưng cô vẫn xách theo đống đồ lỉnh kỉnh bước vào nhà.

Vừa bước qua cửa, cô đã thấy mẹ chạy ra đón.

Trên tay mẹ vẫn còn cầm bức thêu chữ thập Sani dang dở.

Nhà cô là người dân tộc Di, mẹ thường hay làm các công việc thủ công, thêu chữ thập Sani là một trong số đó.

“Mẹ, con về rồi!” Ngâm Hạ nở nụ cười trên môi.

Mới ra trường được vài năm, trên gương mặt cô đã thoáng hiện nét thăng trầm.

Không phải do tuổi tác, mà là do những trải nghiệm đã qua.

“Tiểu Hạ à, còn hai ba tháng nữa mới đến Tết, sao con đã về rồi?” Mẹ đeo chiếc kính lão, nụ cười giãn ra hết cỡ.

Bà nhìn con gái thật kỹ, giọng đầy vui mừng:

“Lần này con về bao lâu, hay là ở lại lâu hơn một chút đi?”