Chương 4

Cùng với giọng nói ấy, những ngọn đèn nhấp nháy tạo không khí trong đại sảnh vụt tắt, thay vào đó là ánh đèn trần sáng rực.

Dụ Thư Lan, với vẻ tàn nhẫn còn chưa tan hết trên gương mặt, bất giác lùi lại vài bước, vẻ mặt hoảng loạn miệng thốt ra một tiếng gọi mơ hồ: “Anh...”

Thịnh Vị Hạ đứng gần nên cảm nhận rất rõ, không chỉ giọng nói Dụ Thư Lan đang run rẩy mà cả người cô ta cũng khẽ run lên.

Nhà họ Dụ con cháu đông đúc nhưng người có thể khiến Dụ Thư Lan sợ hãi gọi là "anh" chỉ có một, đó chính là Dụ Khi. Anh cũng là người được xem trọng nhất, là niềm hy vọng lớn nhất của thế hệ thứ ba nhà họ Dụ.

Quả nhiên là một nhân vật đáng gờm, có thể dọa một cô tiểu thư vênh váo, ngang ngược như Dụ Thư Lan đến mức này.

Nhưng Thịnh Vị Hạ biết đến Dụ Khi, không phải vì những cuộc nội đấu phức tạp hay những bí mật hào môn của nhà họ Dụ.

Mà là vì Cố Thanh Uy.

Năm đó, lần đầu tiên cô về nước sau khi đi du học là vào năm thứ tư đại học, để tham dự hôn lễ của Cố Thanh Uy. Hôm ấy, cô vô tình phát hiện ra một bí mật...

Khi khách khứa đầy nhà đang chờ cô dâu xuất hiện thì Cố Thanh Uy trong bộ váy cưới lộng lẫy, đã tìm thấy Dụ Khi đang hút thuốc ngoài ban công khách sạn. Dưới nền nhạc đám cưới ngọt ngào êm ái, cô ta hạ giọng nói: “Anh Dụ Khi, em thích anh, vẫn luôn thích anh.”

Một lời tỏ tình vô cùng sâu nặng.

Lúc đó cô không hiểu đến mãi sau này mới nhận ra, Cố Thanh Uy đúng là một kẻ tàn nhẫn. Cô ta có thể che giấu tình cảm thầm kín nhiều năm cũng có thể gả cho một người đàn ông mình không yêu nhưng lại có lợi cho việc kinh doanh.

Khi ấy, Dụ Khi đã lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, dụi tắt điếu thuốc dùng giọng điệu lạnh băng nói với cô ta:

“Chỉ có kẻ ngu dốt mới nói những lời không hợp với thân phận và thời điểm.”

Nói xong, anh quay người bỏ đi.

Thật là một người đàn ông lạnh lùng.

Thịnh Vị Hạ đợi Cố Thanh Uy khóc lóc rời đi rồi mới từ sau tấm rèm ở phía ban công bên kia từ từ bước ra - vì giữ nguyên một tư thế quá lâu, chân cô đã tê rần không thể đi nhanh được.

Nhưng chưa đi được vài bước, một giọng nói trầm thấp lạnh nhạt vang lên sau lưng cô: “Nghe lén vui không?”

Thịnh Vị Hạ: "..."

Giờ đây, giọng nói ấy lại một lần nữa vang lên tại hiện trường: “Hửm?”

Cùng với âm thanh đó là một người đàn ông chậm rãi bước vào. Anh mặc một bộ đồ đen, tôn lên vóc dáng cao ráo, thẳng tắp. Gương mặt tuấn tú không tì vết, màu da và màu tóc đều nhạt hơn người bình thường một chút, càng làm nổi bật vẻ mặt lạnh lùng của anh, tăng thêm vài phần tàn nhẫn không nhiễm bụi trần.

Chỉ là một câu hỏi đơn giản, nhưng giọng của Dụ Thư Lan đã run lên còn lợi hại hơn:

"Anh, em chỉ... chỉ là mượn chó của anh dùng một chút thôi, không có ý gì khác đâu.”

“Em đúng là càng ngày càng tiến bộ.” Giọng điệu hoàn toàn không có ý khen ngợi, chỉ có sự uy hϊếp lạnh lùng. Anh nói không chút nể nang:

“Học kỳ sau lên lớp mười hai rồi không được đến Khói Sóng Giang Nam nữa, cũng không được phép đến những chỗ khác chơi bời.”

Lời này cũng là nói cho những người có mặt ở đây nghe: Sắp tới đừng có rủ rê Dụ Thư Lan nữa, có rủ cũng không cho đi chơi.

Dụ Thư Lan "oa" một tiếng rồi bật khóc nhưng lại không dám gào thét, chỉ biết cắn răng khóc nức nở.

Cú lật ngược tình thế bất ngờ này đã làm tất cả mọi người có mặt ở đây phải sững sờ.

Nhưng kịch vẫn chưa hạ màn.

Gương mặt Dụ Khi vẫn lạnh như băng: “Thư Lan, lại đây.”

Dụ Thư Lan không dám không nghe lời, miễn cưỡng lê từng bước qua đó.

“Nói, ai bày trò này cho em?”

Ánh mắt Dụ Thư Lan liếc trộm về phía sau, lắp bắp chối:

“Không có ai cả, chỉ là... chỉ là Ô Bưu trông rất ngầu, em muốn dọa mọi người một chút thôi. Em đã hỏi người chăm sóc, chắc chắn là nó đã ăn no ngủ kỹ rồi mới mang ra, em biết sẽ không gây ra rắc rối gì đâu.”

Dù cái liếc mắt ấy chỉ thoáng qua nhưng Thịnh Vị Hạ vẫn dõi theo và không ngoài dự đoán, cô đã thấy Cố Thanh Uy.

Quả nhiên cô ta đang dán chặt mắt vào Dụ Khi. Gương mặt Cố Thanh Uy cũng hoảng hốt không kém, nhưng lại pha trộn kỳ quái với một tia e thẹn khó lòng che giấu.

[Không biết lớp trang điểm trên môi mình có bị lem không? Son có còn đẹp không? Có để lộ dấu vết phẫu thuật thẩm mỹ nào không?]

Tiếc là ánh mắt đưa tình ấy đã hoàn toàn ném cho người không biết thưởng thức.

Bởi vì lúc này, Dụ Khi chỉ đang nhìn con chó lớn trong l*иg sắt, hoàn toàn không để mắt đến bất kỳ ai khác.

“Ai nói với em là sẽ không gây ra rắc rối?” Nói đến đây, ánh mắt Dụ Khi chuyển sang gương mặt Thịnh Vị Hạ.

Con chó vạm vỡ kia không biết từ lúc nào đã lại lân la đến trước mặt cô, chiếc lưỡi to tướng vẫn chảy nước dãi, không ngừng liếʍ tay cô, dùng cả hành động để chứng minh hai chữ "nịnh nọt".

Khi Dụ Khi nhìn rõ gương mặt này, ánh mắt anh lóe lên như có điều suy ngẫm, lại liếc nhìn về phía con chó.

Hai người phục vụ đang cẩn thận giữ chiếc l*иg sắt đứng cứng đờ bên cạnh, trong mắt ngập tràn vẻ kinh hãi.

“Hai người các cậu tự về lãnh phạt đi.” Dụ Khi xử lý xong, liền quát khẽ con chó:

“Ô Bưu!”

Nghe thấy tiếng gọi, con chó lập tức ngừng liếʍ láp, thân hình dựa sát vào người Thịnh Vị Hạ vừa quyến luyến lại vừa không dám cãi lời, nó quay đầu nhìn về phía Dụ Khi.

Giữa một người một chó đã có cuộc giao tiếp bằng ánh mắt như thế nào, người ngoài không thể nào hiểu được.

Nhưng Thịnh Vị Hạ đứng gần nhất nên đã thấy rõ vẻ mặt tủi thân của nó. Con chó cụp đầu xuống, nhích từng tấc từng tấc một về phía Dụ Khi ở bên kia l*иg sắt.

“Đưa Ô Bưu về chỗ chú Lý đi.” Giọng anh rất nhạt, nhưng cũng đủ khiến con chó khẽ ư ử vài tiếng ai oán.

Ném lại những lời này, Dụ Khi xoay người rời đi. Đến cửa, anh lại ra lệnh: “A Cửu, cậu đưa người về.”

Cái chữ “người” này rốt cuộc là chỉ ai, những người khác không tài nào đoán ra nổi, cho đến khi một chàng trai trẻ tuổi bước đến trước mặt Thịnh Vị Hạ: “Cô Thịnh, để tôi đưa cô về.”

Phù...

Coi như cuối cùng anh cũng làm được một việc tốt.

Cơn buồn ngủ ập đến khiến Thịnh Vị Hạ rã rời, cô chỉ khẽ đáp: “Cảm ơn.”

Cô tìm chiếc túi xách của mình rồi bước theo.

Chàng trai tên A Cửu này chính là trợ lý đắc lực của Dụ Khi.

Không ai biết hắn bắt đầu theo Dụ Khi từ khi nào, chỉ biết rằng ngay từ những ngày đầu Dụ Khi mới gây dựng sự nghiệp, A Cửu đã ở bên cạnh giúp đỡ. Đến khi Dụ Khi trở nên quyền lực như mặt trời ban trưa, không một ai dám xem thường A Cửu nữa, ngay cả nhiều ông trùm mỏ than lớn cũng không dám lên mặt tự cao trước hắn.

“Đây là bổn phận của tôi.”

A Cửu đẩy mở một cánh cửa bí mật trên tường, anh giữ cửa hơi nghiêng người làm một động tác mời đầy lịch thiệp.