Nếu không phải chính cô ta là người tổ chức bữa tiệc, cô ta còn tưởng có ai đó đang bật bản gốc để lừa người nữa chứ!
Cố Thanh Uy cũng ngây ra: “Là thật mà, chị ta học lúc nào chứ..."
Cô ta nghe nói nhà họ Thịnh nghèo rớt mồng tơi, ngay cả một cái ghế tử tế cũng không có, làm sao có tiền mua nổi một cái máy cassette chứ? Vả lại, cho dù có máy cassette đi nữa thì có thể học tiếng Anh đến trình độ này sao?
Dụ Thư Lan vốn luôn tự tin vào những mánh khóe trêu chọc người khác của mình, không ngờ lại vấp phải cú ngã đau điếng trước Thịnh Vị Hạ.
Thật khó chấp nhận!
Khóe miệng cô ta nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
“Lúc nãy tôi chỉ nói là miễn cho cô hai ly rượu trắng, chứ chưa nói là cô có thể đi. Hay là thế này đi, tiếp theo chúng ta sẽ chơi một trò chơi, cô chỉ cần qua được cửa thứ nhất, mọi chuyện sẽ xóa bỏ hết!”
Cố Thanh Uy bất an kéo tay cô ta.
Dụ Thư Lan liền đáp lại bằng một ánh mắt ra hiệu cứ yên tâm chờ xem kịch hay.
Bên dưới khán đài im phăng phắc.
Ai cũng nói Dụ Thư Lan rất ngông cuồng, trò gì cũng dám chơi, cái gọi là trò chơi của cô ta chắc chắn không hề đơn giản.
Không biết từ lúc nào, ánh mắt của mọi người lại một lần nữa đổ dồn về phía Thịnh Vị Hạ, người vẫn đứng vững vàng với vẻ mặt không cảm xúc.
Cô đang cố gắng hết sức để kiềm chế cơn buồn ngủ đang kéo sụp mí mắt mình.
Buồn ngủ quá đi mất.
Ở kiếp trước, vì là lần đầu tiên tham gia những hoạt động kiểu này, nên đêm hôm trước cô đã không ngủ ngon giấc, cứ sợ mình sẽ hành xử thô lỗ rồi bị người ta chỉ trỏ, bàn tán. Bây giờ, khi thả lỏng hơn cô chỉ muốn ngủ ngay tại chỗ.
Thấy cô không lên tiếng, Cố Thanh Uy liền run rẩy nói:
“Chị ơi, nếu chị không muốn thì cũng không sao, em sẽ uống rượu phạt thay chị!”
Thịnh Vị Hạ ngáp một cái: “Chơi xong trò này là có thể đi, phải không?”
“Đương nhiên.” Dụ Thư Lan ngẩng đầu cười đầy ngạo nghễ: “Tôi nói lời thì sẽ giữ lấy lời.”
Cũng đúng. Cô ta tuy ngông cuồng nhưng trước nay luôn nói là làm.
“Vậy thì nhanh lên đi.” Thịnh Vị Hạ buồn ngủ đến khó chịu.
Kiếp trước đã chết vì lao lực, kiếp này cô không muốn phụ lòng bất cứ một giấc ngủ nào.
Trên mặt Dụ Thư Lan hiện lên một nụ cười quái dị, cô ta vỗ tay hai cái: “Mang ra đây!”
Cánh cửa hông của đại sảnh bật mở, hai người phục vụ dìu một chiếc l*иg sắt được trùm vải đen, cao khoảng ngang vai một người, từ từ đẩy vào. Tấm vải che bên hông chiếc l*иg khẽ phập phồng theo nhịp điệu như hơi thở, khiến người ta đoán được bên trong có vật sống.
Chỉ là với một chiếc l*иg sắt lớn như vậy, thứ bên trong phải to đến mức nào?
Dụ Thư Lan rất hài lòng với những biểu cảm hoặc kinh ngạc, hoặc sợ hãi của mọi người tại hiện trường, cô ta cao giọng nói:
“Chỉ có một lần duy nhất. Cô thò tay vào sờ vật bên trong, đoán đúng thì coi như qua cửa. Không cần phải sợ, thứ bên trong rất an toàn sẽ không làm cô bị thương đâu.”
Nhưng nếu có bị hoảng sợ một chút thì cô ta không đảm bảo. Trò này là cô ta học được khi cùng chú nhỏ đi mở mang tầm mắt ở Đông Nam Á. Người ta ở đó còn dám sờ cả hổ với sư tử cơ mà!
Bên trong là cái gì?
Mọi người nín thở nhìn về phía chiếc l*иg sắt.
Chỉ thấy người phục vụ vén tấm vải đen sang hai bên. Tấm vải được giăng ra ngay trước mặt Thịnh Vị Hạ, che đi hoàn toàn tầm mắt của cô. Những người khác thì có thể nhìn thấy vật bên trong l*иg và đồng loạt la hét lên vì kinh hãi.
Đó là một con chó lớn, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn đang nheo mắt nhìn xung quanh với vẻ hung dữ và cảnh giác. Miệng nó há to, nước dãi chảy dọc theo những chiếc răng nanh trắng ởn nhỏ tong tong xuống đất, khiến người ta không chút nghi ngờ rằng một cú đớp của nó có thể cắn đứt lìa cánh tay của một người.
“Mời.” Dụ Thư Lan ung dung ngồi xuống, thuận tay kéo cả Cố Thanh Uy đang sợ đến mặt mày trắng bệch ngồi xuống cùng.
Kiếp trước, Thịnh Vị Hạ đã từng thấy những trò chơi tìm cảm giác mạnh như thế này ở các sòng bạc, không ngờ Dụ Thư Lan lại dám làm bừa đến vậy. Cô rất quý mạng sống của mình. Việc đồng ý chơi trò chơi để được về nhà sớm hơn đã là giới hạn của cô rồi, cô không muốn thử bất cứ một hiểm nguy nào.
Thế nhưng, không đợi cô mở miệng từ chối, con chó trong l*иg bỗng dưng chuyển động.
Nó bất ngờ nhảy đến phía Thịnh Vị Hạ đang đứng, cách tấm vải đen thè chiếc lưỡi dài ra, tìm chính xác vị trí bàn tay của cô, rồi sau đó - liếʍ lấy liếʍ để.
“Aaa!” Mọi người thét lên đầy kinh hãi!
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Dụ Thư Lan bật dậy khỏi ghế sofa: [Không thể nào! Sao có thể như vậy được?]
Thịnh Vị Hạ cũng giật mình vì cảm giác ươn ướt, nhớp nháp trong lòng bàn tay.
[Đây là... lưỡi chó sao?]
Cơn buồn ngủ bị xua tan ngay lập tức, cô dùng tay còn lại cách tấm vải đen sờ thử, càng sờ càng rõ. Đúng là một con chó, một con chó rất lớn.
Trong mắt những người khác, con chó hung dữ vừa rồi còn oai phong lẫm liệt như thể có thể xé xác người khác, lúc này lại đang vẫy đuôi, phấn khích liếʍ tay Thịnh Vị Hạ, lập tức biến thành một con chó cưng quấn người.
Thịnh Vị Hạ vuốt đầu con chó: “Là một con chó lớn. Tôi đi được chưa?”
“Cô giở trò gì vậy?” Đôi mắt Dụ Thư Lan đằng đằng sát khí, cô ta bước từng bước lại gần: “Dám giở trò ngay trước mắt tôi, tôi sẽ khiến cô phải hối hận!”
“Em muốn khiến người khác hối hận như thế nào?”
Một giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng phá vỡ bầu không khí căng thẳng tột độ. Ngay cả con chó to lớn đang sung sướиɠ vẫy đuôi trong l*иg cũng lập tức im bặt, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.