Bà ấy nói rằng lúc đầu đồng ý cho cô đi học cũng không phải là thực sự mong cô thi đỗ đại học, mà chỉ là cảm thấy với tình hình trong nhà, cô có lẽ sẽ không dễ tìm đối tượng. Học xong cấp ba, văn hóa cao hơn một chút thì cũng sẽ có ưu thế hơn một chút.
Cố Nhược không muốn lấy chồng, ít nhất cũng không phải là tùy tiện tìm một người đàn ông trong thôn mà lấy. Cô không muốn cả đời chỉ có thể sống cuộc sống bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chỉ liếc mắt một cái là đã nhìn thấy tương lai cả đời mình.
Cô nài nỉ rất lâu, đảm bảo đủ kiểu với mẹ, cuối cùng cũng khiến bà ấy đồng ý để cô tự kiếm tiền học lại.
Nửa năm trôi qua, cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền rồi.
Nghĩ đến sau tết là có thể một lần nữa bước vào cuộc sống vườn trường, Cố Nhược cảm thấy con đường dưới chân bỗng trở nên bằng phẳng, cái gùi trên lưng dường như cũng nhẹ đi rất nhiều. Cô giơ tay vuốt tóc bên má ra sau tai, chỉnh lại gùi, bước chân nhanh hơn mấy phần.
Đường xa, lại còn phải leo núi trèo đồi, Cố Nhược đi đến nổi cả người nóng lên, cái áo khoác nhung tăm màu vàng mơ cũng đã cởi một hàng cúc, cuối cùng cũng nhìn thấy mái nhà quen thuộc của nhà mình. Tay cô nắm chặt dây gùi, bước chân lại nhanh hơn chút nữa.
Đi hết một con đường trải sỏi, đến ngã rẽ, cô thấy mẹ mình đang vội vàng đi ra từ chỗ ngoặt.
Cố Nhược mơ hồ có một loại cảm giác không tốt lắm, cô đè nén sự hoảng loạn trong lòng, gọi bà ấy:
“Mẹ, mẹ đi đâu vậy?”
Lại Quế Chi lúc này tóc tai rối bời, sắc mặt hoảng sợ. Nghe thấy tiếng gọi, bà ấy đột nhiên ngẩng đầu, nhanh chóng chạy đến túm lấy tay cô.
“Tiền của mày đâu rồi?”
“Nửa năm nay mày kiếm được bao nhiêu tiền hả?”
Ngày ba mươi Tết, vừa thấy cô đã hỏi tiền.
Trong lòng Cố Nhược trầm xuống.
Cô nhịn không được mà lùi lại một bước, muốn hất tay Lại Quế Chi ra, những vẫn cố kiềm lại.
"Tiền gì, con không có."
"Nửa năm nay con kiếm được bao nhiêu tiền, không phải đều đưa hết cho mẹ rồi sao?"
"Mẹ nói là để dành giúp con, qua năm sẽ cho con đi học lại mà."
Lại Quế Chi nghe những lời cô nói, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, bà ta ngồi bệt xuống đất: "Mất rồi, mất hết cả rồi."
"Đều bị anh mày lấy đi rồi."
"Anh mày đào rỗng bên trong lò sưởi, đều lấy hết sạch tiền bên trong rồi. Tiền mày đưa cho mẹ, tiền nhà ta bán heo béo, tổng cộng bảy trăm tám mươi mấy đồng, nó đều lấy hết cả rồi."
"Lấy rồi, còn thua sạch, chỉ một đêm thôi mà nó thua đến ba ngàn tám trăm đồng. Cũng đã thua hết một ngàn mấy mang theo trên người, còn nợ đàn em Vương Sẹo Tử của nó hai ngàn đồng. Cộng hết số nó nơi này nơi kia của nó trong năm nay, tổng cộng đến tận ba ngàn đồng."
"Ba ngàn đồng đấy, lấy gì mà trả bây giờ. Nhà chúng ta đều bị đập nát cả rồi!"
"Nếu không trả tiền, người ta sẽ đến đốt nhà đấy!"
Anh cô đào rỗng lò sưởi ư.
Một đêm thua ba ngàn mấy, tiền mang theo một ngàn mấy cũng thua hết.
Đầu óc Cố Nhược ong một tiếng, như nhớ ra cái gì, sắc mặt cô trắng bệch, cắm đầu chạy về nhà.
Ngôi nhà mà nhà họ Cố đang ở là ngôi nhà mà Cố Lương Tài đã xây lúc còn làm thợ mộc. Không cùng một sân với nhà bác cả, chú út, mà xây riêng một căn nhà gạch xanh ngói âm dương, một nhà một cổng. Phía sau nhà là một rừng trúc xanh biếc, để an toàn, còn xây tường rào, lắp cổng sân nữa.