Chương 12

Tiếp đó, cậu ba lại còn nghĩ cách moi thêm một khoản tiền từ Lại Quế Chi để mua cho mợ hai một công việc tạm thời ở trạm lương thực, cả nhà bọn họ coi như là chính thức ăn lương thực hàng hóa theo định mức.

Chỉ là hai vợ chồng đều là người ăn cháo đá bát. Bình thường nói chuyện thì hay ho lắm, chứ nếu thật sự tìm bọn họ nhờ giúp đỡ, vậy thì một sợi lông cũng chẳng có đâu.

Còn về cậu ba và mợ ba, thì hai vợ chồng đó đều là người nổi danh mà các đội du kích siêu sinh đều biết tên.

Chị em họ của cô – hai người con gái út của vợ chồng họ đều bị đưa đi, không một người nào sống sót. Dư lại năm chị em gái khác trong nhà đó, bởi vì chị cả là con đầu lòng nên được cho học tiểu học đến năm lớp hai, sau đó thì tốn tiền nên không cho đi học nữa. Chị ấy ở nhà phụ việc nhà, chăm sóc em út, đến hai mươi tư tuổi thì bị gả cho một gã độc thân ế vợ gần bốn mươi tuổi ở một thôn xa xôi nào đó.

Chị hai, chị ba nhà cậu ba thì được học đến lớp bốn, rồi cũng đều bị gả đi vào năm mười sáu tuổi. Còn em tư, em năm thì giờ một người đã mười lăm tuổi, một người đã mười ba tuổi. Bây giờ hai em ấy cũng không đi học nữa, ở nhà chăm sóc đôi cha mẹ đã gần năm mươi tuổi vừa sinh được đứa con trai duy nhất - Lại Quang Tông.

Hai vợ chồng cậu ba trốn đông trốn tây khắp nơi để sinh con, bao nhiêu năm nay có thể ăn no cơm cũng đều nhờ hỏi tiền mấy đứa con gái đã xuất giá cả. Cha mẹ cô có thể mượn được tiền mới là lạ đấy.

Không chỉ không mượn được tiền từ nhà các cậu, mà cũng đừng mong mượn được tiền của nhà họ Cố.

Nhà họ Cố tổng cộng có ba trai ba gái. Cố Lương Tài cha cô xếp hàng thứ hai trong nhà, nhưng ông ta là do người vợ trước của ông nội cô sinh ra.

Từ xưa đến nay, cứ có mẹ kế thì tất có cha dượng. Bà nội kế của cô mang theo bác cả gả vào nhà họ Cố, trong năm đó đã mang thai cô cả của cô luôn. Năm thứ hai lại sinh ra chú út và cô hai, qua năm thứ ba thì sinh cô ba.

Gả vào nhà họ Cố, trong ba năm sinh được đến bốn người con, chỉ thế là đã củng cố được địa vị của bà cụ trong nhà họ Cố rồi. Cố Lương Tài lúc bấy giờ chỉ mới mấy tuổi dầu, cũng đã sớm không được ngồi vào bàn ăn nữa.

Những năm thiên tai đói kém, nếu không phải lão thợ mộc già trong thôn thấy cha cô đáng thương, vợ con của ông cụ lại mất hết trong chiến tranh, ông cụ thương tình lấy lương thực dư nuôi cha cô, thì sợ là cha cô đã sớm bị chết đói rồi.

Cố Lương Tài cũng là người thù dai. Trong nhà đối xử tệ với ông ta, thế là khi ông cụ Cố phát bệnh ngã xuống đất ngay trước mặt ông ta, ông ta cũng chẳng thèm giúp gọi người đến giúp. Mãi đến khi thấy cha mình giãy giụa sắp tắt thở, ông ta mới khóc lóc hô lên. Chỉ là người chưa đưa đến bệnh viện thì đã qua đời rồi.

Chuyện này vừa vặn bị đứa cháu trai năm tuổi của cô cả nhìn thấy. Đứa bé còn nhỏ, lúc đó không biết tình huống là thế nào, chỉ về nhà kể lại với người lớn thôi.

Ông cụ Cố thời trẻ là người chuyên đi thu mua thổ sản vùng núi, sau này không cho phép mua bán, ông cụ cũng có tay nghề đan lát. Ông cụ và lão thợ mộc già trong thôn đều góp công vào tập thể thôn để kiếm tiền, lưu lại không ít của cải. Mấy người bác cả và chú út vốn còn đang tính toán xem làm sao để loại Cố Lương Tài ra khỏi hàng ngũ phân chia gia sản, sau khi biết được chuyện này, liền nhanh chóng đã tìm đến cửa.