Nghe đến đây, mẹ Đỗ bỗng sững người, như là nhớ ra chuyện gì đó, bà lén kéo áo Đỗ Xuân Sinh, ánh mắt có chút do dự. Mã Thức Đồ bắt được chi tiết này, lập tức nói:
"Có manh mối gì nhất định phải nói ra, có thêm một phần manh mối đều có lợi cho chúng tôi phá án."
Mẹ Đỗ nhỏ giọng nói: "Ba nó ơi, tôi nhớ ra rồi, đúng là có chuyện gì đó, ngay mấy ngày trước khi xảy ra vụ án này, Lăng Phong có một hôm buổi tối vui vẻ đi ra ngoài, nói là muốn cho Tuyết Dao một bất ngờ, kết quả nó đến tận nửa đêm mới về. Tôi lo cho nó, cứ ngồi ở trên ghế sofa đợi nó, đợi nó về, tôi còn chưa kịp mở miệng hỏi, nó đã khóc trước rồi."
"Nó nói nó đã nhìn thấu bộ mặt thật của Tuyết Dao, cô gái Tuyết Dao này chỉ là một kẻ lừa đảo, là một kẻ biếи ŧɦái, nó muốn hủy hôn, không muốn kết hôn với Tuyết Dao nữa. Tôi hỏi nó vì sao, nhưng nó lại không nói gì cả, chỉ cúi gằm mặt khóc, khóc cả một đêm đấy!"
Đỗ Xuân Sinh nổi trận lôi đình: "Có chuyện như vậy, sao không nói cho tôi biết?"
Mẹ Đỗ ai oán nói: "Ấy da, lúc đó tôi chỉ cho là đôi tình nhân trẻ cãi nhau thôi mà, hai vợ chồng sống với nhau làm gì có chuyện không cãi nhau? Lúc đó ông đang ở bên ngoài nhập hàng, bận đến mức chân không chạm đất, đến thời gian ăn cơm cũng không có, tôi nghĩ không cần lấy chuyện nhỏ nhặt này đi làm phiền ông."
Vừa nghe những lời này, Đỗ Xuân Sinh càng thêm sốt ruột, dùng nắm đấm đấm bồm bộp bồm bộp vào bàn: "Chuyện như vậy mà bà lại không nói cho tôi biết, nếu bà sớm nói cho tôi biết, biết đâu con trai hoàn toàn không cần chết!"
"Đây là phòng thẩm vấn, chú ý kỷ luật!" Mã Thức Đồ lên tiếng nhắc nhở, sau đó lại hỏi: "Sau đó thì sao? Đỗ Lăng Phong đã đi những đâu, gặp những ai?"
Mẹ Đỗ lắc đầu: "Từ sau đêm hôm đó, Lăng Phong cứ luôn ở lì trong nhà không ra ngoài, chỉ đến lúc ăn cơm mới ra. Tôi biết nó vì chuyện của Tuyết Dao mà đau lòng, nên không đi làm phiền nó, muốn để nó một mình tĩnh tâm. Cho đến tối hôm qua, Lăng Phong cuối cùng cũng ra ngoài, nó nói nó muốn đi tìm Tuyết Dao nói chuyện."
"Tôi liền nói được thôi, người trẻ mà, biết đâu có hiểu lầm gì đó, nói rõ ra là được rồi. Thế là nó mặc áo khoác vào rồi vội vã ra khỏi cửa, đến cơm tối cũng chưa ăn, ai ngờ... Ai ngờ nó đi một chuyến này rồi không bao giờ trở về nữa. Sáng hôm sau tôi đi nhìn thử, trong phòng ngủ không có bóng dáng nó, gọi điện thoại cho nó cũng không gọi được, tôi lúc này mới bắt đầu sợ hãi, nhờ người thân bạn bè giúp tôi tìm kiếm, kết quả là..."