Chương 9: Người có ô dù 3

Hà Mẫn Nghi khinh bỉ nhìn những người kia rồi hừ một tiếng, ngồi xuống phía trước.

A Đại: “Nếu là người nhà của nhà tài trợ quảng cáo thì cô cũng có thể xếp hàng trước. Không phải thì câm miệng cho tôi.”

“Anh!”

“Hừ, không phải chỉ là có vài đồng tiền dơ bẩn thôi sao? Chờ bà đây nổi tiếng rồi, bà đây cũng sẽ có tiền.”

Người so với người thì sẽ tức chết người, so với cô gái đầu tiên trang điểm trông như mông khỉ thì Hà Mẫn Nghi bên này được trang điểm rất tỉ mỉ và đẹp đẽ, vô cùng cẩn thận. Mọi người đều có một cán cân trong lòng nên vừa nhìn thấy tay nghề trang điểm bên cô ả, họ liền xếp hàng sang bên đó.

Khương Giai Tuệ nhón chân nhìn một lúc rồi dứt khoát từ bỏ việc trang điểm.

Bất kể tay nghề thực tế của họ thế nào, muốn trang điểm đẹp thì cần thời gian nên nhìn thời gian này là không đủ rồi. Khương Giai Tuệ quyết đoán tự trang điểm cho mình. Tự tay làm lấy thì sẽ no đủ.

Cô lập tức rút về khu vực ban đầu, lấy hộp phấn ra khỏi chiếc túi đeo chéo nhỏ, mặc dù cô chỉ mang theo hộp phấn và son môi để dặm lại đơn giản nhưng khi cần ứng cứu khẩn cấp thì son môi vẫn có tác dụng rất lớn.

Da Khương Giai Tuệ vốn đã rất đẹp rồi nên không cần đánh lớp nền. Cô dặm vài lớp phấn phủ, lúc trang điểm cô không quên quét mắt một vòng thì thấy người có suy nghĩ này không chỉ mình cô, vẫn còn có người chuẩn bị đầy đủ nên thoạt nhìn thấy chuyên viên trang điểm không ổn thì chỉ có thể tự mình ra tay thôi.

Đừng thấy lúc mọi người đến thì không ít người đã trang điểm nhẹ, nhưng tóm lại lên hình là khác. Đa số mọi người cũng không nắm rõ nên dặm lại đến mức nào là đủ đậm. Nên họ lén lút đánh giá lẫn nhau.

“Khương Giai Tuệ, cậu xem lớp trang điểm của tớ có được không?”

Nhờ có báo chí mà mọi người tuy không quen nhau nhưng ai cũng biết Khương Giai Tuệ rồi.

Khương Giai Tuệ cũng là người có tính cách phóng khoáng, cô quay người đánh giá một chút rồi dứt khoát lắc đầu: “Không được, cậu phải đánh đậm hơn nữa. Chị Hồng đã nhắc nhở chúng ta ống kính ăn phấn nên chắc chắn không thể chỉ đậm một chút được, cậu phải tăng thêm độ đậm. Cả phần phấn này nữa, chỗ xương hàm phải tán xuống một chút, nếu không tán xuống thì sẽ có sự khác biệt về màu sắc so với cổ của cậu. Cậu có mang theo phấn tạo khối không? Vùng xương hàm này sau khi tán phấn xuống cũng phải đánh thêm chút phấn tạo khối thì đường nét khuôn mặt mới trông đẹp hơn.”

“Ơ? Tớ có, tớ có mang theo, cái này đánh như thế nào vậy? Bình thường tớ chỉ đánh ở vùng mũi, đánh ở đây không khéo thì còn bị trông bẩn bẩn.”

Khương Giai Tuệ: “Làm sao mà bị được, đánh tốt sẽ không bị đâu, mà cho dù trông có hơi đậm một chút thì lên hình chắc chắn sẽ không. Tớ không mang theo mỹ phẩm, cậu có thể cho tớ mượn một chút không? Tớ trang điểm xong thì cậu nhìn thử rồi tham khảo mà làm theo.”

“Được!”

Khương Giai Tuệ lập tức tự trang điểm cho mình, cô không dám trang điểm cho người khác và người khác cũng chưa chắc đã tin tưởng cô.

Cô quyết đoán tự trang điểm cho mình một lớp trang điểm đậm, tuy là trang điểm đậm nhưng chỉ là lớp trang điểm đậm thôi, còn phong cách thì không hề đậm. Cô không theo phong cách lông mày đậm, mắt to, môi đỏ rực, tóc xoăn bồng bềnh đang thịnh hành lúc bấy giờ.

Cô có gương mặt trái xoan, đôi mắt to đen láy, làn da trắng sáng trong trẻo, cười lên thì rất ngọt ngào và rạng rỡ. Khương Giai Tuệ biết rõ đặc điểm của mình nên cô chú trọng trang điểm mắt, trông lấp lánh, cả người theo phong cách ngọt ngào, hồng hào tươi tắn, ngọt như thể vừa cắn một miếng vải lạnh vào mùa hè vậy.

Chà!

“Cậu trang điểm đẹp quá.”

Mấy người xung quanh đang trang điểm đều sửng sốt.

Vẻ ngoài của cô rõ ràng không có thay đổi gì lớn nhưng lại có thể nhận ra sự khác biệt ngay lập tức.

“Cậu học trang điểm à?”

Khương Giai Tuệ: “Không, tớ không học, nhưng tớ học nghệ thuật ở đại học.”

Cô là sinh viên mỹ thuật.

Khương Giai Tuệ trang điểm cực kỳ đẹp.

Dù mọi người đều ghen tị nhưng không ai nhờ cô giúp đỡ cả.

Mối quan hệ cạnh tranh như thế nên chẳng ai dám liều lĩnh tin tưởng người khác. Ảnh quảng bá cũng rất quan trọng mà.