Đặc biệt là người đến muộn cuối cùng, Hà Mẫn Nghi không khách khí trừng mắt lại, còn cô gái kia vẫn đang lau nước mắt nên cảm nhận được ánh mắt không mấy thiện ý của mọi người thì rụt vai lại.
Nhưng rất nhanh, có người đã phản ứng lại nên lập tức nói: “Ai là chuyên viên trang điểm vậy? Tôi đầu tiên!”
“Tại sao cô lại là người đầu tiên, tôi đến sớm, tôi mới là người đầu tiên chứ.”
“Các cô làm sao thế…”
“Cô nhường một chút, không biết thứ tự trước sau à?”
“Trật tự, mọi người giữ trật tự đi! Phòng trang điểm ở bên tay trái, đi thẳng qua cửa nhỏ đó. Trong trường quay còn có các bộ phận khác đang ghi hình chương trình nên mọi người hãy nói nhỏ một chút. Đừng làm ảnh hưởng đến người khác.”
A Đại bước ra rồi nói: “Mọi người mau đi xếp hàng trang điểm đi, ngoài ra ai có vấn đề về quần áo thì đi theo tôi. Chị Hồng xem xét tình hình thời tiết hôm nay nên đã trao đổi với bộ phận trang phục rồi, mọi người có thể mượn quần áo, đều là trang phục diễn. Ai muốn mượn quần áo thì đến đây đăng ký rồi đi lấy đồ với A Nhị, nhớ phải trả đúng hạn đấy.”
“Ơ? Còn có thể mượn quần áo sao? Tuyệt quá!”
Một vài người bị ướt mưa đều vui mừng hớn hở, không ngờ lại may mắn đến vậy.
Tạ Phương Phương kéo Khương Giai Tuệ rồi nói: “Khương Giai Tuệ, cậu cũng đi mượn một bộ đồ đi, chiếc váy này của cậu trông có vẻ khá tri thức nhưng màu đen quá tối rồi.”
Hà Mẫn Nghi cười khẩy một tiếng rồi không nhịn được mở lời: “Đồ nhà quê, bộ này của Khương Giai Tuệ là mẫu Dior xuân hè năm nay đấy, cậu nghĩ ai cũng giống cậu à?”
Tạ Phương Phương không phục: “Ý cô là gì, tại sao lại khinh thường tôi, tại sao lại gọi tôi là đồ nhà quê, tôi không biết hàng hiệu thì có làm sao. Có cần phải chế giễu người khác như thế không?”
Khương Giai Tuệ làm người hòa giải: “Đừng cãi nhau nữa, mau đi trang điểm đi, không thì không kịp mất.”
“À! Đúng đúng đúng!”
Vòng sơ tuyển có sáu bảy chục người được chọn, nhưng hiện trường tổng cộng chỉ có ba chuyên viên trang điểm nên vừa phải trang điểm vừa phải làm tóc, nhìn thời gian thì thấy không đủ rồi. Lúc này ai cũng hốt hoảng. Khương Giai Tuệ cũng vội vàng bước tới, nhưng cô mới hơi chần chừ một chút thì đã bị tụt lại phía sau.
Mọi người để được lên trước thì người này huých người kia, người nọ đẩy người kia nên hiện trường hơi lộn xộn một chút.
A Đại: “Mọi người bình tĩnh một chút, xếp hàng tử tế đi, chuyên viên trang điểm của chúng tôi làm rất nhanh, mọi người đừng làm mất thời gian, trang điểm xong thì đi ngay.”
Có anh ta duy trì trật tự nên dù hiện trường hơi hỗn loạn nhưng cũng không có ai thực sự dám gây rối rõ ràng. Khương Giai Tuệ ở phía sau, nhón chân nhìn về phía trước nên quả nhiên, lời A Đại nói không sai, trang điểm rất nhanh, nhưng mà… đây là cái quái gì vậy?
Khương Giai Tuệ bĩu môi, vẻ chê bai không thể tả nổi.
Chính người trong cuộc cũng không hài lòng lắm nên nói: “Hình như má chưa tán đều thì phải?”
Cô chuyên viên trang điểm A không chút khách khí nói: “Chưa tán đều thì cô tự tán ra không được à? Việc gì mà nhiều chuyện thế? Tưởng mình là đại minh tinh à! Mau lên, người tiếp theo. Phần trang điểm của cô xong rồi thì đừng làm chậm trễ người khác.”
“Đúng đấy, cô nhanh lên đi, đừng có đứng ở bãi phân mà không ị, cô trang điểm xong rồi thì sao không đi đi? Chẳng lẽ cô cố ý à? Cố ý trang điểm trước rồi làm chậm trễ công việc, làm chậm trễ việc chúng tôi ghi hình à?”
“Cô có bệnh không thế, cô là cái thá gì mà đáng để tôi phải…”
“Đủ rồi! Trang điểm xong thì nhanh chóng chuyển sang người tiếp theo”. A Đại không khách khí nói: “Không muốn trang điểm thì ra ngoài!”
Anh ta vừa gầm lên một tiếng, rồi bỗng chốc nở nụ cười nói: “Cô Hà à, cô qua bên này.”
Hà Mẫn Nghi đắc ý quét mắt một vòng, nhìn Khương Giai Tuệ rồi cười càng thêm đắc ý.
Khương Giai Tuệ: “…”
Có gì mà đáng cười chứ!
“Cô ta dựa vào cái gì mà được chen hàng đứng trước chứ.” Đương nhiên có người không phục.
“Đúng đấy! Nếu không phải do cô ta đến muộn thì thời gian của chúng tôi đâu có bị gấp như thế.”
“Đúng đúng, tất cả là lỗi của cô ta.”